Tôi bắt kết hôn?
"Có chuyện gì xảy ...?" Cô dâu trông vẻ bối rối.
Lý Tuân hiệu bằng mắt bảo cô rời . Cô gái nhỏ vội vàng gật đầu, nhanh chóng rời khỏi đây.
Rất nhanh, trong sảnh tiệc hoa lệ, chỉ còn hai , và Lý Tuân.
À, đúng , còn nữa.
Tôi thấy Giang Chấp rũ mắt, tay run rẩy, mở khóa điện thoại mấy đều thành công.
"Bên chú chuyện gì ?" Lý Tuân hỏi.
"Ba..." Yết hầu thanh niên chuyển động, môi mấp máy, nhưng chỉ phát tiếng nức nở, "Người đó đang chờ đến đón." Nói xong, cố chấp tiếp tục mở khóa.
Tiếng "Đinh đoong" vang lên. Cuối cùng cũng mở khóa thành công.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi bên cạnh , ghé đầu .
Màn hình điện thoại của vẫn là ảnh chụp chung của và . Tôi đeo kính, tóc dài, cong mắt ống kính.
Đó là lúc học cấp Ba, chụp ảnh chung ở cổng trường.
Tôi thích, Giang Chấp cũng thích, rửa đóng khung, còn Giang Chấpxin bản điện tử.
chỉ mới vài năm ngắn ngủi, chúng Âm Dương cách biệt.
Tôi nhắm mắt , lòng ngổn ngang trăm mối. Việc xuyên , mang theo bên , liệu đúng ?
Tôi chắc nữa.
Ban đầu, chỉ nghĩ. Chỉ cần Giang Chấp ăn no, học hành tử tế, đổi phận bi thảm của , thế là thành sứ mệnh của , thể sống hết quãng đời một cách hạnh phúc và vui vẻ.
Đó cũng là sự chuộc tội của tác giả .
Thế nhưng, những gì đang thể hiện mắt lúc . Lại khiến bắt đầu nghi ngờ sự xuất hiện của là đúng sai? Cách làm của là đúng sai?
...
Lý Tuân thêm lời nào.
Cặp lông mày nhíu chặt tiết lộ tâm trạng hề định của thanh niên. Trực giác của một bác sĩ khiến nhạy bén nhận xảy chuyện gì đó.
"Tôi đưa , với tình trạng của thích hợp lái xe." Cậu .
Giang Chấp gật đầu. Dường như còn sức để chuyện nữa.
Cho đến khi lên xe, cũng thêm một lời nào. Chỉ cố chấp bấm điện thoại của liên tục.
Không ai trả lời.
Bận máy.
Cúp máy, từ đầu.
Cho đến khi càng ngày càng gần nhà tang lễ. Cậu thẳng tắp, nắm chặt điện thoại trong tay. Chăm chú chằm chằm nhà tang lễ.
Khi xuống xe, hỏi Lý Tuân: "Chắc là nhầm lẫn nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khong-bo-lo-nhau/chuong-5.html.]
Cậu đặt tay lên vô lăng, Giang Chấp với ánh mắt phức tạp. Người thanh niên mặc vest chỉnh tề, dung mạo tuấn tú. biểu cảm lúc giống như một con ch.ó lạc nhà.
9.
Điều ngoài dự đoán của , là Giang Chấp kiểm soát cảm xúc của .
Cậu kiểm tra thông tin cá nhân của , ký tên giấy xác nhận.
Cậu gửi tro cốt ở đây. Mà mua một chiếc hộp đựng tro cốt khá , mang về nhà.
Trong sân rộng rãi của lò hỏa táng, thấy khói đen bốc lên.
Tôi đút hai tay túi, cũng ngọn khói đó bay lên.
Lúc sống bất kể cao thấp béo gầy, khi c.h.ế.t đều hóa thành một nắm đất vàng.
Tôi Giang Chấp đang nghĩ gì. Hay đúng hơn, mặc dù nhân vật , làm ba nuôi của hơn mười năm. , hề hiểu .
Gió lạnh cuốn theo những mảnh quần áo cũ đốt thành tro bay lượn.
Giang Chấp sắp bất động như tượng đá cuối cùng cũng cử động, sải bước về phía Lý Tuân đang chờ đợi.
Tôi cũng thở dài một tiếng, theo.
10.
Bầu khí trong xe c.h.ế.t lặng.
Giang Chấp cúi đầu, ôm chặt chiếc hộp đựng tro cốt.
"Chuyện quá đột ngột." Lý Tuân phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tôi cũng đồng tình gật đầu. Hệ thống với nhiệm vụ thành ba mươi giây đó, quang vinh thăng thiên .
Giang Chấp im lặng.
"Chú Chu thấy như thế , định làm gì tiếp theo?" Lý Tuân tiếp tục một .
"Nghỉ ngơi một lát, lo hậu sự cho ba." Bóng hình im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.
"Ba ngăn cản , nên nghĩ đến việc rời , nếu ở bên cạnh ba, thì lúc ba bệnh, thể phát hiện ngay lập tức." Giang Chấp , "Tất cả là tại ."
Sao nghĩ như ?
Không thế! Là bởi vì thành nhiệm vụ của , đến lúc rời .
"Chuyện như thế , ai thể ? Hơn nữa dọn ngoài, cũng là để trị liệu mà chú phát hiện, sợ chú lo lắng, đúng ?" Lý Tuân an ủi, "Chúng đều thần tiên."
"Không." Cậu lắc đầu, chậm rãi , "Vì vẫn còn yêu ba , cho nên lời thề phát thực hiện, Trời giáng xuống sự trừng phạt."
"Quả nhiên, là một ngôi tai họa."
Câu … Tôi sững .
Trong cuốn tiểu thuyết của , lúc nhân vật phản diện sắp đón nhận cái chết. Tôi cũng câu thoại cho .
Trong truyện, bắt vì cố ý g.i.ế.c và tội phạm kinh tế. Cậu đỉnh núi, trong thời gian ngắn hút hết một điếu thuốc, cuộc đời , đó nhảy xuống.
Câu chuyện của kết thúc tại đó.
Mà lúc đây, một công việc định. Một cuộc đời đang tràn đầy hy vọng. Cậu nên vì cái c.h.ế.t của một cha nuôi, mà những lời như .