Càng lúc càng kỳ lạ.
Chân ôm nổi nữa, mềm nhũn đổ sang một bên.
Tôi nhịn mà gập ngón tay c.ắ.n chặt đốt ngón tay, cố gắng nuốt ngược tiếng động kỳ quái bụng.
Động tác của khựng một chút, khi bôi tiếp thì như sợi chỉ kéo , trở nên chậm chạp vô cùng.
"Phương Đãi."
Giọng của Cận Khoát trầm khàn.
"Thuốc mỡ làm loãng hết ."
Cận Khoát xong câu đó thì lên tiếng nữa.
Còn thì c.h.ế.t đến tột cùng, tự động kích hoạt kỹ năng buông xuôi thụ động, nội dung bên trong ngược vô cùng bình tĩnh.
Bôi t.h.u.ố.c xong, tự thu xếp thỏa như chuyện gì, mặc quần , mặt đổi sắc lôi nhà vệ sinh rửa tay.
Giả vờ như nhận thấy thở hỗn loạn, nhiệt độ cơ thể tăng vọt của , cũng như cái thứ cứng như sắt đang thúc .
Rửa tay xong, vòi nước tắt, khí trong nhà vệ sinh lập tức trở nên chút đặc quánh.
Trên kệ cạnh bồn rửa tay nửa bao t.h.u.ố.c lá.
Miệng tuy hỏi "Tôi hút một điếu ", nhưng tay nhanh chóng nhét một điếu miệng.
Hương vị đậm đà và bùng nổ, cảm giác hút một cực kỳ mượt mà.
Mẹ nó, dùng hàng cao cấp.
, ăn mặc dùng đồ cao cấp đến mấy thì , trong kỳ mẫn cảm, d.ụ.c vọng theo bản năng bốc lên đầu, cũng chẳng cao cấp hơn Beta là bao.
Tôi kẹp điếu thuốc, búng tàn t.h.u.ố.c bồn rửa: "Sếp, hai lựa chọn. Thứ nhất, mua t.h.u.ố.c ức chế; thứ hai, hỏi xin ba nhỏ của . Giờ là nửa đêm , phương án đầu tiên thể tốn thời gian lâu hơn một chút, phương án sẽ làm kinh động đến ."
Đuôi mắt Cận Khoát đỏ rực, ánh mắt quẩn quanh nơi cổ , nghiến răng.
"Thứ ba."
Trong ánh mắt lộ rõ vẻ xâm lược, chằm chằm khiến suýt chút nữa nghi ngờ đột nhiên mọc tuyến thể .
Tôi theo bản năng sờ lên cổ, nhẵn nhụi.
"Sếp, thứ ba , là ngủ với ."
"Thứ ba, xe t.h.u.ố.c ức chế."
Được , coi như ý thức của quá dư thừa, tự tác đa tình.
"Chìa khóa , để lấy."
Cận Khoát giật lấy điếu t.h.u.ố.c từ đầu ngón tay , chậm rãi đưa miệng .
Định thôi dẹp , trong nước bọt của pheromone , giải quyết cơn n.ứ.n.g của .
Lại sợ chỉ đơn giản là lên cơn thèm thuốc, một nữa khẳng định sự tự tác đa tình của , nên dứt khoát gì, đẩy ngoài.
Cổ tay bàn tay nóng rực chộp lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-6.html.]
"Tôi cùng ."
Chiếc tủ lạnh nhỏ ở ghế xe ngừng bốc trắng.
Chất lỏng trong suốt tiêm cơ thể, đôi mắt Cận Khoát khôi phục vẻ thanh tỉnh thể thấy rõ bằng mắt thường.
Tôi thu dọn kim tiêm, nhét thêm hai ống nữa để dự phòng.
Cận Khoát ý định xuống xe.
Có lẽ là vẫn hồi phục hẳn.
Đồng nghiệp Omega đó đúng, quả thực thể đồng cảm, thể cảm nhận cái cảm giác ngứa ngáy như một vạn con kiến gặm nhấm tim gan mà .
dáng vẻ của Cận Khoát, chắc là khó chịu lắm.
Thử đổi vị trí suy nghĩ một chút, cũng là thể hiểu .
Chậc, xin nghỉ phép quả nhiên vẫn là quá bốc đồng.
Hay là làm nhỉ, dù dự án đó cũng quan trọng, Cận Khoát cũng về chủ trì cục diện, chơi bời cả ngày trời , nên thế nào là đủ.
Kỳ nghỉ dài đến mấy cũng sẽ kết thúc, hoang phí thời gian chẳng ý nghĩa gì.
rút đơn xin nghỉ phép thì lời khẳng định chắc nịch ở văn phòng đó sẽ trở nên vô cùng mất mặt, đang do dự mở lời thế nào, Cận Khoát đột nhiên lên tiếng: "Chiều nay ở xe, nếu ngăn , định làm thật ?"
Tôi ngẩn một lát, gật gật đầu, thành thật trả lời: "Tôi tưởng nhịn nữa."
"Tôi bao giờ mất kiểm soát." Anh khẽ, "Lúc khỏi trung tâm thương mại thấy xe thư ký của cha , ông chắc là nhận tin nên theo dõi , khéo diễn cho ông xem."
Thực tò mò: "Tại kháng cự liên hôn như , đối với các mà , liên hôn là con đường tắt giúp làm nhiều việc hơn với ít công sức hơn ?"
"Chẳng tại cả, đơn giản là cảm thấy sống như cha thì thật vô nghĩa. Rõ ràng tình cảm hết, nhưng một cái đ.á.n.h dấu trọn đời trói buộc, rõ ràng là ghét bỏ , nhưng cứ đến kỳ mẫn cảm là vì pheromone độ tương thích cao mà lăn lộn với , thấy tởm ?"
"... Ồ xin , hiểu lắm. Có điều mà cả sinh lý lẫn tâm lý đều thích thì khó gặp lắm nhỉ, nếu thử thì sẽ mãi mãi kết luận, bỏ lỡ hợp với ."
Đêm khuya vạn vật lặng như tờ, ước chừng t.h.u.ố.c ức chế chắc phát huy tác dụng , nên về ngủ thôi.
Cận Khoát mãi nhúc nhích.
Đèn trong hầm gửi xe xuyên qua lớp phim dán kính xe yếu nhiều, trong xe tối thui một mảnh.
Điếu t.h.u.ố.c nơi đầu ngón tay cháy đến tận cùng, Cận Khoát rít cuối cùng.
Sáng lên, tắt ngóm.
Một khoảnh khắc khi tàn lửa biến mất, thấy rõ yết hầu của chuyển động một cái.
Anh lời .
Tôi đợi thêm vài giây, đợi đến khi điện thoại đột ngột vang lên.
Từ Hựu, đồng nghiệp Alpha của .
Vừa nhấn , đầu dây bên mắng phủ đầu một câu: "Vãi chưởng, xin nghỉ phép ?"
"... Giờ là nửa đêm, cho dù xin nghỉ thì cũng đang nghỉ ngơi."
Hắn dường như hiểu tiếng : "Cậu bệnh xin nghỉ làm gì, dự án tính đây?"