Không Nổi Tiếng Phải Về Kế Thừa Gia Sản (Trọng sinh) - Chap 3
Cập nhật lúc: 2026-04-08 16:42:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhờ Trì Phỉ Nhiên phối hợp, bữa tối cha con diễn trong khí vô cùng ấm áp.
Ban đầu Trì Tuấn còn cố giữ ý, nhưng về thì nhịn , trực tiếp gắp thức ăn cho , miệng còn ngừng nhắc:
“Ăn nhiều , ăn nhiều mới mau lớn, mới khỏe mạnh !”
Trì Phỉ Nhiên cũng hề thấy khó chịu với hành động , liền bật :
“Con lớn thế , còn…”
Nói đến đây, chợt nhận sai.
Hiện tại mới mười bảy tuổi, chẳng vẫn đang trong giai đoạn phát triển .
Trì Tuấn tưởng đang tâm lý “trẻ con mau lớn”, chỉ lắc đầu:
“Con còn nhỏ mà.”
Trì Phỉ Nhiên cũng theo:
“Vâng, trong mắt ba, chắc con lúc nào cũng là trẻ con.”
Nghe gọi “ba”, tâm trạng Trì Tuấn càng thêm phấn khởi:
“ !”
Thấy ông vui như , Trì Phỉ Nhiên nghĩ một chút :
“Ba cũng ăn ạ, cứ gắp cho con mãi, con thấy… khách sáo quá.”
Ông bố “ngốc nghếch” lúc chỉ gần gũi con trai hơn, thấy hai chữ “khách sáo” liền vội vàng cũng tự gắp thức ăn ăn vài miếng.
Đợi khi bữa ăn gần xong, Trì Tuấn vẫn còn lưu luyến, mới gọi quản gia sinh hoạt của biệt thự đến dọn dẹp.
Thấy ông mấy thôi, Trì Phỉ Nhiên chủ động lên tiếng:
“Nếu ba bận thì cứ làm việc ạ, con sẽ ở trong nước lâu dài mà.”
Ý là còn nhiều thời gian ở bên , cần vội vã trong chốc lát như hôm nay.
Lúc Trì Tuấn mới dậy, lưu luyến từng bước ngoài, miệng vẫn quên dặn dò:
“Nếu thiếu gì thì cứ liên hệ với bên quản lý ở đây, điện thoại đều sẵn . Đợi ba bận xong đợt , ba sẽ dẫn con chơi.”
Trì Phỉ Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, tiễn ông xe.
Trì Tuấn lên xe còn hạ cửa kính xuống, thêm:
“Ở phòng giải trí tầng một, ba mua cho con vài thứ, nhớ mở xem nhé. Toàn là đồ mấy con trai các con thích. Nếu thấy thích, ba sẽ bảo tìm thêm cho con…”
Trì Phỉ Nhiên tiếp tục đáp lời, cạnh xe trò chuyện thêm một lúc.
Cuối cùng, vẫn là Trì Tuấn sợ ngoài gió đêm lạnh, mới đành nhẫn tâm bảo tài xế lái xe .
Trì Phỉ Nhiên cảm nhận khí đêm thực chút ấm lên, trong lòng bất đắc dĩ thấy ấm áp, khẽ vẫy tay chào chiếc xe đang rời . Đợi đến khi xe khuất hẳn khỏi tầm mắt, mới biệt thự.
Bàn ăn dọn dẹp sạch sẽ. Cậu thẳng lên lầu, đ.á.n.h răng rửa mặt.
Sau khi lau khô tóc, mới xuống tầng một xem những món đồ mà Trì Tuấn chuẩn .
Vừa bước phòng giải trí, Trì Phỉ Nhiên thoáng sững , bật lắc đầu.
Nếu là của tuổi mười bảy thật sự, khi nhận từng thiết game đời mới, chắc chắn reo lên vui sướng lao chơi ngay.
Chỉ tiếc thời gian ngược, những thứ trong mắt giờ đây giống như… đồ cổ.
so với bản món đồ, tấm lòng của tặng mới là điều đáng quý hơn.
Trì Phỉ Nhiên bệt xuống thảm, bắt đầu mở từng món quà. Mở dần mở dần, cũng tìm thấy ít niềm vui, nhớ cảm giác khi xưa từng chơi những trò .
Hứng lên, thật sự chọn một trò trong ký ức vốn khá khó qua màn, bắt đầu chơi.
Cậu mím môi, tập trung hết sức chằm chằm màn hình.
Đến khi hiện lên thông báo chiến thắng, khẽ reo lên đầy phấn khích, theo thói quen đầu :
“Chris, xem-”
Giọng nghẹn trong cổ họng. Trước mắt chỉ là căn phòng giải trí đầy ắp thiết , nào bóng dáng ai.
