Kim Chủ Quá Yêu Tôi Phải Làm Sao - 6

Cập nhật lúc: 2025-11-09 04:40:57
Lượt xem: 414

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi mở cửa, Phó Văn Thâm nghiêm túc hỏi: “Hôm em bỏ nhà , mang theo ảnh chụp chung của tụi ?”

 

Tôi sững một lúc.

 

Rồi chửi um lên: “Tôi cần nữa thì mang ảnh theo làm gì! Để cho Bạch Nguyệt Quang thế giới một của , để cho tức c.h.ế.t chứ, mang !”

 

Phó Văn Thâm bóp má , vui vẻ hôn một cái.

 

Anh : “Quả nhiên, ngốc cũng cái của ngốc.”

 

“Tôi ngốc, chỉ là... thông minh lắm thôi mà...”

 

Tôi còn hiểu chuyện gì xảy .

 

Đột nhiên trong phòng vang lên tiếng bước chân.

 

Tiếng động dồn dập…

 

Nghe giống động vật bốn chân.

 

Phó Văn Thâm : “Tiểu Ân đang ở trong đấy, em thử ?”

 

Anh ôm mở cửa, rõ ràng cho cơ hội từ chối.

 

Ngực bỗng chặt .

 

Tôi hoảng loạn vung tay: “Không ! Em xem! Em đó là ai!”

 

Cánh cửa từ từ hé một khe nhỏ.

 

Một cái đầu tròn trịa, mập mạp lộ .

 

“...”

 

Tôi dụi mắt.

 

Không thể tin nổi thứ đang thấy.

 

“...”

 

Là... một con Samoyed?

 

Tôi đỏ cả mắt Phó Văn Thâm, phát hiện nhịn đến mức chịu nổi nữa.

 

“Brian, xuống!”

 

Chú chó trắng với đôi mắt tròn xoe , lời xuống ngoan.

 

Tôi đau lòng đến tan chảy: “Có ý gì đây? Anh sớm em hiểu lầm mà chịu cho em ?”

 

Phó Văn Thâm định ôm .

 

Tôi dồn hết sức bò dậy thoát khỏi .

 

“Anh với Phương Gia Phong đều chẳng đồ lành gì! Phương Gia Phong là thằng khốn! Anh là đồ tồi! Hai nên làm vợ chồng với luôn ! Em về nhà!”

 

Tôi toan chạy ngoài.

 

Thì thấy Phó Văn Thâm khẽ gọi.

 

“Tiểu Tinh.”

 

Chắc gọi chó nhỉ.

 

Dù gì thì nó cũng là chó... tiếng Anh.

 

Tôi đầu , thấy một chiếc nhẫn kim cương hơn mười carat.

 

Đeo tay khác thì kỳ cục, nhưng đeo lên tay Du Lạc Tinh thì vặn hảo.

 

ngay ngắn trong chiếc hộp nhung màu xanh.

 

Được một đàn ông trai mặc vest cầm trong tay.

 

Phó Văn Thâm quỳ một gối xuống đất, nghiêm túc cầu hôn : “Du Lạc Tinh, em đồng ý lấy ?”

 

Tôi như nghẹt thở.

 

Làm gì ai đến mặt mũi lem nhem trong khách sạn mà cầu hôn chứ!

 

Vậy là... buổi tiệc đính hôn là của ?!

 

Có ai đính hôn mà với đối phương ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kim-chu-qua-yeu-toi-phai-lam-sao/6.html.]

Phó Văn Thâm, cái tên đàn ông mang thở "ông bố" , thật sự làm việc !

 

Tôi : “Anh ơi, em đồng ý.”

 

Tôi mặc cái quần đùi hoa của khách du lịch Hải Nam, cửa phòng, một con Samoyed trắng tròn như hải cẩu lăn qua lăn bên cạnh.

 

Tôi , giao phó cả đời .

 

Phó Văn Thâm đeo nhẫn cho , ôm lòng hôn.

 

Lâu hôn, ngọt xỉu.

 

Phó Văn Thâm còn thì thầm bên tai : “Sau còn quà đắt hơn nữa.”

 

Mắt sáng rỡ, định hỏi là quà gì thì miệng chặn .

 

Cánh cửa phía bật mở.

 

Đám bạn trốn trong góc ùa b.ắ.n pháo giấy.

 

Bùm một tiếng.

 

Phó Văn Thâm hôn đến mức kịp né.

 

Những mảnh pháo giấy xinh xắn rơi đầy đầu .

 

07

 

Tiệc đính hôn tổ chức ở nước ngoài.

 

Chiếc nhẫn là do con ch.ó mang đến.

 

Là chiếc nhẫn còn to hơn nữa.

 

Phó Văn Thâm cầu hôn một nữa, quỳ một gối.

 

Người dẫn chương trình hỏi chúng quen thế nào.

 

Tôi gãi đầu, nghĩ về bộ dạng lôi thôi hôm đó, mắt tròn xoe cầu cứu Phó Văn Thâm.

 

Phó Văn Thâm vội, cầm micro tuyên bố với cả thế giới: “Tôi với Phương Gia Phong đến trường chơi bóng, thấy về quê dịp Quốc khánh, ngang qua sân, liền nhất kiến chung tình. Nhịn nổi liền nhờ bạn làm mối, rủ ngoài chơi.”

 

Tôi há hốc mồm.

 

Năm đó dịp nghỉ Quốc khánh, chỉ khỏi nhà đúng một .

 

Không rửa mặt đánh răng, chỉ để lấy bưu kiện đôi giày AJ mà tiết kiệm ăn uống suốt ba tháng mới mua , mặc còn là bộ đồ ngủ hổ nhảy Tigger bóng loáng.

 

Phó Văn Thâm, thật sự đáng sợ...

 

Tôi , nhưng mặt lạ thì hổ quá.

 

Sau nghi thức.

 

Phó Văn Thâm chơi golf với bạn bè.

 

Mẹ đột ngột gọi tới mời về phòng bà, chuyện chút.

 

Tôi tê cả da đầu.

 

Chẳng lẽ bà nhớ chuyện phí chia tay, trả tiền ?

 

Tôi run lẩy bẩy bước , Brian nhào lên chân , vui mừng sủa hai tiếng.

 

Mẹ thẳng: “Brian năm nay mười tuổi , nhưng sức khỏe vẫn , là do và ba thằng bé nuôi khi ly hôn, đó ba nó mang sang Mỹ.”

 

“Cậu Văn Thâm dị ứng lông chó mèo ?”

 

Tôi sững : “Anh từng .”

 

Người phụ nữ thanh lịch thở dài cửa sổ: “Tôi và ba nó ly hôn là vì chuyện đó, cả hai đều bận rộn, định nuôi chó bầu bạn với con, nhưng dị ứng.”

 

Bà kể tiếp.

 

Phó Văn Thâm thích chó, nhưng vì dị ứng nên chỉ dám giữ cách.

 

Mỗi Brian nhảy lên tránh .

 

Chó hiểu, chó buồn.

 

Anh con ch.ó ngày càng trầm cảm, bất lực chẳng thể làm gì.

 

Mãi đến sinh nhật mười sáu tuổi, khi cha một nữa vắng mặt, chiếc bánh sinh nhật giống y hệt năm, bắt đầu đồng cảm với chú chó trong nhà.

 

Loading...