Khi Trai Thẳng Quên Mất Mình Đã Cong - Chương 3: Phần thưởng của cún con

Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:46:44
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tống Yến Châu như sét đánh: "Chẳng chúng yêu ? Vì thể ngủ cùng?"

 

Anh tắm xong, áo choàng đen khoác hờ, lộ cơ bụng rõ nét còn đọng nước. Cơ n.g.ự.c săn chắc cùng sợi dây chuyền lấp lánh khiến khó rời mắt.

 

Tôi cố dời ánh , lạnh nhạt : "Trước đây luôn là trai thẳng, chỉ coi em. Bây giờ ký ức dừng ở tuổi mười tám, thì đừng ngủ cùng một như . Nhỡ làm gì thì ?"

 

Tống Yến Châu sững sờ. Tôi hiểu rõ , chỉ cần đang nghĩ gì. Anh trai thẳng, nhưng nếu thì chẳng khác nào thừa nhận lừa .

 

Anh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng : "Tôi vẫn là bệnh nhân, cần bên cạnh..."

 

Tôi cắt lời: "Vậy càng ngủ riêng. Nhỡ kiềm chế thì ."

 

Đứng ngoài cửa phòng ngủ suốt một tiếng, thấy mềm lòng, mới cúi đầu, thất thểu về phòng khách.

 

Cho đáng đời.

 

Tôi hát khe khẽ tắm. quên mất một điều. Suốt bảy năm qua, quen ngủ trong lòng . Bây giờ tách , trằn trọc mãi ngủ .

 

Ngay lúc đang do dự nên sang phòng , cửa phòng bất ngờ mở .

 

Mùi sữa tắm quen thuộc tràn . Là Tống Yến Châu.

 

Tôi cố nhịn , điều chỉnh nhịp thở giả vờ ngủ say. Anh rón rén lên giường, nhẹ nhàng ôm lòng.

 

Anh áp sát gần, thở ấm nóng phả lên mặt , khiến ngứa.

 

Tôi tưởng sẽ lén hôn , nhưng thấy ngây ngô: "Haha, bà xã lớn lên thật, cũng mềm, ôm thích quá."

 

Tôi: "..."

 

Quên mất, bây giờ chỉ là sinh viên mười tám tuổi ngây thơ.

 

Tống Yến Châu đúng là "bé cưng" của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-trai-thang-quen-mat-minh-da-cong/chuong-3-phan-thuong-cua-cun-con.html.]

Tôi vùi đầu cơ bụng , chẳng bao lâu chìm giấc ngủ. Chỉ là giấc ngủ yên lắm. Trong mơ, một chú ch.ó lớn cứ l.i.ế.m hôn , khiến cả dính dấp khó chịu.

 

Ngày hôm tỉnh dậy, Tống Yến Châu giường. Tôi ngáp dài bước khỏi phòng ngủ, liền bắt gặp vẻ mặt cực kỳ chột của .

 

“Tối qua ngủ thế nào?”

 

Trang Thảo

Tôi vờ như nhận sự dò xét của , thản nhiên đáp: “Khá . Trước đây cứ tưởng thể rời xa , giờ mới phát hiện chia giường ngủ hóa thoải mái đến .”

 

Tống Yến Châu đầy vẻ khó tin: “Sầm Ngôn, em thể đối xử với như . Em cưỡng chế ái bao nhiêu năm qua, quen , em tiếp tục cưỡng chế ái chứ.”

 

Anh cuống quýt cả lên, còn thì thầm .

 

chính ghét nhất việc cưỡng ép mà. Giờ trả tự do, thấy vui mới đúng chứ?”

 

Anh hậm hực nghẹn lời một lúc lâu, mới uất ức : “Đó là của lúc , của bây giờ. Anh sai thì thể bắt chịu trách nhiệm .”

 

Anh sofa, nắm lấy tay áo lắc nhẹ, ngước mắt lên. Đuôi mắt đỏ ửng, đôi mắt đen láy ướt át. Từ góc độ xuống , còn thấy món trang sức xinh đang đung đưa n.g.ự.c .

 

Cảm giác tê dại lan khắp da đầu. Tôi từng thấy một Tống Yến Châu mềm mỏng, dễ bắt nạt như .

 

Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên mặt . Mắt sáng lên, chủ động áp khuôn mặt tuấn tú lòng bàn tay : “Em định cưỡng đoạt đúng ? Bảo bối, em thể nhốt lồng chim vàng, nếu lời thì cứ lột sạch quần áo, dùng roi quất ...”

 

Đến mức , bắt đầu nghi ngờ Tống Yến Châu thật sự mất trí nhớ . Sao thể rành rọt từng chiêu trò từng dùng để bắt nạt như ?

 

Nhìn đôi mắt ngây ngô ẩn chứa mong đợi , bỗng ngộ . Hóa bấy lâu nay, cái mà coi là “hành hạ”, đối với là “khen thưởng”.

 

Tôi rút tay về, mặt cảm xúc: “Không , làm đây. Anh ở nhà trông nhà... , cứ yên tâm dưỡng bệnh .”

 

Sau khi nghiệp đại học, cha nghỉ hưu và giao công ty cho hai chúng quản lý. Tôi vốn lười biếng nên công việc thường ngày đều do Tống Yến Châu gánh vác, chỉ hỗ trợ khi quá tải.

 

nhập viện nên công việc tồn đọng khá nhiều. Tôi bận rộn suốt cả ngày mới xử lý tạm . Gần đến giờ tan làm, định mở camera giám sát xem ở nhà làm gì thì cửa văn phòng đột ngột gõ.

 

Thư ký Tiểu Trần rụt rè ló đầu : “Sầm tổng, cơ thể Tống tổng chứ ạ? Thật sự xin , và bạn trai cũ cãi cửa công ty, ngờ nổi điên đ.ấ.m Tống tổng một cú...”

 

Có gì đó . Tôi nhớ Tống Yến Châu kiểu thích hóng chuyện. Bình thường xem tin bát quái, thấy dán mắt điện thoại là ghen: “Ngôn Ngôn, em xem mấy thứ đó làm gì, đây .”

 

Đuổi thư ký Trần xong, lập tức bảo trợ lý trích xuất camera hôm đó. Video nhanh chóng gửi đến điện thoại .

Loading...