10:45 tối
Dung Dư mặc áo choàng bước khỏi phòng tắm. Cậu trai đang dán mắt TV. Ánh đèn trong phòng sáng rõ. Anh thể dễ dàng thấy hình dáng và trang phục của trai.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng của , vạt áo rủ xuống tận đùi . Vai hẹp hơn vai một chút, nên cổ áo trễ xuống. Mặc dù cài kín cúc, vẫn để lộ một đoạn xương quai xanh tuyệt . Không là do đang xem TV quá chăm chú đang ngẩn , đôi môi hồng hào khẽ hé, đôi mắt chớp chằm chằm màn hình, đôi chân dài trắng nõn co , che trong lớp áo của , khiến cả trông vẻ mềm mại.
Động tác lau tóc của Dung Dư khựng . Anh cất bước tới. Anh từ cao xuống. Thấy ngẩng đầu lên, mới mở miệng: "Sao mang quần áo?"
Ninh Tộc ngẩn một lúc, như thể tỉnh giấc từ một giấc mơ nào đó. Cậu tựa đầu ghế sofa, ngẩng mặt . Người đàn ông dáng cao ráo, mặc áo choàng tắm. Một giọt nước từ mái tóc ướt đẫm rơi xuống, chảy dọc theo cổ , len trong áo. Những đường nét cơ thể lộ thật đến khó tin.
Ninh Tộc : "Em một thí nghiệm đột xuất nên kịp thu dọn hành lý, hơn nữa, hai ngày nay ở đây tuyết lớn, sợ bỏ lỡ đám cưới ngày mai."
Dung Dư chằm chằm đôi mắt của , thản nhiên : "Đồ phù rể sáng mai sẽ gửi đến."
Ninh Tộc: "Ồ..."
Ninh Tộc chớp chớp mắt, : "Vậy em tắm đây."
Dung Dư gì, Ninh Tộc cũng ý định cử động.
Hai hồi lâu, khí trở nên tĩnh lặng một cách ám . Ninh Tộc bất giác l.i.ế.m môi, : "Có hôn ?"
Dung Dư đặt chiếc khăn trong tay xuống, đến mặt trai. Anh từ cao xuống trong vài giây, cúi , nửa quỳ thảm. Anh thẳng trai, gần mặt Ninh Tộc, dừng ở cách chừng mười centimet. Rất gần, nhưng hôn xuống.
Ninh Tộc hiểu ý . Cậu đưa tay ôm lấy cổ thanh niên, đôi mắt sâu thẳm của , bĩu môi: "Nói nhé, để cho em thở."
Dung Dư cong khóe môi.
Ninh Tộc căng thẳng. Cậu khẽ nuốt nước bọt, chằm chằm khuôn mặt đủ sức mê hoặc lòng , khẽ nhắm mắt, áp gần.
Đôi môi mềm mại chạm . Một cái mang theo mùi cồn thoang thoảng, cái còn là mùi bạc hà thanh mát. Ninh Tộc vội vàng hít một , khẽ rời một chút, nửa mở mắt, giọng mềm mại : "Anh đánh răng ."
Dung Dư nâng tay giữ lấy gáy , trực tiếp phong tỏa môi lưỡi , cho cơ hội mở lời nữa.
Áo choàng tắm động tác mãnh liệt của hai làm cho bung . Lồng n.g.ự.c rắn chắc của đàn ông áp sát cơ thể Ninh Tộc. Cách lớp áo sơ mi mỏng manh, nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường bao trùm lấy cả Ninh Tộc.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng thở dốc gợi cảm của đàn ông, tiếng rên rỉ bất lực và tiếng nuốt khan của trai khiến đỏ mặt tía tai.
Ninh Tộc ngẩng đầu hít thở hổn hển, ngắt quãng dặn dò đàn ông đang vùi mặt hôn hít ở n.g.ự.c : "Đừng... đừng để dấu vết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khong-kim-long-duoc/chuong-5.html.]
Hai chiếc cúc áo sơ mi phía bung , để lộ một mảng lớn làn da trắng nõn của trai.
Dung Dư giọng khàn khàn, an ủi : "Bên trong thấy ."
Tức là vẫn định để .
Ninh Tộc dở dở . Vừa định mở lời, một cái cắn nhẹ của làm bật tiếng rên rỉ khẽ khàng. Cậu chịu nổi mà đẩy Dung Dư , cúi đầu dấu hôn , Dung Dư: "Nhất định để ?"
Dung Dư nhướng mày.
Ninh Tộc ôm lấy cổ Dung Dư, vùi mặt cổ , ngay cổ áo, nơi chắc chắn thể thấy, l.i.ế.m một cái.
Cơ thể Dung Dư cứng . Anh nâng tay vuốt vuốt lưng trai, cuối cùng cũng lên tiếng: "Đừng nghịch nữa."
Giọng điệu cưng chiều, mang theo sự thỏa hiệp.
Ninh Tộc đặt cằm lên vai , ghé sát tai khẽ , lười biếng : "Chỉ cho quan phủ phóng hỏa, cho dân đen đốt đèn đúng ?"
Dung Dư: "..."
Anh ôm trai lòng, vuốt ve mái tóc đen mềm mại của , như thể đang vuốt ve mèo cưng của .
Ninh Tộc hài lòng vì ít , tiếp tục : "Thế nếu em nhất quyết để thì ?"
Dung Dư khựng , nghiêng cổ, lên tiếng thật khẽ: "Muốn để thì cứ để ."
Ninh Tộc: "..."
Ninh Tộc chẳng hề khách sáo chút nào, trực tiếp hôn lên vùng da mà nhắm sẵn mặt , cứ như hành hạ , cắn mút, cho đến khi tạo một dấu hôn ưng ý, đúng hơn là... một dấu cắn.
Dung Dư đợi đến khi động tác của dừng , mới mở lời: "Mệt ?"
Ninh Tộc thả lỏng , bò trong lòng Dung Dư. Cậu lười biếng cử động, cũng chuyện. Nhiệt độ cơ thể Dung Dư cao, ôm dễ chịu.
Thấy trả lời, Dung Dư cũng thêm gì nữa, ôm xem tin tức địa phương TV, để làm dịu sự kích động ở "chỗ đó".
Vài phút , Ninh Tộc cuối cùng cũng mở lời, giọng mang theo chút mềm mại như bắt nạt quá đáng: "Học trưởng."
Mắt Dung Dư khẽ lóe lên, cúi đầu .