Kỹ Năng Sinh Tồn Của Một Bé Báo Lười - Chương 80: PN Khi thành người

Cập nhật lúc: 2025-12-01 07:20:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh dương đầu tiên của cao nguyên Tàng Hải luôn mang theo một luồng khí lạnh lẽo, nhưng đối với hang động của Lưu Lưu và An An, đó là ánh sáng ấm áp nhất, báo hiệu một ngày mới tự do và vô tận.

Lưu Lưu, phiên bản nhân thú của một báo tuyết con, giờ đây là một thanh niên với hình mảnh dẻ, nhưng làn da trắng như tuyết, cùng với mái tóc mềm mại màu trắng bạc pha lẫn những vệt đen báo tuyết. Đôi tai báo tuyết đỉnh đầu khẽ cụp xuống, và chiếc đuôi dài mềm mại của vẫn quấn chặt lấy eo An An như một chiếc thắt lưng sống.

An An, mạnh mẽ và vạm vỡ hơn, với các đường nét sắc sảo hơn phiên bản báo tuyết ngốc nghếch , nhưng ánh mắt lúc nào cũng chứa đầy sự dịu dàng khi bạn đời. Hắn tỉnh giấc từ lâu, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt Lưu Lưu, dám cử động mạnh vì sợ đ.á.n.h thức cục bông lười biếng.

Hắn khẽ khàng đưa tay lên, vuốt ve đôi tai báo tuyết mềm như nhung của Lưu Lưu. Cái cảm giác chạm tai lúc , mật kích thích, khiến khóe môi An An bất giác cong lên.

"Ưm..." Lưu Lưu lầm bầm trong họng, đôi mắt xanh biếc từ từ mở , trong đôi mắt vẫn còn ngập tràn nước và sự ngái ngủ. "An An... ngươi nghịch tai Lưu Lưu." Giọng của vẫn còn khàn khàn, mang theo chút âm mũi nũng nịu đặc trưng, giống tiếng "miêu ngao" lúc , mang theo sự mềm mại của giọng .

An An cúi đầu, hôn nhẹ lên đỉnh đầu nơi mọc đôi tai báo tuyết của . "Ta xin , Lưu Lưu. ngươi đáng yêu quá, nhịn ."

"Ta đáng yêu mà." Lưu Lưu dựa hẳn lồng n.g.ự.c rắn chắc của An An, tìm một tư thế thoải mái nhất. Cậu vươn tay, ôm lấy chiếc cổ của , đó dùng hành động quen thuộc nhất của báo tuyết – cọ cọ cái đầu trắng muốt cằm An An.

"Ngươi đói ?" An An hỏi, giọng trầm ấm đầy sự cưng chiều.

Lưu Lưu lắc đầu. "Chưa đói. Chỉ cần ôm ngươi là no ." Cậu chợt nhớ điều gì đó, ngẩng đầu lên. " An An lấy nước suối. Hôm qua uống hết , còn ngươi thì nhường cho ."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

An An xoa xoa tóc , mỉm . "Không . Ta lấy nước. Ngươi ngoan ngoãn đây ngủ tiếp, hoặc chơi với mấy cục đá lấp lánh nhặt về nhé?"

Lưu Lưu gật đầu. "Ừm! Ngươi , nhớ mang theo áo da mới may cho ngươi đó. Ngoài trời lạnh lắm, dù ngươi thành nhân thú thì cũng giữ ấm."

"Ta , Lưu Lưu quản gia bé nhỏ."

An An nhanh chóng mặc chiếc áo da thô sơ do Lưu Lưu dùng kỹ năng học lỏm từ Hệ Thống Cá Mặn mà may cho. Chỉ một cái hôn nhẹ lên má Lưu Lưu và một cái vuốt ve ở chiếc đuôi, nhanh chóng rời khỏi hang.

Sống ở cao nguyên, dù hóa nhân thú, nhưng cuộc sống vẫn là cuộc sống của dã nhân, của thiên nhiên hoang dã. An An hiểu rõ điều . Hắn hệ thống "cá mặn" như Lưu Lưu, dựa bản năng và sức mạnh của báo tuyết để sinh tồn và bảo vệ bạn đời.

