Kim Chủ Quá Yêu Tôi Phải Làm Sao - 1

Cập nhật lúc: 2025-11-09 04:38:57
Lượt xem: 187

 

Kim chủ của – Bạch Nguyệt Quang – về nước .

 

Tôi bản chẳng tí sức cạnh tranh nào, nên thu dọn đống hành lý ít ỏi tích góp mấy năm qua:

 

Năm căn nhà ở trung tâm thành phố, chìa khóa Rolls-Royce, Maserati, Lamborghini, mấy cái đồng hồ Patek Philippe, Vacheron Constantin, Jaeger-LeCoultre…

 

Tất cả đều nhét túi Hermès của .

 

Rồi cưỡi chiếc xe điện Yangdi mới đến nhà họ Phó, chạy trốn luôn.

 

Một tháng .

 

Phó Văn Thâm công tác về, biệt thự trống .

 

Im lặng vài giây, gọi điện báo công an.

 

01

 

Ba năm .

 

Tôi là một sinh viên nam bình thường, mê hư vinh, mua đôi giày AJ cũng nhịn ăn tiết kiệm ba tháng.

 

Chỉ vì mua bộ skin game giá 268 tệ.

 

Tôi ngủ với một tổng tài bá đạo gặp ở bar một đêm.

 

Sau đó bẹp ba ngày.

 

khi dư ngân hàng từ hai con tăng lên bảy con .

 

Tôi ôm bụng khúc khích giữa đêm khuya.

 

Lần đầu Phó Văn Thâm .

 

Là đờ luôn.

 

Tôi bưng rượu lên đùi rắn chắc của , : “Nhìn gì , lắm ?”

 

Anh lạnh mặt đẩy .

 

“Cậu vẫn là sinh viên, nên giữ tự trọng.”

 

Tôi bật , đầu thấy nghiêm túc trưởng thành như thế, liền đổ lòng hết sức quyến rũ.

 

Cho đến khi bạn của Phó Văn Thâm kéo .

 

Liếc từ đầu đến chân.

 

Rồi : “Trông giống Tiểu Ân thật đấy.”

 

Lúc đó mới hiểu, hóa chỉ là thế .

 

Biết điều rút lui.

 

Chúng gặp trong nhà vệ sinh.

 

Phó Văn Thâm như suy nghĩ lâu, lấy điện thoại bảo : “Xin chào, cho liên lạc nhé, nghiệp thể giới thiệu việc cho .”

 

“Tốt thôi.”

 

Tôi tiểu kết bạn WeChat với Phó Văn Thâm.

 

Ngay khi chuẩn ngoài.

 

Tôi xong việc.

 

Không đợi phản ứng, kéo phòng vệ sinh, kịp mặc quần, áp lên một nụ hôn nồng mùi rượu.

 

Tôi say .

 

Phó Văn Thâm .

 

Anh thở hổn hển cắn môi , hỏi: “Thích cái gì? Mai tặng em.”

 

Tôi rên rỉ nhớ đến bộ skin mới trong game, : “Tiền, thích tiền.”

 

Hôm tỉnh dậy trong khách sạn.

 

Trên điện thoại đặt một xấp tiền dày bằng bàn tay.

 

Tôi nhắn cho Phó Văn Thâm: 【Đây là tiền công cho ba tư thế tối qua ?】

 

Phó Văn Thâm chỉ gửi một icon mặt gì.

 

Sau đó, kiểu quan hệ “ gặp là rải tiền” của chúng bắt đầu ngừng.

 

Chỉ cần gặp một ngày.

 

Cả ký túc xá gọi là “ba” suốt ba tháng.

 

Dây dưa với Phó tổng nửa năm.

 

Tôi càng sống càng giống con công sặc sỡ, thấy nhãn hiệu nào đắt là gạ mua, mua thì , lăn lộn, giả vờ đòi chết.

 

Phó Văn Thâm lạnh mặt trả tiền cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kim-chu-qua-yeu-toi-phai-lam-sao/1.html.]

 

Rồi bóp mặt vò nát.

 

Hoặc lái xe một tay kéo tai .

 

Mắng: “Cậu học cái tật ? Mai mốt đòi mua máy bay luôn chắc?”

 

Lúc đó che tai nghĩ.

 

Máy bay thì .

 

Trực thăng thì chứ.

 

Phải đòi!

 

Vậy là năm nghiệp, thành công lăn lộn trong bữa tiệc của Phó Văn Thâm và bạn bè, gào đòi một chiếc trực thăng màu vàng.

 

Tôi lái.

 

Cũng ai lái.

 

Nó cứ ở chỗ cũ phủ đầy bụi.

 

Mỗi nhắc đến, Phó Văn Thâm đều chê gì: “Cậu mắc chứng rối loạn tiêu xài do tiêu dùng chủ nghĩa gây , là bệnh tâm lý, chữa.”

 

Mỗi nghiêm túc dạy dỗ, che tai .

 

Dù gì vẫn mua cho .

 

Ra ngoài chơi, bạn bảo đang nuôi con trai.

 

thằng con lo tuổi già.

 

Chỉ làm tức già thêm.

 

Phó Văn Thâm xong thì trừng mắt , như một đứa trẻ kén ăn khó dạy.

 

Tôi liếc mắt lảng tránh, dám .

 

Tôi chẳng cần thể diện.

 

cũng là thế .

 

Thì kiếm lời cho đáng!

 

vẫn đạo đức nghề nghiệp, tìm hiểu sơ sơ về Bạch Nguyệt Quang của .

 

Nghe đám bạn của kể:

 

“Tiểu Ân , sinh ở Siberia, giờ sống ở Mỹ.”

 

Tôi gãi tay, thì là thiếu gia nhà giàu, ván thua.

 

“Tiểu Ân trắng trẻo dễ thương, ai cũng thích.”

 

Tôi nghĩ, là vạn nhân mê, lòng hơn , thua.

 

“Tiểu Ân lời Phó Văn Thâm, dịu dàng, nhiệt tình.”

 

Tôi đập ngực, ba-nhịn-ba-thua, thua sạch cho cái tên từng gặp mặt nhưng tên là Tiểu Ân !

 

Người cũ , mới sẽ thua.

 

Huống chi chỉ là một sinh viên đại học bao nuôi, tiền, đầu óc, chỉ chơi game và mua đồ hiệu.

 

Đêm đó.

 

Tôi thảm phòng ngủ chính, đến thương tâm.

 

Cái phiếu cơm dài hạn , chắc chấm dứt thật .

 

Khi Bạch Nguyệt Quang của về.

 

Tôi chính thức thất nghiệp.

 

Phải ngoài làm, mỗi sáng uống cà phê đá 9.9 tệ mua bằng coupon, trưa gọi món ăn gói bằng mã giảm giá, chiều đồng nghiệp gây tức chết, đắn đo mãi mới dám mua ổ bánh mì hơn 30 tệ an ủi

 

Rồi về căn phòng thuê cũ kỹ chẳng gì, tắt đèn sớm tiết kiệm điện…

 

Tôi .

 

Khóc to.

 

Phó Văn Thâm ném tập tài liệu công việc , mắng: “Còn tắm ngủ thì cút ngoài.”

 

Tôi càng ấm ức, cắn xé đống giấy ném miệng, nhai nhai nhai.

 

Tôi nhai c.h.ế.t luôn, đồ lão già đáng ghét.

 

Khi định đánh .

 

Tài liệu nát bấy, cứu nổi nữa.

 

Tôi chỉ nhớ hôm đó nhịn đói mà mặt in ba dấu bàn tay, mắt sưng như hạch đào, ngủ luôn.

 

 

Loading...