Ký Chủ Của Tôi Có Gì Đó Không Đúng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-05 10:29:51
Lượt xem: 152
[Ký chủ? Cậu đó ?]
Tôi đàn ông đang bàn làm việc xem xét hồ sơ mà lòng đầy lo lắng.
Đây là ngày thứ ba đến thế giới , mà vẫn liên kết thành công với ký chủ. Nói đúng hơn là ký chủ từng phản hồi một câu nào.
Dẫu chỉ là một hệ thống mới nghề, nhưng kẹt ngay bước đầu tiên thế thì thật là mất mặt giới hệ thống quá!
Tôi suy nghĩ một lát, nhân lúc đang tạm nghỉ tay, liền tung mồi nhử lớn nhất: [Ký chủ, nếu liên kết với và thành nhiệm vụ, thể giúp thực hiện một nguyện vọng.]
Cậu dừng bút, cuối cùng cũng chịu giao tiếp với trong tâm trí: [Bất cứ nguyện vọng nào cũng ?]
Trong đầu lướt qua hàng loạt quy tắc trong sổ tay hệ thống, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng hứa hẹn: [ , điều gì cũng .]
[Hồi sinh c.h.ế.t cũng ?]
Tôi nhớ trong hồ sơ ghi cha đều qua đời khi còn nhỏ, chắc hẳn tâm nguyện liên quan đến họ.
[Về lý thuyết là , chúng mau chóng liên kết thôi!]
[Được.]
Hướng Dịch vốn là "đứa con của trời" trong thế giới , nhưng mang trong khuynh hướng tự hủy hoại bản cực cao.
Tôi bảng thông hiển thị con "97/100" mà hình mất vài giây.
Cái ... nhầm lẫn gì ?
[Giọng của vốn dĩ là thế ?]
[Vâng... là do hệ thống tạo ngẫu nhiên ạ. Cậu thích giọng ? Tôi đổi !]
Để chứng tỏ năng lực của , nhanh chóng chuyển đổi sang các tông giọng khác : từ giọng máy móc cảm xúc, giọng loli đáng yêu đến giọng ông lão hiền từ.
[Ký chủ, thích kiểu nào hơn?]
[Cứ dùng cái ban đầu ...]
[Vâng, tuân lệnh!]
Thật lòng mà , cũng thích giọng ban đầu của nhất. Nghe như một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, tràn đầy sức sống, phù hợp để thực hiện các nhiệm vụ tích cực.
[Tôi nên gọi là gì?]
[À, cứ gọi là Hệ thống, hoặc Tiểu Hệ, Tiểu Thống gì cũng , tùy thôi.]
[Được , Tiểu Đồng.]
[Là 'Thống' trong từ Hệ Thống.]
[Là 'Đồng'.]
Đây là ký chủ, đang ý định tự t.ử vô cùng mãnh liệt, giận, tuyệt đối cãi .
Tôi hít một thật sâu: [Ký chủ thấy vui là ạ.]
[Gọi là Tiểu Dịch.]
Nhìn đàn ông cao gần mét chín, mặc bộ vest may đo cao cấp, đeo kính gọng mảnh, toát khí chất áp đảo , im lặng mất mấy giây.
[Vâng, Hướng Dịch.]
Sau giờ làm việc, thấy vẫn lặp lịch trình như những ngày . Cậu trở về căn hộ gần công ty, ăn bữa cơm do giúp việc chuẩn , phòng sách xem báo cáo. Mọi thứ rập khuôn và chuẩn xác như một cỗ máy lập trình sẵn.
[Ký chủ...] Nhìn gương mặt chút biểu cảm của , lập tức đổi cách gọi: [Hướng Dịch, mai là thứ bảy , dự định gì ?]
[Đến công ty.]
Cái gì? Mai là cuối tuần mà!
Tôi đau lòng thầm nghĩ, thảo nào ký chủ nông nỗi , tất cả là do làm việc quá sức mà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ky-chu-cua-toi-co-gi-do-khong-dung/chuong-1.html.]
Tôi dè dặt đưa gợi ý:
[Cuối tuần thì cũng nên ngoài hít thở khí trong lành chứ ạ? Đi leo núi, câu cá, hoặc gặp gỡ bạn bè, chẳng sẽ ?]
