Kiêm chức Vô Thường sau ta nổi tiếng - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-02-08 00:35:16
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Tinh Dương nhịn bèn giải vây: "Thực nhiều bẩm sinh duyên với động vật . Trước đây đóng một bộ phim, diễn viên còn ch.ó sủa đuổi cả ngày cơ."

Nghe cũng lý. Lão Uông cũng đưa thêm vài giả thuyết. Mọi tuy thấy kỳ lạ nhưng cũng dùng ánh mắt quái dị để Lan Hà nữa, dù chuyện cũng coi là một chuyện lạ trong đoàn.

Liễu Thuần Dương dù chút mê tín nhưng cũng đành tặc lưỡi: "Đoạn dùng diễn viên đóng thế tay , cắt ghép ."

Liễu Thuần Dương đối xử với Lan Hà vẫn . Lan Hà cứ ngỡ chuyện hồi nãy thế là qua, ngờ lúc nghỉ ngơi, đạo diễn Liễu còn cố ý gọi một góc để an ủi: "Chuyện hồi nãy mà, chắc là sẽ xì xào bàn tán mất vài ngày, đừng để tâm nhé."

Lan Hà gật đầu: "Em mà, bản em tin mấy chuyện đó, chẳng bận tâm làm gì."

"Ừm." Liễu Thuần Dương đột nhiên hạ thấp giọng đầy bí hiểm: "Tôi ngẫm , lẽ là do đợt các phim Trân Bảo, ở ngay cạnh phòng lão Trình Hải Đông. Tuy là chỉ mỗi lão Trình 'vận đen' đeo bám, nhưng cũng dính chút âm khí gì đó sạch sẽ, chỉ là vía nặng hơn lão Trình nên thấy thôi. Dù thì nếu rảnh, cứ qua chùa Giác Tuệ thắp nén nhang cho nó nhẹ ."

Lan Hà: "... Đạo diễn, em nghĩ đơn giản là em duyên với bồ câu thôi mà. Lịch bận thế , em lấy thời gian chùa cơ chứ."

Liễu Thuần Dương gật gù: "Cũng nhỉ... Thôi bỏ , ăn cơm!"

Nói "ăn cơm" là ông ăn thôi, mâm cơm của ông đủ cả thịt lẫn rau. Còn Lan Hà thì đang trong chế độ siết cân để lên hình, thực đơn kiểm soát gắt gao, mà phát thèm.

Lan Hà cứ thế trân trối đạo diễn Liễu đ.á.n.h chén một cách ngon lành.

Liễu Thuần Dương hỏi: "Cậu đói ?"

 Lan Hà: "Đói ạ."

 Liễu Thuần Dương: "Thế còn chịu về phòng ? Cậu ăn đây , ha ha ha!"

 Lan Hà: "... Đạo diễn, ngài tiếng luôn kìa."

Liễu Thuần Dương ôm hộp cơm hớn hở, thế ông ăn càng thấy miệng hơn.

Lan Hà u oán bỏ ...

Vốn dĩ Liễu Thuần Dương cứ ngỡ sẽ còn bàn tán dài dài về "Lan Hà và đàn bồ câu hoảng loạn". Thế nhưng chẳng ai ngờ , mới đến chiều thôi là chẳng còn ai thèm nhắc đến chuyện đó nữa. Lúc nghỉ ngơi, cả đoàn phim chỉ bàn luận đúng một chủ đề duy nhất:

Đoàn phim bên cạnh gặp ma !

Bồ câu sợ thì là gì —— Cùng ở trong khu phim trường, còn ở chung một khách sạn, bên đoàn phim hàng xóm đang gặp chuyện cực kỳ quái gở. Nghe nam chính của họ một đạo cụ quan trọng là một chiếc nghiên mực cổ, chẳng hiểu cứ hễ để là... mất tích.

Lúc đầu mất thì họ chỉ việc lấy cái dự phòng y hệt . mất đến thứ hai, thứ ba thì cả đoàn bắt đầu thấy lạnh sống lưng. Mọi bắt đầu để ý kỹ hơn, mỗi cảnh đều cất giữ chiếc nghiên mực cực kỳ cẩn thận.

canh phòng cẩn mật là thế, chiếc nghiên mực vẫn cứ cánh mà bay.

Lúc , mới phát hiện một điều kinh khủng hơn: Trong những đoạn phim đó, ở một góc mà chẳng ai để ý, chiếc nghiên mực tự dịch chuyển vị trí dù một ai chạm !

Cái nghiên mực vốn dĩ chẳng hề ai dùng tiểu xảo, qua cũng chẳng thấy góc khuất nào để thao tác cơ khí. Tin tức vốn dĩ thể giấu nổi, nhanh chóng lan truyền khắp nơi, khiến cả đoàn phim bên cạnh sợ đến mất ăn mất ngủ.

Thế là, dĩ nhiên chẳng còn ai rảnh rỗi mà bàn tán về chuyện "Lan Hà và đàn bồ câu" nữa.

...

Buổi tối.

Lan Hà bò trong phòng, hồn lìa khỏi xác, hào hứng mở hộp cơm hộp . Bên trong là món bánh ngọt mới đặt, lớp vỏ mềm mại, ngọt lịm, c.ắ.n một miếng là lớp nhân tan chảy trào .

