Khi Người Anh Em Bất Ngờ Trở Thành Đỉnh Lưu Màn Hình Dọc - Chương 98: Diễn viên chính duy nhất

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:07:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Guồng thời gian tựa như chiếc đồng hồ lên dây cót, lao vun vút qua chuỗi ngày kẹt cứng lịch trình làm việc và những đêm dài thao thức mài giũa, tranh luận kịch liệt cùng đội ngũ chế tác của đoàn phim.

Cường độ của bộ phim «Về Phần Cậu Ấy» hề nhẹ nhàng chút nào, đặc biệt là đối với Túc Vọng. Cậu duy trì một trạng thái vô cùng nhạy bén nhưng luôn nén sâu bên trong suốt một thời gian dài.

, để bản lún sâu lối thoát nữa. Cậu học cách hít một thật sâu ngay khoảnh khắc đạo diễn hô "Cắt", khóa kín cái mảng cảm xúc thuộc về "Từ Mạt" một góc, thoắt cái chuyển sang trêu chọc đùa giỡn với cô bé diễn viên nhí đóng vai em gái, hoặc tiện tay gửi một bức ảnh selfie làm trò hề cho Viên Bách Xuyên đang ở mãi Bắc Kinh xa xôi.

Dự án và khóa học của Viên Bách Xuyên cũng đang bước giai đoạn nước rút mang tính quyết định, hai vẫn duy trì tình trạng xa là chủ yếu, nhưng tần suất gọi video trở bình thường. Đôi khi bọn họ chỉ đơn giản là bật màn hình video lên ai làm việc nấy, thỉnh thoảng ngước lên qua màn hình, trao cho một nụ ấm áp.

Ngày đóng máy, Túc Vọng nhận bó hoa tươi thắm từ đoàn làm phim. Cô bé diễn viên nhí đóng vai em gái lóc bù lu bù loa, ôm rịt lấy mếu máo "Anh Túc Vọng ơi, đừng mà". Túc Vọng vuốt ve mái tóc con bé, cõi lòng dâng lên một sự bình yên êm ả và dịu dàng. Cậu tự ý thức rằng, bản thành một cuộc đối thoại vô cùng chân thành với "Từ Mạt".

Bộ phim bước giai đoạn hậu kỳ, mắt phòng vé, và những lời truyền miệng đ.á.n.h giá tích cực bắt đầu bùng nổ.

Nhờ tài năng đạo diễn xuất chúng của đạo diễn Lâm cùng với kỹ năng diễn xuất chắc tay của dàn diễn viên, bộ phim khai thác đề tài về nhóm yếu thế và các mối quan hệ gia đình gặt hái sự quan tâm và lời khen ngợi vượt xa kỳ vọng ban đầu. Vai diễn "Từ Mạt" do Túc Vọng đảm nhận, với những tình tiết tinh tế và chiều sâu cảm xúc vô cùng thuyết phục, lay động trái tim của hàng vạn khán giả và cả những nhà phê bình điện ảnh chuyên nghiệp.

Mùa xuân năm , giải thưởng điện ảnh danh giá và uy tín nhất nước nhà giải Kim Linh chính thức công bố danh sách đề cử.

Túc Vọng nhờ màn hóa xuất sắc vai "Từ Mạt" trong «Về Phần Cậu Ấy», vinh dự góp mặt trong danh sách đề cử cho hạng mục Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.

Lúc tin, Túc Vọng và Viên Bách Xuyên đang tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi thảnh thơi ở nhà cùng , kẻ thì kịch bản, thì nghiền ngẫm hồ sơ dự án.

Màn hình điện thoại tiên là Lý Dương dội b.o.m tin nhắn, tiếp ngay đó là Trần Mặc, Túc Dương, Tôn Trì... Vô vàn những lời chúc mừng tới tấp bay đến làm nghẽn cả máy.

Viên Bách Xuyên đặt xấp tài liệu tay xuống, đ.á.n.h mắt sang Túc Vọng đang ghế sô pha đối diện.

