Lúc nơi đây ngừng đón khách, phòng bảo vệ vẫn đang thu dọn đồ đạc. Lan Hà tính toán một chút, nhún nhảy phóc qua tường trong.
Lão quỷ vẫn gào lên: "Trốn vé ! Lại kẻ trốn vé kìa!"
Tiếc là bảo vệ chẳng hề chú ý, khiến lão quỷ tức đến dậm chân tại chỗ, nghiến răng đuổi theo Lan Hà.
Bên trong phủ Quận vương là những dãy nhà chạm trổ rường cột, lợp ngói lưu ly xanh, tường gạch nước trong và những cột trụ đỏ rực. Đan xen là những thùng rác xe điện tham quan hiện đại làm theo kiểu giả cổ, trông cũng quá lạc quẻ.
Chỉ là nơi đây ban đêm quá đỗi tĩnh lặng.
Lan Hà giữa sân, nhất thời thấy bóng dáng Tống Phù Đàn , mà lão quỷ cứ bám đuổi buông. Lão mấy chục năm chắc là bảo vệ cửa ở đây, chịu nổi cái cảnh trốn vé.
Lan Hà vốn định tìm một chỗ để ly hồn cho dễ tìm kiếm, vì ở Tinh Sương sợ nhân viên phát hiện nên dám động thủ, nhưng ở đây cũng chẳng tiện vì lão quỷ cứ kè kè bên cạnh.
Đang lúc định tìm cách đuổi lão , thì lão quỷ bỗng nhiên ngậm miệng, lùi vài bước bỏ chạy, miệng còn lẩm bẩm: "Cho ngươi nếm mùi..."
Lan Hà cau mày, thì cách mặt đến mười centimet là một đôi giày thêu, lơ lửng ngay đó, mang theo cơn gió lạnh lẽo thổi thẳng giữa trán.
"..." Lan Hà bình tĩnh mất ba giây, giữ ánh mắt lên , theo hướng khác.
vài bước, cảm thấy vạt áo như ai đó dùng sức túm chặt lấy. Quay đầu , góc áo từ khi nào kẹp chặt khe cửa đóng kín, cứ như thể bên trong đang lôi kéo .
Anh lẩm bẩm tự : "Sao vướng thế ..."
Sau đó, dùng sức gồng một cái để thoát , rút vạt áo từ trong khe cửa tiếp tục bước .
Phía truyền đến tiếng cửa gỗ kêu "kẽo kẹt", ngay đó là tiếng bước chân, một đôi, hai đôi, ba đôi... lượng ngày càng nhiều lên.
Dư Hàng Gia hề hù dọa , nơi đúng là nhiều quỷ, nhưng quỷ c.h.ế.t đuối giếng mà là quỷ treo cổ. Thông thường quỷ thắt cổ thì oán khí đều khá lớn.
Lan Hà vẫn giữ vẻ trấn tĩnh, thậm chí còn đang suy tính xem, dù cũng đang đeo khẩu trang, là cứ mặc kệ mà bắt đầu ép hỏi lũ nữ quỷ . Nếu thấy Tống Phù Đàn , đám nữ quỷ cũng chỉ coi là một kẻ chuyên hành nghề tâm linh (ăn cơm âm phủ) thôi.
Anh lẳng lặng bước tới, đám nữ quỷ liền bay đến mặt , lấy sợi dây thắt cổ của chính . Nút thắt thòng lọng sẵn, chính là sợi dây năm đó các cô dùng để tự vẫn. Các cô treo nó ngay mặt sống, chỉ cần bước tới, cái đầu sẽ lọt tọt trong vòng dây.
Nhìn thấy sống càng lúc càng tiến gần, mặt các cô lộ rõ vẻ hưng phấn.
Lan Hà nghiêng đầu, chân lách nhẹ một cái, lướt qua vòng dây thòng lọng.
Đám nữ quỷ: "?" Chắc là trùng hợp thôi nhỉ?
Lũ nữ quỷ bàn , dàn hàng ngang chắn phía , thả dây thắt cổ xuống, nhất quyết treo cổ cho bằng . Cả buổi đêm mới dám một xông đây, quả thực nhiều năm thấy.
Lan Hà hàng loạt dây thừng mắt thì dừng bước. Ừm, trận hình dày đặc quá, trừ phi bây giờ cúi rạp bò qua. Hoặc là, là lộ bộ mặt thật dữ tợn luôn cho xong...
lúc , bóng dáng thập thò của Y Bình xuất hiện, động tác của Lan Hà khựng .
