Lại Trốn Nữa? Bắt Em Về Yêu Cho Đến Ngoan - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:20:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Hoài Viễn nhíu mày: “Cậu ngoài , đừng làm ảnh hưởng đến công việc của .”
Chu Tiến hì hì: “Em chỉ ăn sáng xong ngay.”
Lục Hoài Viễn: “Không ăn. Cậu mang . Đi luôn .”
“Lục ca, em !” Cậu bắt đầu giở giọng làm nũng, “Anh ăn xong là em liền!”
Lục Hoài Viễn chau mày : “Tôi là ăn.”
Hắn , đưa tay che lấy vùng bụng.
Chu Tiến híp mắt : “Anh xem, đói bụng đúng ? Mau ăn một chút ! Cửa hàng đó ở cảng Thức Trà lâu nổi tiếng ngon lắm á…”
Chưa dứt câu, nhận sắc mặt của Lục Hoài Viễn chút .
Càng lúc càng trắng bệch.
Tay đang ôm bụng cũng bắt đầu siết chặt.
Nhìn thế nào cũng giống đơn thuần là đói bụng, đang bực với .
“Lục ca, ? Có chỗ nào khỏe ?”
Lúc đúng là Lục Hoài Viễn thấy khỏe thật.
Một cơn đau nhói dữ dội truyền tới từ dày.
Cơn đau quặn nhanh, mạnh.
Ngay đó, trán đổ mồ hôi hột.
“Lục ca! Anh chứ?” Chu Tiến vội nhào đến bên cạnh , nhéo nhéo vai .
Lưng Lục Hoài Viễn ngày càng cong xuống.
Thân thể cũng co càng lúc càng chặt.
“Lục ca! Anh đừng dọa em mà!” Chu Tiến hoảng lên.
Lục Hoài Viễn khó khăn lắm mới thốt vài chữ: “Dạ dày… Hình như… thủng cấp tính…”
Vừa xong, như chống đỡ nổi nữa, đổ sầm xuống.
Chu Tiến vội ôm lấy .
“Lục ca! Đừng lo, ráng chịu một chút! Em gọi bác sĩ ngay!”
Cậu hét lên, bế ngang Lục Hoài Viễn lên, phá cửa phòng lao ngoài.
“Có ai ! Bác sĩ Lục ngất ! Mau lên!”
……
Lục Hoài Viễn nữa tỉnh thì thấy Chu Tiến đang ngay bên giường .
“Lục ca! Anh tỉnh !” Chu Tiến thấy mở mắt, lập tức kích động la lên.
Lục Hoài Viễn phát hiện, mắt đỏ hoe, đầu mũi cũng hồng hồng.
“Tôi… ?” Giọng yếu ớt hẳn.
Chuyện xảy , nhớ nổi ngay.
“Lục ca, thủng dày cấp tính. Giờ . Bác sĩ bảo tình trạng nghiêm trọng, cần mổ mà chỉ cần truyền dịch nghỉ ngơi là .”
Lúc , Lục Hoài Viễn mới nhớ cơn đau thắt đột ngột .
Hắn vốn bệnh dày mạn tính, tối qua chỉ uống rượu, ăn gì nên thành mới thủng luôn.
Lúc , mấy bác sĩ và y tá cùng bước .
“Viện trưởng Lục, cảm thấy đỡ chút nào ?” Phó viện trưởng hỏi.
Lục Hoài Viễn gật đầu: “Vất vả cho .”
Phó viện trưởng xua tay: “Phải khen Chu thiếu gia mới đúng, đoán đúng luôn là thủng dày, giúp tụi tiết kiệm cả đống thời gian kiểm tra.”
Chu Tiến hề hề: “Thật là Lục ca tự cho em.”
Phó viện trưởng và y tá kiểm tra thêm một lượt, xác nhận vấn đề gì rời .
Lục Hoài Viễn liếc Chu Tiến: “Cậu cũng .”
Chu Tiến phịch xuống ghế.
“Em .” Cậu chăm chú, giọng nghiêm túc còn mang chút giận dỗi như trẻ con.
“Lúc nãy mấy bác sĩ chuyện em trộm , họ bảo nhà đều đang du lịch bên châu Âu hết , trong nhà chẳng còn ai chăm cả.”
“Lục ca, em ở chăm . Anh đừng đuổi em .”
Cậu xong thì cúi , chống khuỷu tay lên thành giường, chống cằm, đôi mắt dõi theo đang .
“Lục ca, em thật sự sai . Em nên lừa . Em hối hận c.h.ế.t luôn!”
Lục Hoài Viễn mím môi: “Thôi, tha thứ cho . Cậu ?”
Nghe thấy hai chữ “tha thứ”, trong lòng Chu Tiến chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào.