Túc Vọng đăm đăm dán mắt màn hình điện thoại, ngón tay lơ lửng đó một lúc lâu, mới từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt sáng lấp lánh như trời, khóe môi nén nổi nụ đắc ý.

"Được đề cử ạ." Giọng điệu của Túc Vọng chừng vẫn còn giữ sự bình tĩnh.

"Anh thấy , ảnh đế Túc ạ." Viên Bách Xuyên dậy bước tới, xuống ngay sát bên cạnh , vươn tay quàng lấy bờ vai , siết mạnh một cái thật chặt, "Em xứng đáng với thành quả ."

Túc Vọng ngả đầu dựa lồng n.g.ự.c , hít một thật sâu, chầm chậm thở .

Nói kích động là dối, bởi đây chính là sự ghi nhận thiết thực nhất cho tất thảy những giằng xé, suy tư và nỗ lực cống hiến ngừng nghỉ của trong suốt quãng thời gian qua.

Thế nhưng kỳ lạ , trong thâm tâm chẳng hề những đợt sóng cuộn trào mãnh liệt như vẫn hằng tưởng tượng, đó là một sự bình tâm vững chãi tựa như lời khẳng định "Quả nhiên là ".

Cậu đạt cái đích mà bản hằng mong mỏi, khán giả và giới chuyên môn nhận, như là quá đủ .

Cùng thời điểm đó, một cái tên khác cũng vinh dự xuất hiện trong cùng danh sách đề cử hạng mục Tôn Trì.

Cậu cũng xuất sắc lọt danh sách đề cử Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất nhờ một vai diễn vô cùng ấn tượng trong một bộ phim hài kịch đen thành công rực rỡ cả về mặt doanh thu phòng vé lẫn đ.á.n.h giá nghệ thuật.

Giới truyền thông lập tức trở nên náo nhiệt.

Các tiêu đề thi giật tít, thiếu những cụm từ như "Song cường đối quyết", "Huynh tương tàn?", "Từ em phim trường đến đối thủ tranh giải".

Túc Vọng và Tôn Trì gọi điện thoại cho , hai mỉa mai chế nhạo nửa ngày trời trong điện thoại. Tôn Trì oang oang: "Thằng nhóc nhà cứ đợi giẫm lòng bàn chân ", Túc Vọng cũng chẳng khách khí đáp trả: "Cậu đang ăn ngông cuồng gì với ảnh đế tương lai đấy hả!"

Cuối cùng chốt bằng giao kèo bất kể ai đoạt giải thì cũng đều khao một chầu đồ ăn Nhật đắt tiền nhất.

Đùa thì đùa thôi, chứ trong lòng Túc Vọng hiểu rõ, diễn xuất của Tôn Trì cũng xuất sắc kém, giải thưởng rốt cuộc lọt tay ai, thực sự khó .

Thế nhưng vẫn thực lòng cảm thấy vui mừng cho Tôn Trì.

Bọn họ là em cùng trầy da tróc vẩy lăn lộn vươn lên, thể thấy đối phương nhận sự công nhận trong lĩnh vực chuyên môn, bản điều đó là một chuyện vô cùng đáng để ăn mừng .

Đêm diễn lễ trao giải, tinh quang rạng rỡ lấp lánh.

Túc Vọng khoác lên bộ lễ phục cắt may khéo léo, sải bước t.h.ả.m đỏ cùng đoàn làm phim «Về Phần Cậu Ấy».

Tiến hội trường bên trong, tìm đến vị trí an tọa.

Chẳng do ban tổ chức cố tình sắp xếp , mà khi xuống, ngay bên cạnh là một Viên Bách Xuyên đang diện âu phục trang trọng.

Anh nhận lời mời tham dự với tư cách là đồng sản xuất của bộ phim do Tôn Trì đóng.

