Khi Thiên Sứ Rơi Vào Lưới Tình Của Thợ Săn - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:07:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Dung từng lên giường với Kỳ Tuấn ít . Trước nay, chỉ thể dùng băng dán y tế màu da để che đậy bộ phận đặc trưng của Omega, hòng qua mắt gã. Thế nhưng loại băng dán luôn để cảm giác vướng víu, khó chịu. Kỳ Tuấn nhiều thắc mắc tại dán băng, cũng chỉ đành dối rằng từng thương.

Không chỉ lúc ở bên Kỳ Tuấn, ngay cả khi tham gia hoạt động, cũng dán nó suốt cả ngày dài. Nỗi thống khổ đó chẳng khác nào khoác áo bông giữa ngày hè nóng bức, khiến vùng da chỉ dính nhớp mà cơ quan giới tính thứ hai còn bắt đầu xuất hiện dấu hiệu viêm nhiễm, đau đớn vô cùng.

Cậu trầm ngâm lọ thuốc. Có lẽ, theo lời Thẩm Phán một cũng là lối thoát duy nhất lúc .

Thẩm Phán tại giúp ? Đại Dung nhỏ thử một giọt, hề thấy bất kỳ sự khó chịu nào, nhưng cơ quan giới tính thứ hai của quả thực biến mất dấu vết. Một thanh cao như Thẩm Phán đặc biệt cử tài xế riêng đến đưa đồ cho , lẽ... đây là sự thấu hiểu và thương cảm giữa những Omega với chăng?

Đằng Kiến thu chiếc máy MP3 lái xe rời .

Ở cách đó xa, Quý Hòa thu hết hành tung của ba bọn họ tầm mắt. Hắn chút do dự, lập tức nhấn gọi máy của Kỳ Tuấn.

"Alo, A Tuấn," Quý Hòa nở nụ vân đạm phong khinh, tay khẽ xoay chiếc nhẫn ngón áp út: "Anh thời gian ? Em mời dùng bữa."

Kỳ Tuấn gạt một cuộc họp buổi trưa để đến nhà hàng mà Quý Hòa đặt .

"Sao hôm nay đột nhiên mời ăn cơm?"

"Tuy chúng quan hệ yêu đương, nhưng vẫn còn hợp đồng thuê mướn, cũng là bạn bè mà. Chẳng lẽ em thể mời một bữa ?"

"Dĩ nhiên là ." Kỳ Tuấn phất tay, ánh mắt hoài niệm: "Nhà hàng chúng tới bao nhiêu . Không ngờ em vẫn còn nhớ."

"Về , thứ em đều khắc cốt ghi tâm." Quý Hòa mỉm , giọng điệu nhuốm chút u buồn giả tạo: "Chỉ tiếc là, chúng vẫn duyên phận."

Phục vụ đưa thực đơn cho Kỳ Tuấn, gã liền tự nhiên tiếp lấy: " chúng vẫn thể trò chuyện thế lắm , còn về duyên phận, đó là chuyện của tương lai."

"Để gọi món." Kỳ Tuấn lật thực đơn: "Anh em thích súp nghêu hải sản, salad gió cát kèm bơ lạc, và bít tết thăn ngoại chín tám phần."

"Hình như em nhớ rõ thích ăn gì cho lắm." Quý Hòa vẻ tiếc nuối.

"Không , lâu chúng ở riêng bên ..." Kỳ Tuấn cúi đầu, thở dài một tiếng: "Đáng tiếc em là Omega, bằng bây giờ e là... sớm làm cha của con chúng ."

Quý Hòa thôi, cuối cùng chỉ khẽ thở : "Đừng chuyện đó nữa, ăn cơm thôi."

"Hôm nay chuyện gì mà em nhớ đến việc tìm ?"

“Em vốn định thu hẹp cách với Đại Dung nên mời em dùng bữa, nhưng em một bạn Alpha đến tìm nên từ chối. Em chẳng tìm ai cùng, đành làm phiền .”

“Bạn Alpha?” Kỳ Tuấn siết chặt nắm đấm, cơn thịnh nộ hiện rõ gương mặt: “Là ai?”

“Ơ? Anh ?” Quý Hòa lộ vẻ mặt vô tội: “Dáng cao ráo, là một Alpha tóc húi cua trông bảnh bao.”

Kỳ Tuấn nhíu mày, thanh âm trầm xuống: “Tôi .”

“A Tuấn, em nghĩ lẽ Đại Dung thích kết giao bạn bè trong đoàn cho lắm, nên mới ngoài tìm khác...” Quý Hòa dừng đúng lúc, đ.ấ.m xoa: “Đại Dung phương diện nào cũng ưu tú, chỉ là tính tình cao ngạo, ít chuyện với . em bạn bè bên ngoài cũng là chuyện , em thấy Đại Dung cứ lủi thủi một , nơi nương tựa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-thien-su-roi-vao-luoi-tinh-cua-tho-san/chuong-49.html.]