Đây nơi từng ở bên A quốc nữa, mà là ở Hoa Quốc.
Cảm xúc lập tức nguội lạnh. Trì Phỉ Nhiên đặt tay cầm xuống, dậy rời khỏi phòng.
Đã còn sớm, nên ngủ.
Đến khi xuống giường, mới miễn cưỡng thò tay gối, lấy chiếc điện thoại cả ngày mang theo.
Trên màn hình, đúng như dự đoán, là hàng loạt cuộc gọi nhỡ - tất cả đều từ bên A quốc.
Trì Phỉ Nhiên mím môi, do dự lâu mới gọi .
Bên đang là buổi sáng, điện thoại nhanh chóng bắt máy. Giọng Tạ Mạn vang lên:
“Nhiên Nhiên, giờ con mới gọi ?”
Trì Phỉ Nhiên đáp qua loa:
“Hôm nay con đến công ty, quên mang điện thoại.”
Tạ Mạn hít sâu một , dường như nhiều điều , nhưng cuối cùng chỉ hỏi:
“Ở bên đó… con sống quen ?”
Trì Phỉ Nhiên cảm thấy sống mũi chua xót, cảm giác tủi dâng lên trong khoảnh khắc, suýt nữa bật ngay đầu dây bên của Tạ Mạn.
chính là kiên quyết đòi trở về Hoa Quốc để làm minh tinh, nên những nỗi tủi … chẳng thể cùng ai.
Cuối cùng, chỉ thể nâng cao giọng, giả vờ vui vẻ mà :
“Con lắm ạ, ba đối với con . Hôm nay con đến công ty chọn bài hát, là của những nhạc sĩ mà đây con thích. Mẹ cứ chờ xem con trai nổi tiếng chỉ một đêm !”
Tạ Mạn xong chỉ thấy đau đầu. Đứa con trai giờ luôn khiến bà yên tâm, mà đột nhiên lóc đòi làm minh tinh.
Cũng hết, điều quan trọng là chịu ở A quốc, nhất quyết về Hoa Quốc, còn Hoa phát triển nhất thì ở trong nước.
Lý lẽ thì sai, nhưng A quốc nền công nghiệp giải trí phát triển hàng đầu thế giới.
Hơn nữa, phía Phỉ Nhiên còn cả gia tộc Bonnet chống lưng, những cái gọi là bất lợi của Hoa kiều đối với gần như hề tồn tại.
Tạ Mạn nghĩ mãi vẫn hiểu, rốt cuộc vì con trai kiên quyết về Hoa Quốc như .
Chẳng lẽ… thật sự là do đến tuổi nổi loạn ?
Hay là , chuyện làm minh tinh chỉ là cái cớ, thực ở gần cha ruột nhiều hơn?
Trong lòng Tạ Mạn rối bời, cuối cùng bà đưa điện thoại cho Emmond, bảo ông chuyện với con trai vài câu.
Emmond thì lo lắng như bà. Ông cho rằng con trai ngoài trải nghiệm một chút cũng chuyện , hơn nữa ông cũng tin vị trí của trong lòng đứa con riêng dễ dàng thế đến .
Nếu ngay cả chút tự tin cũng , thì làm ông thể lãnh đạo cả gia tộc Bonnet?
Nhận lấy điện thoại, Emmond mỉm :
“Tiểu hoàng t.ử mến, và Victoria đều đang chờ con khiến chúng kinh ngạc…”
Cha dượng và con riêng trò chuyện khá vui vẻ. Còn một bên cạnh, lặng lẽ họ chuyện, hề lên tiếng.
Tạ Mạn chú ý thấy sự tập trung của đó, liền hiệu bằng ánh mắt với Emmond - cũng đến lúc đổi .
Hiểu ý, Emmond với Trì Phỉ Nhiên:
“Chris chuyện với con.”
Chưa kịp để Trì Phỉ Nhiên mở miệng từ chối, điện thoại chuyển sang tay Chris.
Tinh thần Trì Phỉ Nhiên lập tức căng lên như dây đàn kéo chặt. ở đầu dây bên chỉ nhẹ giọng :
“Caesar nhớ em.”
Caesar là con mèo mà Trì Phỉ Nhiên nuôi - một chú Ragdoll xinh , cực kỳ quấn chủ.
Cậu nắm chặt điện thoại, một lời.
Bên , trai trẻ với mái tóc ngắn màu bạch kim, gương mặt điển trai nhưng lạnh nhạt như thường lệ, lời trái ngược với biểu cảm:
“Nó khắp nhà tìm em, chịu ăn uống t.ử tế, buổi tối còn nhất định ngủ giường của em.”