Ống kính máy lướt qua, hai kề vai sát cánh, một chói lóa rực rỡ, một điềm tĩnh trầm .

Túc Vọng thể cảm nhận nhịp tim đập nhanh một chút, nhưng lòng bàn tay hề rịn mồ hôi. Bàn tay Viên Bách Xuyên vươn tới, đường đường chính chính nắm lấy những ngón tay . Túc Vọng nghiêng đầu, toét miệng với .

Các giải thưởng lượt xướng tên, bầu khí càng lúc càng trở nên căng thẳng. Sau khi trao xong giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, màn hình lớn bắt đầu phát sóng các trích đoạn của những đề cử giải Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.

Túc Vọng thấy cảnh của trong «Về Phần Cậu Ấy»: Trong căn phòng mờ tối, Từ Mạt do thủ vai đang lưng với ống kính, bờ vai run lên bần bật. Đó là đang , mà là một sự run rẩy mang tính sinh lý sự đè nén đến tột cùng. Những ngón tay vô thức cào cấu đường chỉ may ống quần, từng tiểu tiết đều toát lên sự sụp đổ trong câm lặng. Nối tiếp đó là khoảnh khắc sang em gái, sâu t.h.ả.m trong đôi mắt trống rỗng lóe lên một tia sáng nhạt nhòa lướt qua mà ngay cả chính bản nhân vật cũng chẳng thể thấu hiểu nổi.

Cậu cũng thấy trích đoạn của Tôn Trì: Một phong cách khác biệt. Ẩn ngôn ngữ cơ thể cường điệu khoa trương là sự châm biếm sắc lẹm và nỗi bi thương hoang đường. Một cú chuyển cảnh, ánh mắt phút chốc biến đổi từ vẻ buồn lố lăng sang sự tê dại lạnh buốt cả cõi lòng.

Trích đoạn phát xong, khách mời trao giải là một vị diễn viên gạo cội đức cao vọng trọng. Ông từ tốn bóc phong thư, kéo dài giọng xướng tên.

Túc Vọng nín thở.

"Người đoạt giải Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất của giải Kim Linh năm nay là "

Một nhịp ngừng ngắn ngủi, dường như kéo dài cả chiều kích thời gian.

"—— Tôn Trì! Xin chúc mừng!"

Tiếng vỗ tay vang lên sấm dậy! Màn hình lớn cắt cảnh cận khuôn mặt thoáng chốc sững sờ tiếp đó là mừng rỡ đến phát cuồng của Tôn Trì, cùng với tiếng hò reo ăn mừng của các nhân viên đoàn phim xung quanh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-nguoi-anh-em-bat-ngo-tro-thanh-dinh-luu-man-hinh-doc/chuong-98-dien-vien-chinh-duy-nhat.html.]

Nhịp tim Túc Vọng trong khoảnh khắc dường như lỡ mất một nhịp, nhưng ngay lập tức, niềm hân hoan vui sướng từ tận đáy lòng trào dâng cuồn cuộn.

Cậu cái dáng vẻ dám tin muôn phần kích động của Tôn Trì màn hình, trở thành đầu tiên vỗ tay thật mạnh. Nụ môi rạng rỡ và chân thành, hề pha lẫn dù chỉ là một mảy may gượng ép hụt hẫng nào.

Cậu thậm chí còn xoay sang, ôm chầm lấy Viên Bách Xuyên cũng đang vỗ tay một cái thật chặt, nhanh thoăn thoắt bên tai : "Tuyệt quá ! Tôn Trì thế là cũng vượt qua những ngày tháng khổ cực để mở mày mở mặt !"

Viên Bách Xuyên ôm đáp , vỗ vỗ lên lưng . Sau khi buông , chăm chú sâu mắt . Ánh sáng trong đôi mắt vô cùng thuần khiết và cuồng nhiệt, chỉ chất chứa niềm vui sướng đơn thuần.