Lan Hà mới chén nửa hộp thì tiếng đạo diễn Liễu gọi cửa. Anh lập tức dừng động tác nhấm nháp, hít một thật sâu để thu phần "hương vị" còn sót , vội vàng hồi hồn. Mang theo dư vị ngọt ngào còn vương đầu lưỡi, mở cửa: "Đạo diễn, chuyện gì thế ạ?"

"Lan Hà ." Liễu Thuần Dương phòng, Trần Tinh Dương cũng lẽ đẽo theo .

Ông lấy một sợi dây ngũ sắc sặc sỡ, bảo Lan Hà: "Nghe bên đoàn cách vách yên , kiếm ít dây ngũ sắc trừ tà cho , cũng đeo ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-32.html.]

Lan Hà: "Ồ... đạo diễn, ngài hóng hớt bát quái bên về đấy ạ?"

Liễu Thuần Dương tặc lưỡi: "Chứ còn gì nữa! Bọn họ đang bàn chuyện mời 'thầy' về làm lễ, thấy đáng tin ."

Lan Hà: "Dạ?"

Liễu Thuần Dương khinh khỉnh: "Mở miệng là đòi đình công, đòi làm pháp sự bảy ngày bảy đêm. Quá là tầm bậy! Mê tín dị đoan!"

Lan Hà: "............"

Anh coi như thấu vị đạo diễn . Sự "mê tín" của ông thuộc phái thực dụng... Cái gì ảnh hưởng đến tiến độ phim thì đều là "mê tín dị đoan" hết!

"Cậu còn ngây đấy làm gì, đeo nhanh!" Liễu Thuần Dương giục.

"Đã tới Tết Đoan Ngọ mà đeo dây ngũ sắc ạ." Lan Hà buồn đáp. Sợi dây đại diện cho Ngũ hành Ngũ phương, đeo thể đuổi quỷ, nhưng thường chỉ đeo dịp Đoan Ngọ.

Liễu Thuần Dương thấy Lan Hà vẻ mặn mà lắm, bèn thẳng tay kéo ống tay áo lên, gọi Trần Tinh Dương: "Giữ tay nó , đeo !"

Trần Tinh Dương nhanh nhảu quấn sợi dây lên cổ tay Lan Hà.

Lan Hà cũng chẳng buồn giãy giụa, định bụng thôi thì cứ chiều theo ý cho xong chuyện. Dù với nhãn lực của , sợi dây ít nhất là chẳng tác dụng gì, nhưng cũng hại gì.

Liễu Thuần Dương đắc ý: "Cậu thì cái gì! Đây là sợi tơ ngũ sắc hóa bùa đấy, đeo chỉ trừ tà, mà lỡ chuyện gì, quăng nó thể trói quỷ, y hệt như sợi xích trói hồn của quỷ sai ."

Lan Hà: "............"

Thực bọn em gọi cái đó là Câu Hồn Tác ạ...

Trần Tinh Dương thắt dây dặn: "Tôi buộc lỏng một chút nhé. Ơ, chỗ của một vệt lằn đỏ thế , đừng để dây tì đau nhé."

Lan Hà: "Được..."

Nói thật với , đó chính là 'sợi dây' chuyên dụng khác của đấy.

Liễu Thuần Dương thấy đeo xong mới hài lòng, đột ngột liếc thấy hộp đồ ăn bàn: "Ê, đang ăn cái gì đấy? Tôi bảo là kiểm soát cân nặng cơ mà!"

Lan Hà vội : "Em ..."

"Không cái gì mà ," Liễu Thuần Dương chộp lấy cái hộp, "Để xem nào... Bánh ngọt Duyệt Tâm Cư? Chà chà, cái ngọt lắm, tịch thu! Vừa cũng đang đói, khách sáo nhé!"

Lan Hà hốt hoảng: "Đạo diễn!"

Liễu Thuần Dương như sợ Lan Hà cướp , bèn bốc ngay hai cái bánh nhét tọt miệng.

Ba giây , biểu cảm của ông đông cứng .

Liễu Thuần Dương giận dữ, ú ớ : "Cái... cái món ăn tà đạo gì thế ?!"

Khó lòng phòng ! Vẻ ngoài thì thơm ngon nức mũi, nhưng thực tế khi nhai nhạt nhẽo như nhai bông, chẳng tí mùi vị gì, quả thực là một sự sỉ nhục ghê gớm đối với vị giác của ông. Liễu Thuần Dương định nhổ .

Lan Hà và Trần Tinh Dương nhanh tay lẹ mắt, đứa ấn tay, đứa bịt miệng, ép ông nuốt xuống bằng sạch.

Liễu Thuần Dương: "............"

Lan Hà giữ chặt miệng ông: "Đây là cơm giảm cân của em, phiên bản bánh ngũ cốc đường, dầu, muối. Ngài cứ thong thả mà nhấm nháp."

Liễu Thuần Dương trợn ngược mắt, ú ớ kêu gào: "Thế thì còn gọi gì là bánh ngọt nữa! Cái bánh linh hồn!!!"

Lan Hà thầm nghĩ: , linh hồn của nó em hút sạch từ nãy còn .

Loading...