Tạ Mạn và Emmond bên cạnh đều nhướng mày, , cảm thấy “chiêu ” của con trai lớn quả thật hợp lý.
Chỉ tiếc là giọng điệu vẫn đủ “đánh cảm xúc”, nếu với tính cách mềm lòng của đứa con nhỏ, khi lập tức về A quốc .
Quả thật Trì Phỉ Nhiên lay động. Những cảm xúc khó chịu kìm nén đó giờ dâng lên cuồn cuộn.
Cậu phân biệt là vì nhớ con mèo nhiều hơn… là vì đang chuyện với .
Lúc vẫn chút kháng cự khi đối diện với Chris, chỉ siết chặt điện thoại, mím môi lên tiếng.
Chris thực sớm nhận sự đổi trong thái độ của Trì Phỉ Nhiên, nhưng vẫn tìm nguyên nhân.
Giống như việc đột ngột về Hoa Quốc - sự đổi cũng đến một cách bất ngờ như .
Chris hiểu. Rõ ràng chỉ một ngày , hai còn bàn rằng kỳ nghỉ lẽ nên biển chơi, mà hôm một chạy sang Hoa Quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khong-noi-tieng-phai-ve-ke-thua-gia-san-trong-sinh/chap-3.html.]
Hơn nữa gần như còn liên lạc với nữa.
Chris vì như , nhưng Ethan giận là điều chắc chắn.
Cuối cùng, khẽ :
“Ethan, đừng giận nữa… ?”
Giọng điệu hạ , gần như cầu xin như - với những hiểu rõ , đây là chuyện gần như thể xảy .
dù , vẫn nhận câu trả lời mong .
Trì Phỉ Nhiên hoảng hốt cúp máy, ném chiếc điện thoại xuống như thể bỏng tay, nhét gối.
Ở đầu dây bên , Chris tiếng tút dài, gương mặt biểu cảm đưa điện thoại cho Tạ Mạn.
Tạ Mạn một nữa chứng kiến con trai lớn “cầu hòa thất bại”, chỉ thể thở dài bất lực.
Emmond nhận vẻ chán nản ẩn sự lạnh nhạt của con trai, liền vỗ nhẹ lên vai :
“Con trai , con trai ở tuổi nổi loạn đôi khi còn khó hiểu hơn cả con gái. Có lẽ chúng nên hỏi ý kiến chuyên gia?”
Chris chỉ đáp:
“Thưa cha, con nghĩ chúng nên xử lý nốt đống tài liệu còn dang dở.”
Emmond: “……”
Diễn biến giống như ông tưởng tượng.
Đêm đó, Trì Phỉ Nhiên gần như ngủ bao lâu thì mơ bấy lâu.
Trong mơ ngừng lặp những cuộc điện thoại với Chris - tối qua, cả ngày xảy t.a.i n.ạ.n - cứ như một bản nhạc lặp vô tận.
Hậu quả là, dù ngủ cả đêm, sáng dậy Trì Phỉ Nhiên vẫn quầng thâm mắt, thậm chí còn mệt mỏi hơn cả khi ngủ.
Khi đến công ty, thấy gương mặt tái nhợt cùng quầng thâm đậm của Trì Phỉ Nhiên, Lý Nguyên lập tức giật lo lắng.
Ông hiểu rõ phận của vị “thiếu gia” - nếu xảy chuyện gì, hậu quả tuyệt đối chỉ đơn giản là còn chỗ trong giới.
Ông lập tức gọi Trần Mộng Dương cùng, đưa Trì Phỉ Nhiên đến bệnh viện tư nhân nhất gần đó để kiểm tra diện.
Chu Á giữ công ty để dời lịch với stylist hẹn hôm nay, đồng thời đổi thời gian phòng thu đặt .
Ở phía khác, Bác Hàng cùng vài đang thu âm trong một phòng nhỏ, bỗng nhận thông báo rằng phòng thu nhất trống, họ thể chuyển sang đó tiếp tục.
Có thuận miệng hỏi:
“Vậy tụi đều thể thu ở đó ?”
Nhân viên truyền đạt tin nhún vai:
“Còn xem tình trạng của ngày mai thế nào. Nghe hôm qua làm tạo hình, hôm nay dời lịch, bảo là khỏe nên bệnh viện .”
Người hỏi tặc lưỡi:
“Chậc, đúng là quý giá thật…”
Nghe , Bác Hàng cau chặt mày, sắc mặt u ám đến mức như sắp nhỏ nước.
Những khác thu dọn xong chuẩn chuyển phòng, nhưng vẫn yên nhúc nhích.
“Này, Bác Hàng, thôi!”
Lúc Bác Hàng mới phản ứng, nhưng theo , mà hừ lạnh một tiếng đầu bỏ , .
