Vương Mậu giữ ba để dặn dò mấy chuyện cần chú ý cho buổi ngày mai, bảo họ chuẩn nọ, nhận xét trông thần thái của Thi Toàn dạo cứ sai sai... Thấy ông đạo diễn cứ thao thao bất tuyệt điểm dừng, Lan Hà đành đặt chiếc thùng giấy xuống đất.
Ở sảnh lúc đó mấy diễn viên nhí của đoàn phim nào đó đang chơi đùa, đứa bé vẫn mặc nguyên đồ diễn, cưỡi một chiếc xe đạp trẻ em. Bỗng nhiên đứa nhỏ òa nức nở, chuyện trẻ con cũng thường tình nên mấy đang mải chuyện ai để ý lắm. Lan Hà liếc thì thấy chân đứa bé bám một con nhện.
Cậu vốn ác cảm với nhện nên khựng một chút. chỉ trong chớp mắt đó, Y Bình chẳng từ lúc nào bò khỏi thùng, con nhện từ chân đứa nhỏ bò xuống, chạy tót đến mặt nó. Y Bình liền chộp lấy con nhện, nhét tọt mồm ăn ngấu nghiến!
Lan Hà lúc đầu thấy buồn nôn, nhưng đó ngẫm : Chẳng lẽ con nhện tự dẫn xác đến nộp mạng, là Y Bình dụ hoặc gần? Con nhím là thèm ăn thật, là đang tay cứu đây?
Lan Hà nhất thời chút phân vân, nhưng ngay giây đó, thấy Y Bình "oẹ" một cái, phun trả nửa con nhện ngoài. Mấy ngày nay nó ở chỗ Lan Hà ăn trái cây sạch sẽ, lẽ quen nổi cái khẩu vị mặn mòi thế .
“Ơ kìa, Y Bình chạy mất .” Thi Toàn , khẽ né sang một bên đầy ghét bỏ. Cô còn nhớ như in lời Lan Hà dặn là nhím nhiều vi khuẩn lắm.
Con nhím: “……”
Đứa bé thấy Y Bình thì còn t.h.ả.m thiết hơn cả lúc thấy nhện, vội vàng đạp xe định đầu chạy trốn.
Lan Hà sờ chiếc xe đồ chơi trong ba lô, bỗng dưng nảy một ý định táo bạo. Cậu lập tức hiểu thế nào là "cơ duyên", bèn khẽ một câu ẩn ý: “Này bé ơi, đạp xe cẩn thận một chút nhé.”
Câu cũng coi như là "xe" đấy nhé. Còn dựa bản lĩnh của Y Bình thôi.
Chỉ thấy Y Bình như bắt từ khóa quan trọng, ba giây đờ đẫn, nó bỗng lao vụt với tốc độ nhanh đến mức giống một con nhím bình thường chút nào, bẹp ngay bánh xe của đứa trẻ.
Đứa bé chẳng để ý gì cả, lấy hết sức bình sinh đạp xe cán thẳng qua nó. Cán xong mới phát hiện , đứa nhỏ òa vứt cả xe mà chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Thi Toàn sắp đến nơi, nổi cả da gà da vịt: “Y Bình làm thế , cán nữa ……”
Con nhím cũng lắm chứ, nhưng mà tính , coi như tính là qua một kiếp !
Nó lật , ngửa mặt lên trời. Cảm giác khi "vượt cạn" thành công, nó như lột xác.
Từ nay về , nó còn là một con nhím nhát gan, tầm thường nữa, mà là vị tiên gia nhà họ Bạch đạo hạnh hẳn hoi! Nó thể ngẩng cao đầu mà tuyên bố với cả thế giới rằng: Nỗi nhục trăm năm của nhà họ Bạch sẽ rửa sạch từ đời Bạch Ngũ ——
Lan Hà nhặt cái thùng giấy lên, chụp thẳng lên đầu con nhím: “Y Bình , mày cứ thích ăn vạ thế hả con.”
Bạch Ngũ: “…………”
Trong bóng tối của chiếc thùng, nó rơi một giọt nước mắt. Từ nay còn là con nhím nhát gan tầm thường, mà là một vị tiên gia... nhát gan và thần thánh.