“Lục ca, tha thứ cho em … còn thì ? Nếu thèm quan tâm em nữa, em thà rằng cần sự tha thứ đó!”
“Em thà ghét còn hơn là bỏ mặc!”
Cậu càng , ánh mắt càng nghiêm túc, giọng cũng mạnh mẽ hơn: “Lục ca, em chỉ tha thứ. Em còn …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/lai-tron-nua-bat-em-ve-yeu-cho-den-ngoan/chuong-184.html.]
Lục Hoài Viễn khẽ rùng .
“Cậu… còn gì nữa?”
Chu Tiến đưa tay, nắm lấy tay : “Lục ca, em … !”
Lục Hoài Viễn định rút tay về, nhưng lúc chẳng còn chút sức lực.
Chu Tiến nắm quá chặt, thoát .
“Buông tay!” Lục Hoài Viễn nhíu mày.
“Em buông!” Chu Tiến dứt khoát chơi trò mặt dày.
“Lục ca, đừng tưởng em chỉ chơi. Em nghiêm túc đó! Nghiêm túc đến mức thể nghiêm túc hơn!”
Chu Tiến nắm c.h.ặ.t t.a.y , mặt đỏ lên: “Lục ca, em thích ! Thích cực kỳ luôn!”
“Em em xứng, em làm chuyện quá đáng với . em vẫn cho !”
“Em theo đuổi , em ! Lục ca!”
Chu Tiến , đôi mắt đen nhánh đẽ phủ một lớp sương nước mỏng.
Cả tràng tỏ tình dồn dập như bão, đến mức Lục Hoài Viễn chẳng kịp chen lời.
Chu Tiến vẫn chịu ngừng: “Suốt 22 năm qua, em từng nghiêm túc như bây giờ. Cũng từng thích ai nhiều như thích !”
“Nếu chịu thì em thà trói bằng dây thừng đem về làm vợ em!”
“Lục ca, cầu xin cho em một cơ hội làm ? Đừng đẩy em , cho em theo đuổi mà!”
Cậu , một giọt nước mắt lăn xuống mặt.
Trong lòng Lục Hoài Viễn mềm nhũn hết.
Câu mắng c.h.ử.i tới miệng mà cuối cùng thốt .
Căn phòng bệnh rơi yên tĩnh.
Thật lâu .
Lục Hoài Viễn thở dài thật sâu.
“Đàn ông con trai mà cứ hở tí là hả?” Giọng rõ ràng dịu .
Chu Tiến lau mặt, còn nức nở hai tiếng: “Lục ca, nếu đồng ý thì em sẽ nhà vệ sinh một đó.”
Lục Hoài Viễn .
“Cậu … là thật sự nghiêm túc?” Anh hỏi.
Mắt Chu Tiến sáng rực, như thấy tia nắng ban mai trong bóng tối.
Liên tục gật đầu: “Dạ ! Tuyệt đối nghiêm túc!”
Lục Hoài Viễn khẽ mím môi.
“Vậy thì điều kiện. Cậu chịu ?”
Chu Tiến: “Chịu luôn! Đừng ba điều kiện, ba mươi em cũng gật!”
Lục Hoài Viễn: “Thật chỉ một điều quan trọng nhất. Sau dối nữa.”
“Nếu còn phát hiện lừa một nào nữa, đảm bảo cả đời sẽ quan tâm nữa.”
Chu Tiến gật đầu như gà mổ thóc: “Chắc chắn Lục ca!”
“Còn gì nữa ?”
Lục Hoài Viễn khựng một chút.
Vẻ mặt khác thường: “Còn nữa… nếu ở bên … thì ở là .”
Chu Tiến: “......”
Bị bốn chữ cuối cùng làm chấn động tâm linh!
Ban đầu tưởng đang theo đuổi vợ, ai dè chính là vợ!
Tuy …
Cậu nghiến răng, hạ quyết tâm.
“Được! Ai ở cũng ! Lục ca, chỉ cần thể ở bên thì cái gì em cũng chịu!”
Nghe thì mặt Lục Hoài Viễn cũng đỏ ửng lên.
Hắn cúi mắt xuống.
Không gì nữa.
Chu Tiến thấy dáng vẻ e thẹn của thì khoé miệng cong cong.
Cúi đầu, thừa lúc Lục Hoài Viễn đề phòng mà hôn chụt một cái lên má .
“Chồng ơi~” Cậu nhỏ giọng gọi một tiếng.
Lục Hoài Viễn mặt đỏ tới mang tai.
“Cậu, …”
“Lục ca, nụ hôn coi như một phần trứng chiên bao là món ăn đặc biệt để an ủi bệnh nhân đang hồi phục!”
Lục Hoài Viễn bất đắc dĩ bật .
Chu Tiến ngắm gương mặt , ánh mắt đầy si mê: “Chồng , lên thật đó…”