Tôn Trì bục nhận giải năng lộn xộn luống cuống, cảm ơn một vòng . Cuối cùng, đột nhiên hướng về phía Túc Vọng khán đài, hốc mắt đỏ hoe hét lớn: "Túc Vọng! Anh em ! Chầu đồ Nhật trốn ! Ghi sổ nợ của đấy nhé!"

Cả hội trường rộ lên, ống kính chĩa thẳng Túc Vọng. Túc Vọng phá lên sảng khoái, hướng về phía bục nhận giải làm động tác tay hình chữ "OK", giơ ngón tay cái lên đắc ý.

Buổi lễ trao giải kết thúc, hậu trường chật ních . Khó khăn lắm Túc Vọng mới tìm thấy Tôn Trì đang giới truyền thông bao vây trùng điệp. Cậu rẽ đám đông bước , hai đàn ông to xác đường hoàng ôm chầm lấy một cái thật mạnh ngay chốn đông , liên tục đ.ấ.m thùm thụp lưng đối phương.

"Đỉnh quá Tôn Trì!" Túc Vọng rạng rỡ.

"Cậu cũng ! Được đề cử là một sự công nhận !" Tôn Trì cũng toe toét, cơn hưng phấn hãy còn nguôi, "Đi , mở tiệc ăn mừng thôi! Tôi bao!"

Hai bá vai quàng cổ , hề hề hà hà.

Viên Bách Xuyên và Lý Dương lẽo đẽo theo ngay lưng, lặng lẽ ngắm hai bọn họ nô đùa.

Cả đám ồn ào náo nhiệt mãi đến nửa đêm về sáng mới chịu tàn cuộc.

Trở về phòng khách sạn, sự ồn ã náo nhiệt rút , chỉ còn sót cảm giác mệt mỏi tĩnh lặng cùng men nhàn nhạt vấn vương.

Túc Vọng giật phăng chiếc nơ cổ, ngã phịch xuống sô pha. Viên Bách Xuyên rót một cốc nước ấm đưa cho .

"Thật sự thấy nuối tiếc chút nào ?" Viên Bách Xuyên xuống cạnh .

Túc Vọng nhấp một ngụm nước, ngẫm nghĩ một chốc lắc đầu: "Không hề. Vai diễn đó của Tôn Trì đóng quá sức xuất thần, cái phân đoạn bùng nổ , lúc em xem trong rạp chiếu phim mà nổi hết cả da gà. Cậu đoạt giải, em tâm phục khẩu phục."

Cậu ngừng một nhịp, sang Viên Bách Xuyên. Dưới ánh đèn tường màu vàng ấm áp, ánh mắt trở nên đặc biệt trong trẻo, "Hơn nữa, đối với em đề cử là phần thưởng tuyệt vời nhất . Nó chứng minh cho em thấy rằng, con đường em chọn trong suốt quãng thời gian hề sai lầm, 'Từ Mạt' của em nhận, ghi nhớ. Như là đủ ."

Túc Vọng lắc lắc chiếc cốc thủy tinh, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy thanh thản nhưng cũng pha lẫn chút đắc ý nho nhỏ: "Lại , thua Tôn Trì thì cũng gì mất mặt. Lần tới, đợi lúc em ẵm giải nam chính xuất sắc nhất , em sẽ đè bẹp ."

Viên Bách Xuyên ngắm , sự tự tin và khoáng đạt màng sầu não trong đôi mắt , chút lo âu nhỏ nhặt cuối cùng hãy còn sót trong lòng rốt cuộc cũng tan biến còn dấu vết.

Anh vươn tay , dùng phần đệm thịt ngón cái vuốt ve nhè nhẹ lên gò má ửng đỏ vì men rượu của Túc Vọng.

"Đương nhiên ." Viên Bách Xuyên trầm giọng cất lời, ánh mắt sâu thẳm mà vô cùng dịu dàng, "Em là sẽ trở thành ảnh đế cơ mà."

Túc Vọng tóm lấy ngón tay , đưa lên môi hôn cái chụt, đó tiện đà xích gần, tựa trán lên vai Viên Bách Xuyên.