Lan Hà với nhóm Thi Toàn: “Tôi nghi con Y Bình vẫn bệnh ngoài da, lưng nó ngứa quá nên mới tìm đồ vật để ép lên cho bớt ngứa đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-86.html.]
Một câu của làm bầu khí linh thiêng bay sạch sành sanh, Thi Toàn cũng nín cả .
“Lần tra mạng thấy bảo nhím mắt kém lắm, cận nặng luôn .” Chương Thanh Dứu cũng ghé mắt , “May mà cán bẹp dí, cái xe với đứa bé đó cũng nhẹ.”
Đạo diễn Vương Mậu thấy còn gì để thêm, ông nhận sắc mặt Thi Toàn vẻ lạ nên định bụng lát nữa sẽ tìm cô chuyện riêng. Những còn mang Y Bình đến một nơi vắng vẻ để phóng sinh, quên phim bộ quá trình.
Thi Toàn cảm thán: “Mỗi tội hói tí thôi, chứ thì hình ảnh lắm.”
Bạch Ngũ: “……”
……
Lan Hà ăn cơm cùng mới về phòng.
Vừa mở cửa bật đèn, giật nảy thấy một thiếu niên đang trong phòng. Cậu mái tóc ngắn màu nâu, đôi mắt cũng màu nâu sẫm, vóc dáng cao lớn, mặc một bộ áo dài đen, đeo kính gọng vàng, ngũ quan thanh tú nhưng lộ rõ vẻ căng thẳng.
Ánh mắt Lan Hà chỉ dừng nửa giây lướt ngay, thản nhiên đóng cửa đến bàn xuống.
—— Cái gì thế , chẳng phóng sinh ! Sao còn mò về đây nữa! Mà hóa thành hói nhỉ, cái vô lý quá.
“Tôi... cái đó...” Bạch Ngũ ấp úng. Dù thường thấy , vẫn lưng , mặt hướng góc tường mới dám tiếp cho trôi chảy: “Dù đặt tên linh tinh cho , còn đ.â.m trúng ……”
Lan Hà chậm rãi đầu, đang độc thoại với bức tường: “??” Cái nhà họ Bạch các ... lẽ đều tự kỷ hết thế ?
Bạch Ngũ chẳng hề Lan Hà đang , tiếp tục bài diễn văn: “ nếu đ.â.m thì chắc cũng đè c.h.ế.t . Câu đó của vô tình thức tỉnh , giúp đắc đạo, đây đúng là vận may hiếm của nhà họ Bạch. Giờ đạo hạnh, họ Bạch vốn ơn tất báo, sẽ báo đáp .”
Cũng cần thiết thế , Lan Hà ngờ Y Bình lễ phép . Thấy Y Bình định , vội vàng dời mắt chỗ khác, giả vờ như đang ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
Bạch Ngũ thở phào nhẹ nhõm. Thôi , dù là bài tuyên ngôn ai thấy, nhưng vẫn quen mắt khác khi chuyện.
Cậu thậm chí còn thấy ở góc tường đủ an , bèn xổm xuống, gục đầu đầu gối, lấy hết can đảm : “Bổn... bổn tiên gia đây chắc là thể phù hộ cho phát tài đấy……”
Lan Hà: “……” Làm Thần Tài mà cái kiểu thì ai tin, tự tin lên chút chứ hả?!
Bạch Ngũ xổm góc tường cậy vôi, lầm bầm: “Nên là sẽ thường xuyên ghé thăm . Còn chuyện ở nhà làm 'tiên giữ nhà' thì còn suy nghĩ . Tôi thích ở nhà sân vườn, mà hình như nay đây mai đó, công việc định, còn chẳng mua nổi một căn tứ hợp viện nữa cơ.”
Lan Hà: “……………………”
Ngực đau nhói. Cái con nhím , nghiệp vụ chính thì tự ti , cái mồm chuyên đ.â.m chọc lòng thế hả?
là mua nổi tứ hợp viện đấy, nhưng đừng quên trong thế giới động vật, kẻ thù tự nhiên của nhím là hồ ly nhé. Đừng mơ mà đòi chung cư của làm tiên giữ nhà, mơ quá nhỉ!!!