Khi Trai Thẳng Quên Mất Mình Đã Cong - Chương 7: Cái kết cho kẻ khẩu thị tâm phi

Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:48:47
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trần Trạch vội vàng tung lời thoại dạy: “Thật đến để giải cứu . Anh mất trí nhớ nên quên , đây nhốt , cầu xin đến cứu mà.”

 

Thấy tình hình sắp loạn, nhanh chóng lao , nhéo mạnh đùi một cái cho ứa nước mắt nghẹn ngào: “Tống Yến Châu, ghét đến mức đó ? Không tiếc tìm giúp bỏ trốn?”

 

“Được, sẽ lòng .” Cuối cùng cũng thể phân giường ngủ vài ngày .

 

Vẻ mặt Tống Yến Châu trở nên kinh hoàng, cuống quýt giải thích: “Tôi chạy, bậy đấy. Tôi thích nhất là em nhốt mà!” Anh sang lườm Trần Trạch: “Cái đồ tâm cơ , dám nhân cơ hội ly gián tình cảm vợ chồng chúng !”

 

Trần Trạch sợ hãi : “Anh Sầm, một câu chứ!”

 

Tống Yến Châu càng điên tiết: “Ngay mặt mà còn dám quyến rũ ông xã !” Anh định lao lên xử lý Trần Trạch, nhưng vì cử động quá mạnh nên “uỵch” một cái ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Trần Trạch giơ hai tay lên đầy vô tội: “Anh Sầm, tại nhé.”

 

Tống Yến Châu gặp vấn đề gì nghiêm trọng. Bác sĩ chỉ khí huyết dâng cao, tức quá mà ngất thôi. Trần Trạch giúp đưa viện xong là chuồn ngay.

 

“Anh Sầm, tiền nong bỏ qua hết, cái tính nhỏ mọn của Tống làm sợ một ngày nào đó lôi ngõ vắng tẩn cho một trận quá.”

 

Lăn lộn cả đêm, mệt lử nên ngủ bên cạnh giường bệnh. Sáng hôm mở mắt , thấy đang giường. Ý thức còn mơ màng, rúc sâu lòng Tống Yến Châu. Anh vuốt tóc , giọng trầm ấm dịu dàng: “Ngoan, ngủ thêm chút nữa .”

 

Tôi lầm bầm: “Anh xoa đầu em nữa .”

 

Khoan , ngữ khí ... Tôi mở choàng mắt, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm và tỉnh táo của Tống Yến Châu. Từng cử chỉ của đều toát vẻ trưởng thành.

 

“Anh khôi phục ký ức ?”

 

Tống Yến Châu gật đầu, trầm giọng : “Tối qua ghen quá mức, tức đến nỗi m.á.u bầm trong não tan sạch luôn .”

 

Thế mới , nếu m.á.u bầm dễ tan như thì đưa Trần Trạch về nhà sớm hơn. Bàn tay to lớn của Tống Yến Châu ôm lấy eo , kéo nhẹ một cái là hai cơ thể dính sát . Anh vẻ mặt uất ức: “Bảo bối, em thể bắt nạt lúc mất trí nhớ như ? Rõ ràng Trần Trạch là bạn của em, mà em còn để đến khiêu khích .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-trai-thang-quen-mat-minh-da-cong/chuong-7-cai-ket-cho-ke-khau-thi-tam-phi.html.]

 

C.h.ế.t tiệt, còn dám chủ động hỏi tội . Tôi gạt tay , dậy xuống: “Đừng hòng đ.á.n.h lạc hướng . Nếu nhớ hết thì chúng tính sổ cho rõ ràng.”

 

Thấy lừa , lập tức thành thật: “Bảo bối, tính sổ thế nào cũng , miễn là em đừng bỏ rơi .”

 

“Tống Yến Châu, trai thẳng đúng ? Thực thích từ lâu, và việc nhốt hầm cũng là tự nguyện?”

 

Đôi mắt nóng bỏng của lặng lẽ : “, thích em từ sớm. Khi em nhốt , thấy vui và thỏa mãn.”

 

Tôi nổi giận: “Vậy đây cứ luôn miệng bảo chỉ coi em ?”

 

“Anh sợ em đối với chỉ là hứng thú nhất thời, dễ dàng em sẽ trân trọng nữa.” Ban đầu khi còn chút ngượng nghịu, nhưng đó thì trôi chảy hơn.

 

Tống Yến Châu kể rằng yêu từ ngày dọn ký túc xá. Vốn định theo đuổi, nhưng đó tin là thiếu gia nhà giàu, còn chỉ là trẻ mồ côi nên thấy xứng. Lại đồn là công t.ử đào hoa, yêu như áo, cứ là bỏ ngay.

 

“Nên chỉ thể dùng cách vòng vo, tiếp cận em danh nghĩa em , từ từ bẻ cong em.”

 

Tôi thật sự cạn lời. Tôi cứ ngỡ bẻ cong , ngờ cũng nghĩ chính bẻ cong . Tôi nghiêm túc đính chính: “Anh thực là mối tình đầu của em, em từng yêu ai cả. Thời cấp ba là do em nổi loạn, chống đối cha nên mới dùng tiền túi thuê các bạn nữ diễn kịch cùng, mà em cũng chỉ tìm đúng ba cảnh khó khăn để coi như giúp đỡ họ thôi.”

 

Tống Yến Châu từng đủ dũng khí hỏi về chuyện đó, ngờ sự thật là như . Mắt sáng lên lấp lánh, nhào tới hôn hít, cọ tới cọ lui: “Ngôn Ngôn, vui quá.”

 

Đang cọ thì cơ thể phản ứng, cứng ngắc tựa lưng . Nhớ những chuyện xảy lúc mất trí nhớ, bắt đầu ghen ngược với chính : “Ngôn Ngôn, dựa cái gì mà em đối xử với lúc mất trí nhớ như ? Bình thường đòi thêm một là em cáu, mà với mất trí nhớ đó, em chiều chuộng hết mực.”

 

Tôi: “...” Không thể nào, nữa . Anh ghen với chính bản .

Trang Thảo

 

“Em làm tổn thương trái tim nhỏ bé của , em bồi thường cho ...”

 

Tôi đẩy , dậy: “Đang ở bệnh viện, đừng làm loạn, về nhà .”

 

“Về nhà thì thể làm loạn đúng ? Vậy chúng về ngay thôi.” Anh giở giọng đáng thương: “Ngôn Ngôn, em đấy, con từ năm mười tám tuổi theo em ...”

 

Thôi xong, quả thực yếu lòng chiêu . Với cái tính ghen của Tống Yến Châu, cảm giác nửa tháng tới chắc khó mà xuống giường nổi.

Loading...