Kim Chủ Quá Yêu Tôi Phải Làm Sao - 2

Cập nhật lúc: 2025-11-09 04:39:12
Lượt xem: 492

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

02

 

Trời lúc bất ngờ giông bão.

 

Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm.

 

Vào một tháng nào đó của năm thứ hai khi nghiệp, tai họa ập đến.

 

Chỉ vì nhất quyết chịu làm.

 

Cứ khăng khăng nhà “ thẳng” sống cho qua ngày.

 

Phó Văn Thâm cắt tiền sinh hoạt của , còn thề sẽ mua thêm cái túi mới nào nữa.

 

Tôi tức giận bỏ nhà ba tiếng.

 

Đi đến mệt quá ngủ gục ghế dài bên sông.

 

Bị tìm thấy, ăn ngay một cú đá.

 

Tôi dữ dội đến mức ông bác đánh cầu sớm tưởng ngược đãi, còn hỏi cần hỗ trợ pháp lý .

 

Tôi cẩn thận Phó Văn Thâm, bác , : “Đây là trai cháu, bọn cháu chỉ cãi thôi ạ.”

 

Bác tin, : “Nếu cháu bắt cóc thì làm cái dấu tay quốc tế đó .”

 

Tôi cắn môi , định làm thì ánh mắt u ám của Phó Văn Thâm, liền rụt áo khoác của , im lặng gì.

 

Phó Văn Thâm giải thích một hồi.

 

Bác mới nửa tin nửa ngờ đồng ý báo cảnh sát.

 

Tối hôm đó, một trận “mì xào dây mây” quật cho sống dở c.h.ế.t dở, đến mức gọi cả cha lẫn , khiến Phó Văn Thâm cũng xót... đúng 10 giây, đánh thêm 20 phút nữa mới dừng tay.

 

Xong xuôi, ôm dỗ dành.

 

Nói: “Sau cái gì thì tự học cách kiếm lấy, đừng đường tắt, đừng mưu mẹo, hiểu ?”

 

Mắt sưng như quả óc chó, : “Em hiểu cái .”

 

Ánh mắt lập tức sắc lạnh.

 

Tôi chui đầu vai hu hu: “Em , giờ em hiểu !”

 

Phó Văn Thâm đồng ý.

 

Nói: “Nửa năm nay em thể làm, nhưng tìm việc gì đó để làm.”

 

Tôi bứt tay : “Tiêu tiền ?”

 

Thấy Phó Văn Thâm sắp nổi khùng, vội chữa cháy: “Vậy em l..m t.ì.n.h nguyện viên nhé, cái chắc chứ!”

 

Phó Văn Thâm xoa đầu , : “Ngoan, làm sẽ thưởng tiền.”

 

Thật

 

Tôi cũng chẳng đứa đàng hoàng gì.

 

Dựa việc Phó Văn Thâm chỉ liếc sơ ảnh điểm danh.

 

Tôi chỉ l..m t.ì.n.h nguyện đúng một .

 

Chụp hơn ba trăm tấm ảnh khác , còn P thành mấy bộ đồ, mấy góc chụp khác .

 

Mỗi ngày đeo cặp nhỏ, ké xe của tổng tài ngoài, tìm công viên trải đồ .

 

Lấy bim bim xa, thạch Hi Chi Nương, bánh quy Nguyệt Lợi Nguyệt, khô cay Mã Lạp Bá Tử...

 

Picnic xong.

 

Tôi mới chạy đến chỗ tình nguyện chờ đón.

 

Phó Văn Thâm thấy mập lên.

 

phát hiện giả bộ l..m t.ì.n.h nguyện.

 

Khi hí hửng cầm “Học bổng khuyến khích Du Lạc Tinh” do Phó Văn Thâm trao.

 

Thì tai họa ập đến.

 

Phó Văn Thâm đang gọi điện trong thư phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kim-chu-qua-yeu-toi-phai-lam-sao/2.html.]

Nói: “Cậu đưa Tiểu Ân về? Được thôi, chúng cũng lâu gặp.”

 

“Ừ, nhớ , dịp quan trọng nhất định đến.”

 

“Không , thủ tục để thư ký lo là .”

 

Tôi bên ngoài cửa.

 

Lần đầu tiên dám đùa .

 

Cái thư phòng c.h.ế.t tiệt, cách âm dở tệ, làm chẳng còn tâm trạng nào mà vòi Phó Văn Thâm mua skin game mới nữa!

 

Phó Văn Thâm c.h.ế.t tiệt, lấy gì mà cấm tiêu tiền vặt hả? Chỉ vì tiêu hoang ?

 

Tôi dụi mắt.

 

Không nhịn , lén hỏi thăm bạn Phó Văn Thâm.

 

“Anh Phương, Tiểu Ân khi nào về nước ?”

 

Anh Phương nghiêm túc : “Mười tháng Tư, em vụ ? Phó Văn Thâm với em ?”

 

Tôi ấp a ấp úng: “Không gì… chỉ là thôi.”

 

Cúp máy, nhẩm nhẩm ngày đó.

 

Là sinh nhật mà!

 

Sinh nhật tháng của .

 

Chính là ngày Tiểu Ân – Bạch Nguyệt Quang của Phó Văn Thâm – về nước.

 

Tôi não.

 

thiếu tiểu thuyết.

 

Mấy thời khắc đặc biệt thế , Phó Văn Thâm chắc chắn sẽ bỏ rơi trong ngày sinh nhật.

 

Chạy đón Tiểu Ân mới từ nước ngoài về.

 

Còn nhắn: 【Tinh Tinh, Tiểu Ân sợ lạnh, đón nhé, sinh nhật em tự lo nha.】

 

Cuối cùng bỏ trong biệt thự, cô đơn, lạnh lẽo, ăn hết cái bánh sinh nhật to vật một !

 

Nghĩ tới đây.

 

Tôi chạy thình thịch lên lầu tìm Phó Văn Thâm.

 

Lớn tiếng : “Tháng sinh nhật em một cái bánh chocolate cherry 6 inch riêng biệt!”

 

Thấy Phó Văn Thâm vẻ thôi.

 

Tôi chợt tỉnh ngộ: “Thôi, mua thì thôi, em cần bánh nữa!”

 

Tôi thình thịch chạy xuống lầu.

 

Vừa ăn tôm hấp dì nấu lau nước mắt.

 

Tôi quyết .

 

Không đợi tên Tiểu Ân đó nữa.

 

Tôi lập tức dọn đường cho !

 

Thế đức hạnh như giờ kiếm nữa, bóc tôm nhét miệng.

 

Phó Văn Thâm tiếng động liền tới, mặt đầy rối rắm.

 

03

 

Hôm , Phó Văn Thâm công tác.

 

Trước khi , ôm hôn cả buổi.

 

Cười tít mắt dặn dò: “Du Lạc Tinh, nếu em dám chơi game hơn 6 tiếng/ngày, việc đầu tiên làm khi về là đánh em ba ngày xuống giường , ?”

 

Tôi buồn rười rượi, nghĩ bụng: Phó Văn Thâm đúng là đồ đầu đất, nếu đây là câu cuối đời với , chắc chắn sẽ hối hận!

 

Phó Văn Thâm siết chặt vòng tay, xoa lưng : “Trước đây em thích nhất là công tác mười ngày nửa tháng về ? Sao hôm nay mặt bí xị ?”

 

Tôi suýt , cãi : “Anh lớn đến tuổi em thì sẽ hiểu.”

 

Loading...