Tôi để lời lòng, thẳng lưng đầu, trực tiếp về phòng hát.
Lớp trưởng vì cái gì mà đang đến đỏ bừng cả mặt:
"Tống Tầm, Trì, hai chơi Đấu Địa Chủ ? Địa chủ thắng thì thể lệnh cho hai còn làm bất cứ chuyện gì."
Cậu đến gập cả :
"Nếu ba đứa chơi, mà thắng thì sẽ bắt Tống Tầm lên đùi Trì mà gọi chồng hahahaha! Nghĩ thôi cũng thấy đủ làm hai ghê tởm !"
Thần kinh.
Tôi giả vờ thấy lời , mặt cảm xúc định vòng qua rời , tham gia trò chơi nhàm chán .
Kỳ Trì Lễ đột nhiên kéo chặt .
Anh thẳng lớp trưởng, :
Forgiven
"Chơi."
Tôi giãy giụa: "Tôi ."
Kỳ Trì Lễ khinh thường liếc xéo một cái:
"Cậu nhát gan thì thẳng ."
Tôi từ nhỏ chịu nổi lời khích tướng, bực đáp : :
"Chơi thì chơi."
Vừa lấy bài.
Lớp trưởng quả nhiên bốc bài địa chủ. Tôi bốn con 2 trong tay , lòng yên tâm phần nào.
Vì Kỳ Trì Lễ chơi bài luôn giỏi đến lạ thường, chúng ván căn bản sẽ thua.
Lớp trưởng buồn chán ném quân bài đầu tiên:
"Ba chuồn."
Đến lượt Kỳ Trì Lễ bài.
Anh giơ tay, nhàn nhạt ném bốn con A.
Tôi:?!
Tôi thể tin , nên lời. Tiếng nhạo của lớp trưởng vang vọng khắp phòng hát:
"Anh Trì, say !"
Mãi mới tìm giọng , chất vấn:
"Anh điên ?"
Kỳ Trì Lễ lười biếng ngước mắt, giọng kéo dài mang theo vẻ đương nhiên.
"Hả? Tôi theo bài cũng sai ?"
Lấy bốn con A để theo một con ba chuồn...
Tôi cố kìm nén cơn giận, bài của , cũng thêm lời nào. Không , bài tay vẫn thể thắng .
đó, Kỳ Trì Lễ bài loạn đến mức cứ như chơi Đấu Địa Chủ .
Khi lớp trưởng ném quân bài cuối cùng và tuyên bố chiến thắng, hình. Lớp trưởng múa may cuồng, nhảy chỉ chúng :
"Đã cược thì chịu thua nhé! Tống Tầm mau vắt chân lên đùi Trì! Gọi là chồng !"
...Tôi còn nghỉ học luôn cho . Tôi đầu .
Kỳ Trì Lễ đang lười nhác tựa ghế sofa, chỉ chỉ đùi .
Tôi vô thức sang phía Bùi Kim.
Cậu đúng lúc điện thoại bước khỏi phòng, hốc mắt đỏ hoe. Có vẻ đang cãi với ở đầu dây bên .
Kỳ Trì Lễ kiên nhẫn giục:
"Không chơi thì thôi."
Tôi hít sâu một . Đứng dậy đến mặt , với vẻ mặt sẵn sàng hy sinh, gọn lên cặp đùi rắn rỏi đó, mặt cảm xúc, thậm chí chút máy móc phun hai chữ:
"Chồng— ơi—"
Kỳ Trì Lễ chút động tĩnh nào, chỉ yên như khúc gỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khoanh-khac-tren-du-quay/chuong-2.html.]
Hai chúng bình tĩnh đến mức hề cử động, cứng nhắc như hai hình nhân thở nào.
Lớp trưởng hài lòng nhíu mày: "Không , .”
"Tống Tầm, quá qua loa , chơi thế thì chán lắm, cảm xúc chứ!"
Cảm xúc cái con ! Tôi cố nhịn chửi thề, gật đầu, cong môi một tiếng.
Cồn kích thích thần kinh , phá vỡ sự kiềm chế của lý trí. Tôi đột nhiên trở nên mạnh bạo.
Tay đặt lên vai Kỳ Trì Lễ, cúi ghé sát tai . Hơi thở ấm áp phả cổ .
Tôi cố ý hạ giọng thật nhẹ, thật mềm:
"Ông xã~."
Người lập tức căng cứng.
Tôi đà lấn tới, đưa tay xoa nhẹ dái tai bên của , giọng khẽ khàng đề nghị:
"Ván thắng , thưởng cho một nụ hôn nhé?"
Đôi mắt Kỳ Trì Lễ lập tức nổi lên sóng to gió lớn, từng đợt cuộn trào trong đó.
Anh lâu, nâng tay bóp lấy cằm xoa nhẹ, vuốt ve:
"Chơi lớn thế ?"
Hôm nay đầu óc Kỳ Trì Lễ tỉnh táo, chắc chắn sẽ thắng.
Lời của cũng càng lúc càng buông thả giới hạn:
"Cái tính là gì. Nếu thắng đủ , hôn lưỡi ba phút."
Kỳ Trì Lễ cong môi, chút nguy hiểm:
"Tống Tầm, ai hèn nhát chịu trả kèo thì là cháu trai nhé."
Lúc vẫn mười phút sẽ đối mặt với điều gì, chỉ khinh thường Kỳ Trì Lễ.
Ván , lớp trưởng đề nghị chơi xúc xắc. Mỗi năm viên xúc xắc, đoán lớn nhỏ.
Tôi cạnh lớp trưởng, đắc ý gọi :
"Bốn con ba."
Kỳ Trì Lễ chút biến sắc:
"Năm con ba."
Lớp trưởng lập tức nhịn mà hét lên.
Rồi mở bát xúc xắc , để lộ nút:
"Ha ha ha ha, chẳng lấy một con ba nào! Anh Trì, trừ khi 5 con xúc xắc của đều mặt ba chấm, mới đủ năm con ba nha.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên trí thông minh của Kỳ Trì Lễ hôm nay offline .
Để tất cả xúc xắc lắc cùng mặt hề đơn giản, huống hồ với cái cách dùng "bốn con A đối một con ba" của khi nãy, một trăm phần trăm thể lắc .
giây , lên tiếng nhắc nhở:
" mà, xúc xắc của Trì vẫn mở mà."
Lớp trưởng "chậc" một tiếng, bước tới trực tiếp mở bát xúc xắc của Kỳ Trì Lễ, ngây , hóa đá tại chỗ.
Xung quanh vang lên những tiếng cảm thán liên hồi:
"...Mẹ kiếp! là cùng mặt ba chấm thật."
"Anh Trì… sẽ bao nhiêu điểm là thể lắc bấy nhiêu đấy chứ."
Tôi bắt đầu thấy bất an, chen qua đám đông bước tới. Khi thấy năm con ba, cứng đờ tại chỗ, còn hóa đá hơn cả lớp trưởng.
Ván nghĩa là Kỳ Trì Lễ thắng...
Cũng nghĩa là... , hôn trong vòng 3 phút...
Tôi máy móc đầu đối mặt với ánh mắt của Kỳ Trì Lễ. Anh vặn đang thản nhiên , khiêu khích nhướng mày.
Anh như thầm nhắc nhở : Ai! Hèn! Nhát! Thì! Là! Cháu! Trai!
lúc đó, Bùi Kim cuối cùng cũng gọi điện thoại xong và phòng hát. Tôi căng thẳng chú ý phản ứng của .
Không ngờ xong còn hùa theo hò reo:
"Hôn ! Hôn !"