Đầu óc nhảy nhanh như chớp.
Lời giải thích chữa cháy kịp nghĩ kỹ tuôn khỏi mồm : "Chú , chúng cháu đúng là quá trớn một chút, nhưng ít nhất là ngoại tình, đôi lứa hai bên là tình yêu ngay thẳng , giữa lúc tình nồng khó kiềm, thể thông cảm mà nhỉ."
Cha Cận nghẹn lời.
Toang , sai hết , đại kỵ.
Tôi lập tức sang Cận, thấp thỏm siết chặt chiếc thìa.
Một kẻ làm thuê kỳ cựu là kẻ chỉ cần xuống hai phút là nhận ai mới là quyền lực nhất bàn ăn . Dù từ đầu đến cuối bà một câu, cũng thèm liếc lấy một cái, nhưng uy nghiêm vẫn sừng sững ở đó, địa vị một cái là hiểu ngay.
Lúc bà đang đối mắt với , hai giây, ba giây trôi qua...
Ngay khi sắp chịu nổi nữa, bà mới lên tiếng.
"Ăn quen ? Muốn ăn món khác thể bảo nhà bếp làm."
Gương mặt điềm tĩnh, ngữ điệu bình thản.
Tôi như đại xá: "Dạ cần ạ, mấy món đều cực kỳ ngon ạ."
Cận Khoát nhịn mà bật một tiếng.
Nghe tiếng động đầu , ánh mắt mang theo ý khích lệ, khẽ vỗ đùi : "Thích thì ăn nhiều một chút."
Ăn nhiều một chút.
Tôi hiểu ý nghĩa sâu xa của —— như mới thể lực để vượt qua đêm dài đằng đẵng.
chuyện chỉ diễn trong đầy ba giây mà cũng cần thể lực ?
Phòng ngủ của Cận Khoát rộng gấp đôi căn hộ mà nghiến răng nghiến lợi mới mua .
Sau khi tham quan xong, thận trọng hỏi: "Cách âm ?"
Dù thì giọng cũng khá lớn, sợ mất mặt.
Anh đang lau tóc, chỉ quấn lỏng lẻo một chiếc khăn tắm, hình chuẩn cần chỉnh hiện mồn một.
"Cách âm? Chắc là cũng ."
"Ồ ồ... Vậy thì ."
Tôi khó khăn dời mắt khỏi , ôm lấy bộ đồ ngủ mà quản gia mang tới: "Tôi sẽ tắm nhanh thôi."
Cận Khoát ngẩng đầu lên, chút buồn : "Không ai hối ."
là ai hối, nhưng hiện tại là đang vội.
Thân hình thế , chỉ riêng việc ôm thôi thấy sướng .
Trận chiến tắm rửa diễn trong năm phút.
Trong đó hết bốn phút là thẫn thờ suy ngẫm về nhân sinh.
Bạn thử xem, tại mỗi định để xảy sự cố thì sự cố luôn ập đến hả?
Chẳng vì cả, đơn giản là xui xẻo thôi.
Tôi thở dài, ngay cả nước cũng chẳng buồn lau khô, cứ thế tới cửa, bám lấy khung cửa.
"Ông xã."
Cận Khoát đang lách cách gõ chữ laptop, tiếng thì ngước mắt khỏi màn hình: "Sao thế?"
Hỏi xong bồi thêm một câu: "Lúc ngoài thì cần gọi như ."
Hả? Tại ?
lúc thời gian để hỏi kỹ chuyện đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ky-nghi-dai-han-cua-quy-ngai-beta/chuong-4.html.]
Tôi c.ắ.n môi, lắp bắp : "Hình... Hình như trầy da , xem giúp ?"
Anh đặt máy tính xuống bước tới chỗ : "Chỗ nào?"
"Thì... Thì chỗ đó..."
Cận Khoát đột ngột dừng bước khi còn cách hai bước chân, biểu cảm phức tạp: "Chỗ đó... trầy da ."
"... Chắc là do kỳ cọ mạnh tay quá."
Đùa , nhận tiền làm việc thì thể hiện cho khen là tận tâm chứ. Tôi hăng hái hừng hực, để đảm bảo ông chủ trải nghiệm cảm giác nhất, kỳ cọ bản từ xuống từ trong ngoài đến mức bốc hỏa, nhưng đ.á.n.h giá cao độ chịu đựng của làn da .
"... Tôi gọi bác sĩ."
Tôi vội vàng chạy nhỏ bên ngoài vài bước, cố gắng kéo : "Không . Tôi còn cần mặt mũi."
Cận Khoát dời mắt chỗ khác: "Cậu mặc quần áo ."
"... Ồ ồ."
Tôi luống cuống mặc bộ đồ ngủ , Cận Khoát vẫn cứ ngoẹo cổ sang phía bên , vành tai ửng đỏ.
Mà thì thuần khiết thế nhỉ, chẳng lẽ lát nữa định tắt đèn mới làm?
Ơ đợi , tình trạng của , e là lát nữa làm ăn gì .
Bên B sai sót dẫn đến việc ủy thác thể tiến hành, là bồi thường tiền nhỉ?
Trong lòng lo sốt vó.
Một ngày tiền lãi còn kiếm nữa là.
Có lẽ gương mặt đưa đám của trông quá khó coi, Cận Khoát dịu giọng , an ủi một cách hiếm thấy:
"Bác sĩ gia đình thôi, nhiều chuyện , cứ yên tâm."
Vị bác sĩ gia đình trong miệng nhanh chóng gõ cửa phòng.
Là trai .
Tôi siết chặt cạp quần chịu buông: "Thôi thôi ông xã, việc gì , để trai về ."
Anh trai cũng khá bướng: "Không , như là vi phạm đạo đức nghề nghiệp của . Nói xem thương thế nào, để lấy t.h.u.ố.c cho đúng bệnh."
Cái mặt mũi nhất định vứt ở đây đúng !
Tôi hít một thật sâu.
Gò má nóng bừng, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Ma sát... mạnh quá ạ..."
Căn phòng im phăng phắc đến mức thể thấy tiếng kim rơi.
Anh trai khẽ tằng hắng: "Biết . Thiếu gia, ngoài với một chút."
Thiếu gia?
Cách xưng hô gì mà loạn cào cào ?
Tôi nhịn cơn nóng rát từng đợt ở nơi đó, nín thở theo đến cửa, thấy trai trầm giọng giáo huấn Cận Khoát: "Cấu tạo cơ thể Beta và Omega giống , vội vàng như , màn dạo đầu cần dài hơn một chút, hiểu ?"
Cận Khoát trả lời cộc lốc: "Tôi đương nhiên ."
"Biết mà còn làm thành thế ? Có cần lấy thêm lọ bôi trơn ..."
"Không cần! Tôi... ngủ với ."
"Cũng đúng, đêm nay tiết chế một chút, lấy cho hộp t.h.u.ố.c ức chế nhé, thì sẽ tự giày vò bản lắm đấy."
"Cũng cần. Không đến mức đó."
"Không đến mức đó?"