Những còn cũng ngăn cản, dù nếu lát nữa quản lý mắng thì cũng chẳng liên quan đến họ.
Đến phòng thu lớn, bỗng “ôi chao” một tiếng, gọi xem:
“Mau đây xem, cái giọng chua của Bác Hàng !”
Mọi qua, đúng là “chua” thật.
Bác Hàng - hát bài quán quân đầu V:
“Tôi cứ nghĩ chỉ cần nỗ lực là đủ… ngờ thế giới bất công đến .”
Dưới bài đăng, fan của Bác Hàng đều hỏi han xem bắt nạt .
Những trong cuộc thì đều hiểu - “quan hệ mạnh” của Trì Phỉ Nhiên kích thích.
Nói thật, họ cũng chút ghen tị với Trì Phỉ Nhiên, nhưng so với , Bác Hàng - lúc nào cũng vênh váo - mới là kẻ khiến khác khó chịu hơn.
Có nhỏ giọng “xì” một tiếng:
“Cậu tưởng trong sạch lắm , còn nỗ lực, buồn c.h.ế.t…”
Bác Hàng đúng là nỗ lực, nhưng hướng nỗ lực thì chỉ là luyện hát.
Ở đây ai mà chẳng chuyện của , chỉ là thôi.
Thực lực quan trọng, nhưng quan hệ, hậu thuẫn, thì trong kiểu tuyển chọn , mấy ai trụ đến cuối?
Bác Hàng chẳng qua là nhà tiền, đổ tiền mà mua lấy danh hiệu quán quân.
lúc đó, một cô gái hét lên:
“Aaaaa! Nam thần của đăng Weibo !!!”
Tiếng hét lớn đến mức khiến tai ù .
Cô nàng vẫn còn đang mê mẩn:
“Trời ơi! Dung mỹ nhân đến !!!”
Người bên cạnh chịu nổi:
“Đừng hét nữa! Điếc mất!”
Cô gái vẫn kích động:
“Dung Tấn đăng bài ! Mọi mau xem !”
Gần như tất cả đều cúi đầu lướt Weibo, tìm đến bài đăng khiến cô nàng hét toáng lên.
Nếu fan của cô gái thì cũng chẳng lo tìm thấy - cứ bấm top tìm kiếm hot search là thấy ngay.
Không vì lý do gì khác, bởi vì đăng bài… là Dung Tấn.
Một bức ảnh đàn ông cúi đầu, đang cầm iPad xem gì đó, lập tức “càn quét” trang chủ Weibo, chia sẻ điên cuồng với tốc độ chóng mặt.
Weibo gần như mở hội. Không ít fan của Dung Tấn còn “tạ thần”, rằng đây chùa cầu nguyện, chuyển phát “cẩm lý”, mê tín hằng ngày cuối cùng cũng hồi báo!
Nhìn !!!
Nam thần của họ!!!
Ảnh đế của họ!!!
Cuối cùng!!!
Cũng đăng bài !!!
Chỉ Yêu Dung Nam Thần Cả Đời:
“Đời của đáng . Dù nam thần một chữ nào, nhưng tấm ảnh … trai đến mức làm .”
Dung Dung Dung Dung:
“QAQ nhưng vẫn tham quá… Dung Dung một câu cơ!”
Nam Thần Cả Đời Đi Theo Anh:
“Biết đủ ! Có ảnh là lắm !”
Trong Tim Tôi Chỉ Có Dung:
“Tôi đủ! Tôi nhiều hơn! Sao phim mới! Sao quảng cáo mới! Sao cơ hội tiêu tiền cho nam thần! A a a!!!”
Dung Tấn Tôi Yêu:
“+1! Tại !!!”
Lúc , đại diện của Dung Tấn cũng đang lướt Weibo. Nhìn những dòng “kêu gào đẫm máu” , thực sự cảm xúc dâng trào.
Ngẩng đầu đàn ông đang sofa chơi máy tính bảng, đại diện cảm thấy tu dưỡng thật - mà vẫn lao tới chỉ thẳng mặt mà mắng.
Vì Dung Tấn đăng Weibo mà gì?
Vì bài đăng đó… là do đăng .
Còn vì caption?
Viết gì bây giờ?
Nam thần cao lãnh lên mạng ???
Editor: Chương quá dài rrrrrrrrr
Tác giả : đáng yêu quá mức, trường sinh bất lão, lên mạng còn nhận bao lì xì liên tục, ha ha ha ha ha!
Chris cũng là con ruột của Emmond, đúng , đây là do “đại lão tiền” mà thôi, là con ruột. Nên đừng nghĩ rằng cho tiểu nhi t.ử thừa kế công ty là hợp lý… hợp lý nhé!