Vừa dứt lời, điện thoại của vang lên.
"Alo, Tiểu Dịch , mai con về nhà ăn cơm ? Bà và ông ngoại đều nhớ con lắm."
[Đồng ý ! Mau đồng ý !]
Nghe tiếng lầm bầm thúc giục, rút lời từ chối: "Vâng."
"Tốt quá, để bà bảo làm chuẩn thêm món, mai bà cũng gọi cả chị họ con về nữa."
Nghe giọng điệu vui mừng của hai lớn ở đầu dây bên , mãn nguyện gật gù. Chắc chắn việc về nhà sẽ giúp cải thiện tâm trạng và giảm bớt khuynh hướng tự hủy của .
Tuy nhiên, khác hẳn với viễn cảnh ấm cúng mà tưởng tượng, khí bàn ăn vô cùng kỳ quặc.
Chỉ bà ngoại là ngừng chuyện.
"Tiểu Dịch, dạo công việc bận lắm ? Ôi, cái thằng Du Phong cũng thật là, suốt ngày chỉ chu du khắp thế giới, chẳng chịu phụ giúp gì cả. Nếu con còn sống... Con mà áp lực quá thì nhớ với ông bà nhé."
"Vâng."
"Bà trợ lý con suốt ngày chỉ ở công ty, chẳng chịu cả? Con cũng đến tuổi , nên tìm hiểu mấy cô gái môn đăng hộ đối , bà thấy con gái lớn nhà họ Lâm cũng khá đấy..."
"Dạo con đang bận dự án ở phía Nam thành phố."
Bà ngoại thừa tầm quan trọng của dự án đó nên cũng thôi nhắc chuyện xem mắt nữa, chuyển sang hỏi chị họ là Hướng Vân Thanh.
"Vân Thanh, bảo con gặp thiếu gia nhà họ Kỳ, con ?"
"Con việc bận."
"Cái công ty nhỏ xíu đó của con thì việc gì mà bận..."
Hướng Dịch đặt đũa xuống, dậy định rời thì ông ngoại Hướng Minh Lập gọi giật .
"Ở nghỉ một đêm , về về để ngoài bàn tán!"
Hướng Dịch gật đầu, lẳng lặng lên lầu.
[Hướng Dịch, chứ?] Nhìn vẻ mặt cảm xúc của , khỏi lo lắng.
[Không .] Cậu đẩy cửa phòng ngủ , đập mắt là tông màu đen trắng xám lạnh lẽo, hề bất kỳ vật trang trí nào, chỉ những kệ sách cao ngất ngưởng tạo cảm giác đè nén đến ngạt thở.
[Đây là căn phòng sống từ nhỏ đến lớn ?]
[Ừ.]
Trong lúc tắm, cuộn trong gian hệ thống để tự kiểm điểm. Nếu thực sự yêu thương ký chủ, thì sự hiện diện của họ chẳng những giúp ích gì mà còn phản tác dụng. chỉ là một hệ thống mới, quyền xem bộ quá khứ của , chỉ thể nắm bắt thông tin sơ lược qua những tài liệu mạng.
Haiz! Mình nỗ lực hơn nữa để thấu hiểu ký chủ mới .
Lạ thật, bình thường tắm đầy mười lăm phút là xong, gần nửa tiếng vẫn . Tôi vội vàng kết nối với cảm quan bên ngoài, mở mắt thấy đang dìm trong bồn nước.
[A a a! Ký chủ! Hướng Dịch! Tiểu Dịch!]
Lông mi khẽ run từ từ mở mắt .
[Hướng Dịch, đừng làm bậy! Cuộc đời còn nhiều điều tươi lắm, đừng nghĩ quẩn mà!]
Tôi gào thét đến lạc cả giọng, cuống cuồng lướt kho đạo cụ của hệ thống xem cái gì dùng .
"Loa phóng thanh cực đại", "Cơn ác mộng liên ", "Ánh sáng lung linh"... Cái quái gì thế !
Trời ơi, chỉ một phút sơ sẩy mà chỉ tự hủy của vọt lên 98 !
Cậu dậy, những giọt nước thi trượt dài từ cằm xuống cổ.
[Tôi , chỉ là thấy buồn ngủ thôi.]