“Tôi , !” Câu thực sự dễ gây hiểu lầm, Lan Hà vội vàng giải thích với : “Ý thế, ý là dùng hương khói để nuôi dưỡng thành một con hồ ly tinh .”
Người sống duy nhất tại đó: “…… Hiểu .”
Hồ đại cô nương miệng mồm cứ chực vẩu , đuôi mắt càng lúc càng xếch ngược lên . Khi chiếc khăn tay quệt qua gò má, cô sơ ý để lộ những chiếc răng nanh trắng ởn như tuyết, “Ngươi cho xem, đứa nào, ở cái đất kinh thành còn con hồ ly tinh nào qua mặt ! Đã mất công nuôi một con hồ ly, chẳng lẽ nuôi hơn ?”
Tống Phù Đàn thầm thở dài trong lòng, Tiểu Lai đúng là săn đón quá, đến cả hồ tiên cũng theo về nhà. Tiểu Lai sống hơn hai trăm năm, nếm trải đủ mùi đời, luôn đeo mặt nạ che kín, rõ ràng là thiếu cảm giác an , đến nay mặt còn từng tháo xuống, làm thể là cái tính cách chịu để nuôi như thú cưng .
Lan Hà nhắc nhở: “Đại cô nương, cô bình tĩnh , nước miếng chảy kìa.”
Hồ đại cô nương vội vàng mím môi, nén cơn giận, lau vệt nước miếng suýt nữa tràn từ kẽ răng nanh, đồng thời lầm bầm trách móc: “Ngươi , mau!”
Lão Bạch nổi nữa: “Thôi thôi, đừng cãi nữa. Sao gặp nhảy bổ chất vấn thế, nếu trách thì là đây , mới là cộng sự đời đầu, các là kẻ đến , chia chác hết sự sủng ái của .”
Lan Hà: “……” là kiểu “tình cha ấm áp”. Mà khoan, cái thằng con bất hiếu đang khuyên can đấy ?
Thấy Hồ đại cô nương vẻ còn tranh luận với lão Bạch về chuyện “ai đến ”, Lan Hà vội ngắt lời: “Đại cô nương, hiểu lầm thật mà, gọi cô đến là để bàn việc đây. Trước đó cứu một bà Hồ tiên, bà bảo một con Hoàng tiên (chồn) cướp mất đạo hạnh. Còn Nghiêm tam ca đây, hôm nay cũng Hoàng tiên đ.á.n.h lén, làm mất cả mũ quan.”
Hồ đại cô nương đầu óc nhanh nhạy, sắc mặt lập tức đổi: “Có chắc là lũ chồn ?”
“Chắc chắn đấy, cô ngửi thử .” Lan Hà Tống Phù Đàn, quyết định đưa con lừa cho Hồ đại cô nương đ.á.n.h .
Bốn nhà tiên thú vốn chút tà tính, cũng giống như con , kẻ , kẻ dốc lòng tu hành, kẻ tâm thuật bất chính. Dù , khi thấy chúng thừa cơ gây rối lúc , Hồ đại cô nương cũng hận đến nghiến răng, đúng là lũ điều.
“Nực , dám làm càn lúc , thật đúng là coi núi Diệu Cảm gì!” Hồ đại cô nương với Nghiêm Tam: “Anh cứ yên tâm, đợi tóm đứa , nhất định bắt nó xuống chảo dầu sôi, lên đỉnh núi Diệu Cảm làm nến thắp một ngàn năm!”
Gần đây Hồ đại cô nương quá mệt mỏi vì chuyện báu vật trấn giữ, tuy bình thường lục đục với bên Đông Nhạc, nhưng về đại cục thì vẫn chung một hướng. Nghiêm Tam vội : “Cũng tại học hành tới nơi tới chốn mới để nó tay . Tôi sẽ báo cáo với bề để lập công chuộc tội, cùng đại cô nương truy lùng việc .”
Hồ đại cô nương gật đầu, trầm tư bảo: “Ngày mai, sẽ xin lệnh của Vương Tam nãi nãi, triệu tập tất cả họ hàng nhà Chồn ở kinh thành lên núi, tra hỏi từng đứa một!”