"Anh Xuyên."

"Hửm?"

"Hôm nay thật tuyệt."

"Ừ."

"Không đề cử ."

"Anh ."

Đó là vì niềm vinh dự tự hào khi tận mắt chứng kiến bạn bước lên đỉnh cao, là vì sự thanh thản an lòng khi những nỗ lực đ.á.n.h đổi của bản nhận sự hồi đáp, và hơn cả, là vì dẫu đỉnh cao rực rỡ chìm trong sự tĩnh lặng của hiện tại, thì bên cạnh vẫn luôn một sẵn sàng chia sẻ thứ, thấu hiểu thứ.

Mãi về , trong một buổi phỏng vấn, Túc Vọng hỏi về việc làm thế nào để cân bằng giữa những vai diễn mang tính chất va đập cảm xúc mãnh liệt với cuộc sống của chính .

Cậu ngẫm nghĩ một chút, mỉm ống kính. Trong nụ toát lên một sự trong trẻo và kiên định mài giũa qua thời gian.

Cậu đáp: "Trước luôn đinh ninh rằng, diễn một vai diễn là giao phó bộ bản cho nó, thậm chí là đ.á.n.h đổi để hóa thành một con khác. Sau mới ngộ , diễn xuất tuyệt vời nhất là 'trở thành', mà là 'thắp sáng'. Bạn sẵn ánh sáng của riêng , thì mới thể soi rõ đường nét của nhân vật, và cũng mới thể cho khán giả thấy rằng, ẩn sâu trong những đường nét , chung quy vẫn là một 'con '."

Người dẫn chương trình truy vấn thêm: "Vậy 'ánh sáng' của , bắt nguồn từ ?"

Túc Vọng khựng , ánh mắt dường như xuyên qua ống kính máy , đậu một hình bóng quen thuộc.

Cậu trả lời trực diện, chỉ là đuôi mắt chân mày trở nên nhu hòa dịu dàng hơn hẳn, khẽ thốt lên:

"Trước luôn mải miết tìm kiếm bến bờ trong các vở diễn, mới phát hiện , bến bờ trong phim ảnh, mà nó ở ngoài đời thực ở ngay bên cạnh cái mà bất luận đang đóng vai diễn nào chăng nữa, thì vẫn luôn nhận dáng vẻ nguyên bản nhất của ."

Đứng ở ngoài vùng khuất ống kính, Viên Bách Xuyên vẫn luôn chờ đợi ở đó. Nghe thấy câu , khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một độ cong cực kỳ nhạt nhòa nhưng đong đầy tình ý.

Anh thấu hiểu rằng, nam diễn viên của , yêu thương, cuối cùng tất trọn vẹn màn diễn nội tâm thăng trầm nhất và cũng là quan trọng nhất trong cuộc đời.

phim trường của , giải thưởng của , cùng tất thảy những hỉ nộ ái ố buồn vui ly hợp của

Từ nay về , đều một vị khán giả vĩnh viễn bao giờ rời ghế, và một nam diễn viên chính duy nhất.

TOÀN VĂN HOÀN.

【Lời tác giả】

Đến đây, cuốn tiểu thuyết đầu tay của chính thức khép . Có lẽ nó đủ đặc biệt, lẽ nó thực sự hảo, nhưng nó sẽ luôn là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời .

Biết ơn sự đồng hành của trong suốt mấy tháng qua, cảm ơn các bạn yêu mến Viên Bách Xuyên và Túc Vọng. Từng bình luận và sự ủng hộ của các bạn luôn là nguồn động lực to lớn để tiếp tục . Cuộc đời của họ vẫn còn đang tiếp diễn, chỉ là với tư cách một ghi chép, rời khỏi cuộc sống của họ . Chúng hãy cùng chúc cho bọn họ vạn sự hanh thông, bề suôn sẻ nhé~

Loading...