Khi Trai Thẳng Quên Mất Mình Đã Cong - Chương 5: Cuộc cạnh tranh của “hai” Tống Yến Châu

Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:47:40
Lượt xem: 201

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Muốn lợi đúng ? Tôi xoay dậy, hai chân kẹp chặt vòng eo săn chắc của , cố ý dọa dẫm: “Được thôi, chúng cần mật hơn một chút ?”

 

Hầu kết Tống Yến Châu lăn xuống: “Muốn.”

 

“Bà xã yên tâm, kỹ thuật của lắm, chắc chắn sẽ khiến em thoải mái...”

 

Đến lúc , Tống Yến Châu sụp đổ. Đôi mắt đỏ hoe, rơi trạng thái tự nghi ngờ bản sâu sắc: “Hóa thật sự là . Tôi cao hơn Ngôn Ngôn, khỏe hơn Ngôn Ngôn, thậm chí chỗ đó cũng to hơn Ngôn Ngôn, thể em đè chứ...”

 

Lúc đầu còn thong dong xem suy sụp, nhưng khi nhắc đến vấn đề kích cỡ, mặt đen ngay lập tức. Đều là đàn ông cả, cũng lòng tự trọng.

 

Tôi nghiến răng, nhất thời nảy ý định phản công. Vừa vươn tay định cởi quần ngủ của thì giây tiếp theo, theo phản xạ điều kiện đè ngược xuống, thuận tay lật sang tư thế lưng .

 

Tôi: “...”

 

“Muốn làm thì nhanh lên, đừng lề mề.”

 

Tống Yến Châu như trúng độc đắc, đôi mắt kích động đến đỏ rực: “Ngôn Ngôn, sẽ khiến em thoải mái.”

 

...

 

Nghe thấy tiếng của Tống Yến Châu, tức đến nghiến răng: “Người , cái gì?”

 

Khuôn mặt trắng trẻo của đến đỏ bừng, giọng khàn đặc: “Hức... bao giờ thấy thoải mái như ...”

Trang Thảo

 

C.h.ế.t tiệt, sắp tức c.h.ế.t . Tôi nặn một nụ , nhét viên t.h.u.ố.c bổ thận chuẩn sẵn miệng , gằn từng chữ: “ thấy thoải mái. Vẫn là Tống Yến Châu khi mất trí nhớ hơn, cách chăm sóc . Chậc, nếu thật sự xong thì xuống , để lên.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-trai-thang-quen-mat-minh-da-cong/chuong-5-cuoc-canh-tranh-cua-hai-tong-yen-chau.html.]

Vành mắt Tống Yến Châu càng đỏ hơn, ngừng lắc đầu: “Ông xã, em đừng ghét bỏ . Giờ vẫn là xử nam, chỉ là thiếu kinh nghiệm thôi, sẽ học. Tôi hứa với em, nhất định sẽ lợi hại hơn Tống Yến Châu của tương lai.”

 

Đến khi trời tảng sáng, thấy Tống Yến Châu vẫn còn đang hùng hục sức, mới hậu tri hậu giác thấy hối hận. Thôi xong , quên mất Tống Yến Châu hiện tại chịu nổi kích tướng.

 

Hình như kích thích Tống Yến Châu đến phát điên . Dạo trở nên vô cùng bất thường, thường xuyên tự hạ thấp bản của tương lai để nâng tầm hiện tại.

 

Ví dụ như lúc ăn cơm, đang nhai nhồm nhoàm thì ở bên cạnh trầm giọng : “Đây là món mới cố tình học đấy. Tống Yến Châu tương lai chắc từng làm cho em nhỉ. Xem đảm đang bằng . Chẳng em thích ở điểm nào, thấy hơn nhiều.”

 

Hay như lúc massage cho , giọng đầy hăng hái: “Tôi đặc biệt đến tiệm massage để học đấy, Ngôn Ngôn thấy thoải mái ?” Nhận phản hồi hài lòng của , cái đuôi như vểnh lên tận trời: “Tống Yến Châu tương lai hầu hạ em như ? Vẫn là năm mười tám tuổi hơn. Em đừng thích của tương lai nữa, là một lão già , trẻ trung và mướt mát bằng .”

 

Tôi im lặng. Làm để giải thích cho hiểu rằng chỉ mất trí nhớ chứ xuyên ? Cơ thể bây giờ vẫn là hai mươi lăm tuổi, chẳng khác nào tự c.h.ử.i chính .

 

Đến tối ngủ, càng hăng hái hơn, mắt đỏ hoe nũng nịu: “Ngôn Ngôn, kinh nghiệm, em cho thời gian học tập. Tôi chắc chắn sẽ giỏi hơn . Hức... công bằng, ở bên em bảy năm, em dùng bảy năm đó để bồi thường cho .”

 

Thật sự nhịn , tát một cái: “Câm miệng.”

 

Mắt Tống Yến Châu sáng rực lên, lập tức áp bên mặt còn tới: “Bên nữa.”

 

Tôi: “...”

 

Sau khi nhận hai cái tát đối xứng, Tống Yến Châu ngọt ngào: “Tôi của tương lai chúng đang vui vẻ thế ? Tôi em khen thưởng đấy.”

 

Thật là mạng mà. Cứ như thể đang khiến ảo giác rằng đang ngoại tình .

 

Tống Yến Châu thói quen tập gym quanh năm, còn là một kẻ ham ăn biếng làm. Bình thường bộ một cây thở . Tống Yến Châu khi mất trí nhớ ít nhiều còn xót thể , lăn lộn suốt đêm như thế. Tống Yến Châu hiện tại đang dừng ở tuổi mười tám, mới nếm mùi đời còn ngấm ngầm ganh đua với chính , hận thể dính chặt cả đêm.

 

Sau một thời gian, sắc mặt trắng bệch, bước phù phiếm. Ban ngày làm, cứ ngáp ngắn ngáp dài. Trợ lý vẻ ngập ngừng, cuối cùng vẫn đưa cho một tấm danh : “Sầm tổng, là ngài bác sĩ bồi bổ cơ thể ?”

 

Lúc đầu định . Tôi đang độ thanh xuân, khám nam khoa làm gì? Nhỡ ai thấy đồn ngoài thì còn mặt mũi nào nữa. Thế nhưng giây tiếp theo, tiếng chuông thông báo đặc biệt vang lên. Tống Yến Châu gửi cho vài tấm ảnh tập gym của . Tám múi cơ bụng rõ mồn một, chiếc quần thể thao màu xám lộ đường cong nổi bật.

Loading...