Editor: Trang Thảo.
“Ông xã, sáng nay tập gym hai tiếng , tối nay nhất định sẽ hầu hạ em hơn nữa. Mấy giờ em tan làm ? Tôi nhớ em quá, tiểu Yến Châu cũng nhớ em lắm...”
Nghĩ đến sự kích thích tối qua, bụng của bắt đầu co thắt. Tôi lập tức đổi ý. Đi, nhất định khám bác sĩ. Đừng để đến lúc Tống Yến Châu khôi phục ký ức mà thận của hỏng .
Thế là chiều hôm đó, trốn việc khám nam khoa. Lúc đang xách một đống t.h.u.ố.c Đông y chuẩn lái xe về thì gặp Trần Trạch, bạn học đại học năm xưa. Trần Trạch chào : “Anh Sầm, lâu gặp. Cậu vẫn còn ở bên Tống Yến Châu chứ?”
Tôi gật đầu. Cậu lộ vẻ đấu tranh tư tưởng : “Hồi đại học chẳng bảo bắt cóc Tống Yến Châu, nhốt hầm nhà ? Thực bắt , đ.á.n.h gục hết đám mang tới. Sau đó nhốt , mới chủ động theo về biệt thự nhà . Anh còn đe dọa cho với , sợ ăn đòn nên dám hé môi.”
Tôi sững sờ. Thật ngờ Tống Yến Châu tự đưa xác đến tận cửa. Nghĩ những nhốt hầm, luôn nghiến răng ken két. Lúc đó cứ ngỡ sợ hãi, giờ nghĩ , chắc là đang cố nhịn thì đúng hơn.
Tôi ôm lấy lồng n.g.ự.c , chẳng thấy giận mấy, ngược còn thấy vui vui. Hóa Tống Yến Châu thích nhiều hơn tưởng. Đôi mắt đảo một vòng, nảy một ý đồ : “Trần Trạch, kiếm thêm chút tiền tiêu vặt ? Tối nay giúp diễn một vở kịch ...”
Tôi đưa Trần Trạch về nhà. Nụ môi Tống Yến Châu tắt ngấm ngay khi thấy . Đôi mắt đen láy chằm chằm, giọng đầy uất ức: “Cậu là ai?”
Tôi niềm nở đón Trần Trạch sofa: “Đây là bạn của , đây vẫn thường xuyên mời đến nhà ăn cơm mà.”
Tống Yến Châu tin. Anh hiểu rõ bản , tuyệt đối sẽ để thứ ba bước gian của hai chúng . vì tìm lý do để đuổi Trần Trạch , chỉ thể dùng ánh mắt “phóng dao” về phía .
Thừa lúc Tống Yến Châu bếp nấu nướng, Trần Trạch run rẩy thì thầm tai : “Anh Sầm, ánh mắt đáng sợ quá, cứ như xử đến nơi .”
Phải đến khi hứa sẽ tăng thêm tiền công, Trần Trạch mới miễn cưỡng đồng ý ở : “Nếu đ.á.n.h , nhớ cản giúp nhé.”
Bữa tối nhanh chóng dọn . Tống Yến Châu giữ khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng, gằn giọng bảo Trần Trạch: “Ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-trai-thang-quen-mat-minh-da-cong/chuong-6-ke-thu-ba-xuat-hien.html.]
hễ sang là lập tức đổi sắc mặt, dịu dàng gắp thức ăn cho . Tôi mới ăn một miếng, khen ngợi ngớt: “Ông xã giỏi quá, hôm nay ăn nhiều thật đấy, bảo bối ngoan ăn thêm chút nữa nào.”
Suốt bữa cơm, Tống Yến Châu tâm ý chăm sóc . Trần Trạch mà đầy vẻ thán phục, cúi đầu lén nhắn tin cho : “Anh Sầm, rốt cuộc dạy dỗ đại học bá kiểu gì ? Tôi thấy sắp biến thành cún của , mắt cứ đảo quanh theo suốt.”
Tôi: “...” Thật chẳng dạy dỗ gì cả. Tống Yến Châu khi mất trí nhớ vốn chăm sóc như thế, chỉ là hiện tại bộc lộ rõ ràng hơn thôi.
Sau bữa ăn, hiệu cho Trần Trạch lấy cớ vệ sinh. Hai chúng bàn bạc kỹ: để giả vờ làm bạn , rủ rê bỏ trốn, lúc đó sẽ nhảy “bắt quả tang” để nhân cơ hội bắt nạt một trận. Tiện thể, thể lấy cớ đau lòng để cho “thận” của nghỉ ngơi vài ngày.
Ngoài phòng khách, Trần Trạch mới mở lời định dẫn dắt câu chuyện thì Tống Yến Châu ngắt lời bằng giọng lạnh lẽo: “Trần Trạch đúng ? Cậu làm tiểu tam ?”
Trần Trạch ngây : “Cái gì cơ?”
“Vừa lúc ăn cơm, lén ông xã mười ba . Cậu ông xã mà ông xã khác?”
Trần Trạch định giải thích rằng ông xã, chỉ vợ thôi. Tống Yến Châu càng nghĩ càng giận: “Loại như thấy nhiều . Tôi cho , chừng nào còn sống thì vĩnh viễn chỉ là hạng tiểu tam thấy ánh mặt trời!”
Trang Thảo
Anh bắt đầu giảng đạo lý: “Một thanh niên ưu tú của thời đại mới thì nên mơ tưởng đến chồng khác. Phải đạo đức cơ bản chứ. Làm tiểu tam là cả xã hội phỉ nhổ đấy, thấy đúng ?”
Trần Trạch vô thức gật đầu theo. Tôi nấp bên trong lén mà nên lời, ngờ sự việc phát triển thành màn “chính thất đ.á.n.h ghen” như thế .
Tống Yến Châu hài lòng nheo mắt , đột ngột đổi giọng: “Ông xã trai đúng ?”
“.”
Tống Yến Châu lật mặt nhanh như trở bàn tay, cả tỏa sát khí: “Biết thế thì nhất định c.h.ế.t. Đồ tiểu tam, đ.á.n.h c.h.ế.t !”