Trong hình hài nhân thú, tốc độ của An An càng thêm kinh . Hắn lao tuyết như một tia chớp trắng, hình mạnh mẽ và linh hoạt. Đôi tai báo tuyết của dựng thẳng, bắt lấy âm thanh dù là nhỏ nhất của gió tuyết và con mồi.

Hôm nay, cần một bữa sáng đầy đủ chất. Hắn nhanh chóng tìm thấy dấu vết của một bầy linh dương núi gần đó. An An cần nấp chờ đợi lâu. Chỉ với một cú nhảy dứt khoát và tốc độ khủng khiếp, tóm gọn một con linh dương non lạc đàn.

Nhiệm vụ săn mồi diễn nhanh chóng, thuần thục và hiệu quả. Việc tiếp theo là mang nước. An An chạy đến con suối nhỏ mà họ phát hiện, nơi dòng nước luôn tinh khiết và mát lạnh. Hắn dùng một chiếc túi da lớn, cẩn thận múc đầy nước.

Trên đường về, An An ngừng nghĩ về Lưu Lưu.

Cậu tỉnh giấc ? Cậu ngoan ngoãn chờ ? Cậu lạnh ?

Từ khi hóa thành nhân thú, Lưu Lưu trở nên... dính hơn. Có lẽ là do trong hình hài mới, cảm thấy xa lạ với chính và càng ở gần An An hơn để tìm kiếm sự quen thuộc và an . An An yêu thích sự dính . Mỗi về hang và thấy đôi tai báo tuyết trắng muốt của Lưu Lưu đang hướng về phía cửa, đều cảm thấy trái tim lấp đầy.

Trong hang, Lưu Lưu ngủ nữa. Cậu mặc xong chiếc áo da mỏng, bên cạnh đống lửa An An chuẩn sẵn sàng, chỉ cần một mồi lửa là cháy.

Cậu đưa tay vuốt ve đôi tai của , vuốt ve chiếc đuôi đang ngoe nguẩy sàn.

"Kỳ thật, làm nhân thú cũng tệ..." Lưu Lưu lẩm bẩm.

Lúc còn là báo tuyết, thể bày tỏ sự bực bội yêu thích của bằng lời . Cậu chỉ thể dùng miêu ngao, cọ đầu, hoặc cái đuôi để giao tiếp. giờ đây, thể chuyện, thể , thể mắng An An ngốc, và thể Ta yêu ngươi.

Tuy nhiên, cuộc sống dã nhân một điểm tiện: đồ ăn nhẹ, TV, máy tính. đổi , An An lúc nào cũng ở bên, điều đó đ.á.n.h đổi tất cả.

lúc Lưu Lưu đang suy nghĩ miên man, một bóng mạnh mẽ che khuất ánh sáng cửa hang.

"An An!" Lưu Lưu vui vẻ reo lên, phắt dậy và lao lòng . "Ta nhớ ngươi c.h.ế.t!"

An An đặt túi nước và con linh dương xuống, dang tay ôm chặt lấy , cả Lưu Lưu nâng bổng lên, cả hai xoay vài vòng trong niềm vui.

"Ta cũng nhớ ngươi, Lưu Lưu bé bỏng." An An đặt xuống, đưa tay kiểm tra hai tai và má . "Ngươi lạnh ? Ngoan, mau đây, chúng nướng thịt thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ky-nang-sinh-ton-cua-mot-be-bao-luoi/chuong-80-pn-khi-thanh-nguoi.html.]

Họ cùng nhóm lửa. An An thuần thục dùng d.a.o đá lạng thịt, còn Lưu Lưu bên cạnh, dùng cành cây nhỏ xiên những miếng thịt cắt.

"An An ," Lưu Lưu làm , "Chúng sống như thế là hạnh phúc nhất ?"

An An thổi nhẹ đống lửa, những đốm lửa nhỏ bắt đầu bùng lên. Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay Lưu Lưu đang xiên thịt, khẽ đan ngón tay . "Rất hạnh phúc, Lưu Lưu."