Bữa cơm Kỳ Tuấn chẳng nuốt trôi bao nhiêu, lồng n.g.ự.c gã cơn ghen tuông đốt cháy đến trướng nghẹn. Sau khi lái xe đưa Quý Hòa về, gã lập tức nhấn gọi cho Đại Dung.

“Kỳ tổng? Mặt trời mọc đằng Tây , hôm nay ngài chủ động liên hệ với cấp cơ đấy.”

“Bớt mấy lời âm dương quái khí đó .” Kỳ Tuấn bóp nát chiếc ly giấy trong tay, gằn giọng: “Cậu đang ở ?”

“Đang ở cùng Tiểu Tùng.”

“Chỉ hai ?”

“Chỉ chúng .”

“Tối nay, chỗ cũ.”

“Ồ, .”

Đại Dung dứt khoát ngắt điện thoại. Triệu Tùng ở bên cạnh lo lắng hỏi khẽ: “Sếp tìm việc gì thế?”

“Anh vấn đề về phân phối sân khấu bàn bạc, cả lịch tập thanh nhạc và vũ đạo cũng cần sắp xếp .”

Triệu Tùng thở phào nhẹ nhõm: “Dung ca, yên tâm , sếp thấy nỗ lực như chắc chắn sẽ đối xử với thôi.”

Đại Dung lạnh trong lòng. Đối xử ...

Sau khi tắm xong, Đại Dung kiệt sức ngã vật xuống giường, cả rã rời như một phế nhân. Trong căn phòng tràn ngập thở ái và tàn dư của cuộc hoan lạc, khó nhọc hít thở. Đại Dung cảm thấy linh hồn vỡ tan thành từng mảnh bụi trần, chỉ còn thể xác là đang kéo dài tàn.

Mỗi một kẻ là Alpha cấp cao như Kỳ Tuấn coi thành Quý Hòa, linh hồn c.h.ế.t thêm một nữa. Hiện tại, chỉ đang dùng những ý niệm vụn nát để chắp vá lấy cái xác hồn . Hình xăm con mắt tam giác màu đen n.g.ự.c Kỳ Tuấn cứ chập chờn mắt, tiếng gã gọi tên Quý Hòa vẫn vang vọng bên tai như một lời nguyền rủa, mọc rễ nảy mầm trong cơ thể . Những dây leo chằng chịt quấn chặt lấy nhân cách của Đại Dung đến nghẹt thở, chỉ để một lớp vỏ bọc mang hình bóng Quý Hòa để lấy lòng, để chịu đựng sự sủng ái đầy nhục nhã .

Lọ dung dịch của Thẩm Phán thực sự hiệu quả, nó khiến biến thành một ‘Alpha’ về mặt sinh học. Kỳ Tuấn thậm chí chẳng mảy may thắc mắc về việc miếng băng dán biến mất, lẽ tâm trí gã sớm đặt hết việc hưởng thụ sự ôn tồn cùng ‘Quý Hòa’ mất .

, đó cũng là một tín hiệu .

Cậu khẽ thở phào, trong lòng thầm cảm thán Thẩm Phán chính là thiên sứ mà ông trời phái xuống để cứu rỗi cuộc đời .

Đại Dung nghiêng cuộn tròn, lạnh từ điều hòa trong phòng tỏa khiến khẽ run lên. Rất nhanh đó, cơ thể của Kỳ Tuấn áp sát , tựa như một tảng đá khổng lồ đè nát một ngọn cỏ non, khiến còn sức phản kháng.

AN

“Đừng tới đây, ngày mai còn dậy sớm tham gia sự kiện.”

Kỳ Tuấn xoa nắn vùng bụng phẳng lỳ đầy gợi cảm của Đại Dung. Từ khi xuất đạo, gã thói quen ôm lấy nơi mà ngủ. Thanh âm gã vang lên, lười biếng nhưng đầy vẻ nghi hoặc: “Hôm nay đến tìm em?”

“Bạn cũ thôi. Quen từ khi nghề, vì sợ chụp ảnh nên đợi lâu mới dám tới gặp, là một Alpha.”

“Sau gặp nữa.”

Giọng của Kỳ Tuấn rành rành là một lời đe dọa. Đại Dung xoay , ánh mắt sắc bén như d.a.o găm, mang theo sát khí lạnh : “Kỳ tổng, dựa cái gì mà hạn chế tự do giao tuyệt của ?”

Loading...