Tôi lèm bèm chửi,
Vừa cầm điện thoại lên nhắn: [Được thôi, chơi thế nào, bao ?]
Phương Gia Phong trả lời liền: [Ừ, em bỏ tiền.]
Tôi tắt luôn cuộc trò chuyện.
Nhìn tên Phó Văn Thâm ghim đầu, lòng bỗng trôi xa tít.
Suốt một tháng qua, gửi nhiều tin nhắn, gọi bao nhiêu cuộc.
Nói nào là: Tiểu Tinh, em ăn , đừng ăn nhiều chocolate quá...
Ngủ ... nhà tối ...
Nhớ uống canxi, ăn súp xương, là khám sức khỏe thiếu canxi đấy...
[...]
Tôi dám trả lời gì cả.
Hôm nay, ma xui quỷ khiến, xem trang cá nhân của .
Tôi thấy dòng trạng thái mới nhất là một bức ảnh.
Một chiếc hộp nhung màu xanh lam.
Kèm theo dòng chữ: [Cuối cùng cũng đợi ngày .]
Mắt lập tức cay nóng.
Nếu là tiệc đính hôn, chắc chắn chuẩn nhẫn .
Mà từng tặng nhẫn cho …
Chết tiệt thật.
Làm gì ai về nước là cầu hôn ngay?
Tôi thật sự thua xa đến ?
Chết tiệt thật!
May mà bỏ sớm.
Không liệu trong lòng thấy hiểu chuyện nên mới mừng ?
Ít nhất điểm chắc làm hơn Tiểu Ân.
Tôi ngã vật giường, .
Nửa mơ nửa tỉnh, thấy Phó Văn Thâm đang dùng khăn ấm lau mặt cho .
Tôi nắm lấy tay , mắng một câu thật nặng: “Đồ tồi, cần nữa.”
trong lòng :
“Phó Văn Thâm, đừng bỏ rơi .”
Phó Văn Thâm trong mơ nhẹ nhàng vỗ lưng .
Giống như thường ngày .
Cho một nụ hôn chúc ngủ ngon.
Anh ôm , mùi hương quen thuộc làm yên lòng, cơ thể như tự động tiết dopamine.
Giấc mơ đúng là liều thuốc an thần của hiện thực, ngủ ngon trong nửa đêm đầu.
Mơ mà suýt tỉnh giấc.
nửa đêm đột ngột chuyển biến, mơ thấy Phương Gia Phong dẫn dự đám cưới của họ.
Phó Văn Thâm micro cảm ơn : “Cảm ơn Tiểu Tinh, nếu em, cũng yêu Tiểu Ân đến mức nào.”
Mọi đều vỗ tay cho .
Nói chính là nền tảng hạnh phúc của họ.
Tôi giữa đám đông rống, cái nền tảng gì chứ, là bệ đỡ, là vật cản, là đá cuội thì đúng hơn, mà ói!
Phó Văn Thâm bước xuống, trao cho một giải thưởng, tiếp tục : “Một nữa cảm ơn Tiểu Tinh, giờ tặng em Giải Khích Lệ Du Lạc Tinh, nhớ đem về sạc pin cho xe điện nhé.”
Tôi choàng tỉnh dậy.
Ngồi dậy tu liền hai cốc nước to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kim-chu-qua-yeu-toi-phai-lam-sao/5.html.]
Nước âm ấm, nhưng cũng để ý lắm.
Ngày thứ ba, xin ông chủ quán mèo nghỉ ba ngày, lên xe Phương Gia Phong sân bay.
Tôi và xem như bạn bè.
Cậu giống Phó Văn Thâm, lúc nào cũng dáng lớn dạy đời .
Càng ép lựa chọn gì cả.
Thi thoảng còn làm .
Dù và Phó Văn Thâm còn liên quan, cũng nghĩa từ chối lời mời từ bạn chung.
Tôi bên cạnh hỏi: “Chúng chơi gì ?”
Phương Gia Phong bí ẩn: “Bí mật.”
Tôi chợt nhớ gì đó: “Phó Văn Thâm sắp đính hôn ? Anh là bạn , ?”
“Đi chứ, tất nhiên !”
Hình ảnh trong giấc mơ như con trăn quấn lấy , vội hỏi: “Không định dẫn xem họ đính hôn đấy chứ?”
Máy bay cất cánh.
Tôi giờ leo lên thuyền giặc, chẳng thể nhảy xuống nữa.
Phương Gia Phong thì bình thản an ủi, bảo đừng nghĩ nhiều, đến nơi sẽ rõ chuyện.
06
Máy bay hạ cánh.
Phương Gia Phong gần như kéo lên xe luôn.
Vừa giục: “Nhanh nhanh nhanh, sắp qua giờ !”
Không cho chút cơ hội phản kháng nào.
Khoảnh khắc đó, cảm thấy thật xa lạ, thật đáng sợ.
Chẳng lẽ là gián điệp của Tiểu Ân từ đầu đến giờ?
Tôi xe bắt đầu rống, nghĩ tới cảnh sắp gặp một thể nào so sánh , còn Phó Văn Thâm phớt lờ, thấy khổ sở vô cùng.
Lần đầu tiên Phương Gia Phong thấy con trai mà đến thế.
Cuống đến nỗi vô-lăng cũng như bốc lửa.
Vừa đưa khăn giấy :
“Cậu đừng nữa, đến nơi là hiểu hết thôi, tin .”
Thấy lừa nổi,
Cậu lập tức gọi điện cho Phó Văn Thâm, bảo tới đón .
Xe đến khách sạn.
Thấy Phó Văn Thâm bậc thang như một cây tùng, trai đến mức trời đất dung, sống mũi cao như thể nhét hai con mèo nhỏ.
Tóc vuốt ngược, vai rộng, chân dài…
Là cái miệng từng hôn, bàn tay từng nắm, vòng eo từng ôm…
Lâu gặp, nhớ chết.
đúng lúc nhạy cảm thế , để buổi lễ đính hôn của họ diễn suôn sẻ, liệu Phó Văn Thâm thèm để ý tới ?
Tôi cúi đầu chịu xuống xe.
Phó Văn Thâm đến mở cửa xe.
Hôm nay cũng chẳng lời nào, bế thẳng lên thang máy.
Tôi vùng vẫy dữ dội, la hét om sòm, trong đầu chợt hiện lên mấy truyện đổi nội tạng mà từng .
Chẳng lẽ Tiểu Ân bệnh hiểm nghèo gì đó,
Cần lấy nội tạng của .
Nên giờ bọn họ cần giả vờ nữa!
Tôi đưa tới cửa phòng 1314.