"Thế giới bên ngoài đổi nhanh quá. Các nhà khoa học thỉnh thoảng đến kiểm tra chúng . Họ chúng xuống núi, sống cuộc sống của 'con '. thích." Lưu Lưu dựa đầu vai An An. "Ta thích ở đây. Có núi tuyết, hang động của chúng , và ngươi."

"Ta cũng thích ở đây," An An khẳng định. "Chúng là báo tuyết của cao nguyên, là dã nhân của núi tuyết. Ta cần điện thoại di động, cần những thứ phức tạp đó. Ta chỉ cần một cuộc sống đơn giản, tự do tự tại, và ngươi ở bên, cùng ăn thịt nướng, cùng ngủ cỏ khô."

Miếng thịt nướng chín vàng, mỡ chảy xèo xèo. An An cẩn thận đưa miếng thịt đầu tiên, ngon nhất, cho Lưu Lưu.

"Nào, ăn . Miếng là phần ngon nhất, dành cho Lưu Lưu đáng yêu của ."

Lưu Lưu nhận lấy, nhai một cách ngon lành, đôi mắt cong lên vì hài lòng. "Hừm, ngay là An An thương nhất mà!"

Bữa ăn trôi qua trong tiếng trò chuyện râm ran và những cử chỉ mật. Sau khi ăn xong, An An dọn dẹp thứ, còn Lưu Lưu bắt đầu "làm cá mặn" – dài đống cỏ khô, để lộ chiếc đuôi báo tuyết trắng muốt ngoài ánh sáng.

An An tiến đến, nhẹ nhàng xuống bên cạnh , ôm trọn Lưu Lưu lòng.

"Chiều nay chúng chơi đây?" An An hỏi.

"Ừm..." Lưu Lưu lười biếng đáp. "Chúng bờ hồ , nhưng chèo thuyền nữa. Ta sợ làm phiền ' chăn bò' ở trạm nghiên cứu ." Cậu bật khúc khích.

An An véo nhẹ mũi . "Ngươi nhớ lời đấy. Hôm qua ngươi làm chìm chiếc thuyền gỗ thứ năm . Lát nữa chúng chỉ bờ cỏ, tắm nắng một chút thôi."

"Được, lời ngươi." Lưu Lưu ngoan ngoãn trả lời, đột nhiên ngẩng đầu lên, nghiêm túc mắt An An. "An An."

"Sao thế?"

"Ta vui." Cậu một cách chân thành. "Ta vui vì chúng trở thành như thế . Có thể ôm ngươi, thể chuyện với ngươi, thể cùng ngươi xây dựng một cuộc sống mới. Dù là dã nhân, dù là nhân thú, miễn là ngươi, đều thấy ngọt ngào."

An An siết chặt vòng tay, cảm nhận ấm và mùi hương quen thuộc của bạn đời. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu, nồng nàn lên môi Lưu Lưu.

"Ngươi là tất cả của , Lưu Lưu. Dù ngươi là báo tuyết con ngốc nghếch là 'dã nhân' lười biếng, ngươi vẫn là bạn đời của ."

Cả buổi chiều, họ cạnh bên bờ hồ băng tan, ngắm những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả cao nguyên, in bóng hai hình nhân thú quấn quýt nền tuyết.

Khi trở về hang, An An chuẩn lửa ấm và một cái ổ cỏ khô thật lớn. Lưu Lưu nhanh chóng chui trong, và An An cũng theo .

Đêm tối buông xuống, trong hang động yên tĩnh, chỉ còn thở ấm áp của hai . Lưu Lưu cọ cọ cái đầu cổ An An, chiếc đuôi của quấn chặt lấy chân .

"Ngủ ngon, An An ngốc."

"Ngủ ngon, Lưu Lưu đáng yêu."

Trong vòng tay của , giữa thiên nhiên hoang dã và khắc nghiệt, hai trái tim báo tuyết, giờ là trái tim dã nhân, vẫn giữ trọn vẹn sự ngọt ngào, đơn thuần, và hạnh phúc gì sánh bằng. Đó là cuộc sống của họ: tự do, tự tại, và ngập tràn tình yêu.

TOÀN VĂN XONG

Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉

Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭

Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈

Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖

Loading...