KHÔNG ĐƯỢC MƠ TƯỞNG ĐẾN MÔNG TÔI - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-06 05:07:49
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong hoảng loạn, miệng nhanh hơn não.

 

“Ông già nhớ cái m.ô.n.g của thì thẳng ! Cần gì kiếm nhiều cớ như !”

 

Thân hình Cố Chấp Lễ chao đảo nhẹ.

 

Anh đưa tay xoa trán, trông như chọc tức tới cực điểm.

 

“Cậu cái gì?”

 

Anh còn dám thừa nhận ?

 

Cơn giận trong lập tức bùng lên.

 

“Anh dám ? Cả đống tuổi còn trâu già gặm cỏ non!”

 

Cố Chấp Lễ tháo cà vạt, quấn quanh tay từng vòng từng vòng.

 

Tôi thậm chí còn nghi ngờ siết thẳng cổ .

 

Anh nghiến răng :

 

“Tôi mới ba mươi hai!”

 

Nói thật.

 

Tôi sợ.

 

khí đến mức , sợ cũng liều tới cùng.

 

Tôi ôm chặt quần , lùi dần về phía mép giường, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

 

“Ba mươi hai ? Đàn ông qua hai mươi lăm là coi như sáu mươi !”

 

Mỉa mai xong, đầu bỏ chạy.

 

ngay đó móc eo, hất ngược trở giường.

 

Đầu “bang—” một tiếng đập mạnh đầu giường.

 

Đau đến mức nhe răng trợn mắt.

 

“Đệt…”

 

Cà vạt trong tay Cố Chấp Lễ chớp mắt chuyển sang trói chặt cổ tay .

 

Buộc chặt.

 

Anh rút thắt lưng .

 

“Đệt Cố Chấp Lễ định làm gì!”

 

Mẹ nó.

 

Tôi m.ô.n.g nở hoa!

 

Anh quỳ một gối bên đùi , mái tóc rũ xuống che khuất ánh mắt u tối.

 

Từ cao xuống , giọng lạnh lẽo vang lên:

 

“Cho xem là sáu mươi .”

 

10

 

Tim đập thót một cái, mắt mở to.

 

Cố Chấp Lễ bằng ánh mắt lạnh lẽo mà từng thấy bao giờ.

 

“Cậu tự sang, để giúp?”

 

Đầu óc gần như nổ tung thành một mớ hồ dán.

 

“Cố Chấp Lễ chạm !”

 

“Anh dám chạm liều mạng với !”

 

Anh khẽ nhếch khóe môi.

 

Chiếc thắt lưng trong tay siết chặt, phát âm thanh khiến ê răng trong khí.

 

“Đến , còn sợ đ.á.n.h ông già sáu mươi ?”

 

“Tôi…”

 

Tôi lắp bắp hồi lâu, hốc mắt dần dần đỏ lên.

 

Khóe mắt vô tình liếc thấy một góc quần lót CK nhỏ lộ ở hông Cố Chấp Lễ.

 

Lại phát điên .

 

Dựa cái gì mà mặc đồ lót đắt tiền như chứ!

 

Tôi gập khuỷu tay, cúi , nửa vặn vẹo bật khỏi giường.

 

Dốc hết sức lực, định húc đầu .

 

“Tao liều với mày!”

 

Tôi lao lên với khí thế tráng sĩ đoạn tuyệt.

 

bóp cổ, đè ngược xuống gối.

 

Mũi và miệng ấn sâu đệm.

 

Cái m.ô.n.g mà liều mạng che chở cũng vì nghiêng mà lộ ngoài.

 

Cuối cùng Cố Chấp Lễ vẫn dùng tới thắt lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khong-duoc-mo-tuong-den-mong-toi/4.html.]

 

Anh vả mạnh một cái lên m.ô.n.g .

 

Đánh đến mức run bắn.

 

Hai chân như cá sắp c.h.ế.t, đạp loạn trung.

 

“Cố Chấp Lễ xứng với hả!”

 

Anh vả thêm một cái nữa.

 

“Tôi xứng với ? Cái đầu tóc vàng chóe của thì xứng ?”

 

“Đây là màu tóc thịnh hành nhất bây giờ!”

 

“Thịnh hành cái rắm!”

 

Anh hiếm hoi buột miệng c.h.ử.i tục.

 

Tôi run lên một nữa.

 

Không nhịn mà sụt sịt mũi.

 

Nỗi uất ức vô bờ lan tràn trong lòng .

 

Eo khống chế, chân đè chặt, chỉ còn mỗi cái miệng.

 

Lại còn lệnh tục.

 

Trong khi chính chửi.

 

Dựa cái gì chứ!

 

Chênh lệch vóc dáng quá lớn, chênh lệch sức lực cũng quá rõ ràng, giãy giụa nửa ngày vẫn thoát sự khống chế của .

 

Cổ tay, đùi, đầu, chỗ nào là đau.

 

Mông thì nóng rát như lửa đốt.

 

Không chơi nữa.

 

Tôi thèm nữa, mặt sang chỗ khác, giọng khàn đặc.

 

“Cố Chấp Lễ, chơi với nữa, thả .”

 

11

 

Mày Cố Chấp Lễ nhíu chặt .

 

“Cậu cái gì?”

 

Tôi gào lớn hơn, mắt gần như đỏ ngầu.

 

“Tôi chơi nữa! Tôi làm cái đại thiếu gia nhà họ Ôn gì hết! Anh chẳng chỉ thèm cái m.ô.n.g của ? Trả một , coi như chúng huề !”

 

Gương mặt nãy còn đỏ bừng vì tức giận của Cố Chấp Lễ bỗng trắng bệch vài phần.

 

“Lý Tang, …”

 

Ngực phập phồng mạnh, lực đè lên cũng vô thức nới lỏng.

 

Tôi nhân cơ hội lật dậy.

 

Hai tay vẫn cà vạt của trói chặt ngực.

 

Tư thế gượng gạo trừng mắt thẳng .

 

“Giả vờ cái gì? Anh dám lấy nửa điểm tâm tư nào với ?”

 

Sắc mặt Cố Chấp Lễ tái nhợt.

 

Tôi càng càng hăng.

 

Máu nóng dâng lên, cái khí du côn lăn lộn chợ búa bao năm cũng chẳng buồn đè nén nữa.

 

Từng câu từng chữ đều đ.â.m thẳng tim gan .

 

“Mỗi lấy cớ đ.á.n.h m.ô.n.g , rốt cuộc là tức chịu học hành, là để thỏa mãn chút d.ụ.c vọng của ?

 

“Mỗi tắm lâu như , ở trong đó làm gì, dám ?

 

“Trong cái máy tính bảng của lưu thứ gì, tự rõ nhất.”

 

Tôi trút hết những lời kìm nén ngoài.

 

Nhìn cúi đầu thấp dần.

 

Tôi bật lạnh.

 

“Hừ, đủ , làm thì làm nhanh , ở đây thêm dù chỉ một ngày.”

 

Tôi từng chữ một, dứt khoát.

 

Cơ thể tê dại ngã ngửa xuống giường.

 

Ánh mắt trống rỗng, còn tiêu cự, chằm chằm lên trần nhà.

 

Đợi lâu vẫn thấy phản ứng.

 

Tôi nhíu mày.

 

Khinh miệt nhổ một bãi.

 

“Anh làm hả!”

 

Cố Chấp Lễ đột ngột ngẩng đầu lên.

 

Môi run rẩy.

Loading...