Bạch Ngũ thấy Lan Hà thì đầu tiên là mừng rỡ. Nó nhận Lan Hà biến mất nên đang mải miết tìm, may mà lúc tìm ngoài thì mấy con quỷ mách lẻo cho nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/kiem-chuc-vo-thuong-sau-ta-noi-tieng/chuong-109.html.]
nhanh, Bạch Ngũ phát hiện bên cạnh Lan Hà là cả một hàng dài những nữ t.ử mặc cung trang tay xách dây thừng. Trong bóng tối, khuôn mặt trắng bệch của các cô chảy dài những hàng lệ máu. Đôi chân giày thêu cứ chốc chốc đạp bên trái, giật bên , như thể đang lặp liên tục khoảnh khắc khi c.h.ế.t.
Bạch Ngũ lộ rõ vẻ hãi hùng, lùi hai bước như thở nổi: "Chào các cô... đông quá!" Không là "đáng sợ quá", mà là "đông quá".
Lan Hà: "..." Cái quái gì , nó bám theo tới tận đây.
Lan Hà thở dài trong lòng, Y Bình đến thì chuyện khó giải quyết. Anh đành tiếp tục vờ như thấy gì mà ngoài.
Bạch Ngũ cảm thấy lượng nữ quỷ quá nhiều, cứ hễ thấy từ hai trở lên tụ tập là nó nảy sinh cảm giác thoải mái. Đương nhiên, quan trọng nhất hiện giờ là đám nữ quỷ vẻ đều đang bám theo Lan Hà.
Bạch Ngũ cách mấy mét, lầm bầm: "Sao ngươi trốn vé làm gì, ban ngày tới hơn ? Đám nữ quỷ c.h.ế.t lâu , oán khí lớn lắm... Ta đ.á.n.h , c.h.ế.t chắc , c.h.ế.t chắc ..."
Trông nó như sắp đến nơi, toát vẻ tiêu cực, u ám và rệu rã.
Đám nữ quỷ cái con Bạch Ngũ cứ lải nhải mãi cũng phát bực, định lao về phía nó hù dọa.
"Á!" Bạch Ngũ hít một lạnh, sợ đến mức ôm đầu thụp xuống đất.
Một nữ quỷ khinh miệt, vươn tay dùng sợi dây thòng lọng vướng Lan Hà, thầm thì bên tai : "Đừng ?"
Lan Hà lảo đảo một chút. Không hổ là quỷ lâu năm, thể gây tác động lớn đến thể sống như , lúc mà còn giả vờ như gì thì lắm.
Thế là đầu , đối diện với khuôn mặt nữ quỷ ngay sát sạt, quanh một vòng hỏi: "Ai đó?"
Không thấy tiếng trả lời, Lan Hà , cắm đầu bước nhanh hơn.
Cũng chính lúc , phía âm phong nổi lên dữ dội, lạnh như thấm tận xương tủy, oán khí đặc quánh như thể sờ thấy . Lan Hà bỗng nhiên xoay , tay siết chặt xấp giấy trong túi.
Chỉ thấy Y Bình la hét loạn xạ, hoặc cũng thể là đang lóc, nó nhắm tịt mắt lao lên. Chỉ thấy một con nhím khổng lồ nhảy phắt một cái, đè nghiến Lan Hà xuống đất, gai nhọn đột ngột xù !
Hàng vạn chiếc gai dày đặc, sắc nhọn như kim thép, khiến ai dám chạm .
Lan Hà còn kịp phản ứng gì Y Bình đẩy ngã lăn .
Ở cách gần như thế, thể thấy Y Bình đang , đôi mắt nhỏ như hạt đậu nhắm nghiền vì sợ hãi, run giọng lảm nhảm: "Ta còn ở nhà lầu Thần Tài to , các cô đừng ép ..."
Lũ nữ quỷ tức đến nghẹn họng: "Được lắm, hôm nay treo cổ con nhím lên phơi khô luôn."
Ánh mắt Bạch Ngũ đờ đẫn, bằng giọng chẳng chút khí thế nào: "Đâm... đ.â.m c.h.ế.t các cô." Sống c.h.ế.t của nó thể phó mặc cho phận, nhưng ân nhân thì thể.
Lan Hà: "..." Giây phút , tâm trạng Lan Hà vô cùng phức tạp, thậm chí chút chấn động, thực sự nhận "nhà họ Bạch" .
Y Bình hề cần bảo hộ. Một kẻ vốn sống tiêu cực, chẳng chút ý chí chiến đấu nào như nó, dù hiện tại Lan Hà vẫn cảm nhận nó đang run bần bật, nhưng nó vẫn lao lên, dùng chính những chiếc gai nhọn của để bảo vệ .
Đối với nó, chuyện rốt cuộc vượt qua nỗi sợ hãi và bản năng lớn đến nhường nào.
Lan Hà hít sâu một : "Ngươi tránh ."