Xem Hồ đại cô nương nổi trận lôi đình, cũng nhận chuyện thể dây dưa, dùng biện pháp mạnh để tóm ngay hung thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-83.html.]
Hồ đại cô nương vốn giúp việc ở miếu Bích Hà, nhưng lãnh đạo trực tiếp của bốn nhà tiên thực chất là vị thần dân gian Vương Tam nãi nãi. Bà là vùng phía đông kinh thành, lúc sinh thời chữa bệnh cho dân, hội núi Diệu Cảm thì chẳng may ngã c.h.ế.t, nên tôn làm thần. Núi Diệu Cảm đền thờ bà, bà chủ yếu quản lý công việc của bốn nhà tiên vùng Hoa Bắc.
Thiên hạ chỉ Hoa Bắc mới các loài vật tu hành, ở muông thú thì ở đó tiên, tín ngưỡng. Vì , nhiều nơi cũng đời các ngành nghề tương tự như vùng Hoa Bắc, chỉ là tên gọi khác .
Ví dụ như văn hóa hương hỏa kết hợp với tín ngưỡng Saman ở vùng Đông Bắc hình thành nên phái "Xuất Mã Tiên", cũng thờ phụng các nhà Hồ, Hoàng (Cáo, Chồn). Vương Tam nãi nãi quản đến tận Đông Bắc, trừ khi tiên gia phương đó chạy sang Hoa Bắc thì mới nể mặt chủ nhà đôi chút.
Dân gian câu “Cáo Chồn qua ải Sơn Hải”, ý chỉ tiên gia ngoài ải trong nội địa thì pháp lực sẽ hạn chế. Có đồn là do họ bảo vệ Đông Bắc, nhưng thực chất chủ yếu vẫn là chuyện tranh giành địa bàn. —— Tất nhiên, phàm là loài cáo trong thiên hạ, ai cũng kính nể Bích Hà Nguyên Quân.
“Đại cô nương cố lên!” Lan Hà xong, liền mượn bóng Tống Phù Đàn che chắn để lén lút lùi .
Đôi mắt của Hồ đại cô nương sắc lẹm quét qua. Dù cũng là bậc đàn chị của nhà họ Hồ, cái uy của cô khiến khác sợ hãi, pha chút oán hờn, đúng là cứng mềm.
Lan Hà trong lòng kêu khổ, đành khựng , sẵn tay vỗ vai Tống Phù Đàn như thể làm thế là để nể mặt Hồ đại cô nương: “Đại cô nương làm quen chút , đây là bạn , Tống.”
Tống Phù Đàn: “……”
Hồ đại cô nương kiêng dè liếc tràng hạt cổ Tống Phù Đàn, định tiến gần trò chuyện nhưng thôi, đành yên tại chỗ mà đau khổ than vãn. Cứ cho là cứu , nhưng con hồ ly tinh giờ phận thật của Lan Hà ở dương gian . Rõ ràng là, chỉ cần con hồ ly nào chút đầu óc sẽ chẳng đời nào bỏ qua lợi thế .
“Chạy cái gì mà chạy, đối với ? Đến cả móng tay cũng đưa cho ! Cậu còn cái gì nữa?”
Lan Hà: “Ách…”
Hồ đại cô nương sang hỏi Nghiêm Tam với vẻ bi thương: “Anh xem rốt cuộc cái gì?”
Nghiêm Tam còn bi t.h.ả.m hơn cả cô : “Tôi chỉ là tìm cái mũ thôi.”
“……” Hồ đại cô nương cũng chẳng nỡ trút giận lên đầu , về phía Tống Phù Đàn đang chắn mặt Lan Hà, dâng trào cảm xúc hỏi: “Thế ?”
Tống Phù Đàn lạnh lùng đáp: “Không . Gom ít thành nhiều chăng?”
Nách của Hồ đại cô nương chợt nhói đau: “…………” (Chú thích: Vì cô thường xuyên tự bẻ móng/vảy của cho Lan Hà). Không cho nổi nữa, thật sự cho nổi nữa …
Lan Hà phân bua: “Đừng làm như là kẻ lăng nhăng bằng, chẳng qua là tay cứu giúp động vật hoang dã thôi, ý gì khác . Nếu thương là cô, nhất định cũng sẽ cứu mà.”