Editor: Trang Thảo.
"Ba ơi, ba ở đây thế..."
"Chân con trẹo , nữa, đau quá mất."
Khựng một chút, thằng bé sợ hãi nhỏ, bắt chước y hệt bộ dạng giả vờ đáng thương của ba nó: " ba ơi, lát nữa con tự bò xuống lầu là , kết quả nhất cùng lắm là ngã c.h.ế.t thôi mà."
"Thật sự , ba cứ làm việc của ba ."
Tôi: "..."
Kế thừa sự lạnh nhạt ngày hôm qua đủ, giờ thấy cả cái sự " xanh" rành rành mặt Tiểu Bảo nữa.
Suốt ba năm qua, Tần Diệp rốt cuộc dạy con trai cái gì hả?
Tiểu Bảo cứ bệt mặt đất, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên vô thức vươn hai bàn tay mũm mĩm về phía . Thằng bé đang mặc một bộ đồ mèo con mới tinh, mũ thậm chí còn hai cái tai nhỏ xinh. Đôi mắt nó sáng lấp lánh, cứ chớp chớp liên tục. Hàng mi rủ xuống như hai chiếc quạt nhỏ đang vẫy gọi.
Ôi, đáng yêu c.h.ế.t mất thôi!
Tôi nghiến răng. Tôi nắm chặt tay. Tôi...
Rốt cuộc vẫn nhịn , khom lưng bế thốc thằng bé lên. Tiểu Bảo lập tức ôm chầm lấy cổ , dụi mặt hõm cổ hít một thật sâu. Tôi ác ý nhéo nhéo cái má bánh bao của nó, cảm giác mềm mại cực kỳ, thích đến mức buông tay.
Tiểu Bảo yên mặc cho nhéo, thậm chí còn phối hợp cọ cọ cằm . Thế nhưng nhanh đó, cảm nhận hai giọt nước lành lạnh rơi cổ .
Nụ mặt cứng . Bờ vai nhỏ của Tiểu Bảo run rẩy dữ dội. Ban đầu chỉ là tiếng nức nở nho nhỏ, đó lớn dần lên, cuối cùng biến thành tiếng xé lòng. Thằng bé ôm chặt lấy .
"Ba ơi... Tiểu Bảo nhớ ba lắm..."
Nó đến mức thở trong lòng .
"Ba ơi..."
Hốc mắt cũng ướt đẫm. Tôi ôm chặt Tiểu Bảo, chẳng nên lời. Ngay giây phút , cái gì mà nam chính nam phụ, cái gì mà bình luận, tất cả cút xéo hết . Tôi bao giờ rời xa con trai nữa.
Tôi bế Tiểu Bảo xuống lầu. Tần Diệp vẫn ghế sofa đợi . Dù ở đó lâu xuống, vẫn bất động chờ tại chỗ.
Tôi đặt Tiểu Bảo xuống. Thằng bé ngoan ngoãn bên cạnh, ngửa mặt hai chúng . Tôi lấy băng gạc và nước sát trùng , lạnh lùng bảo: "Tay."
Tần Diệp thuận theo vươn tay . Khi nước sát trùng chạm vết thương, ngón tay khẽ run lên nhưng hề rụt , chỉ rũ mắt bằng ánh mắt dịu dàng. Trong phòng khách chỉ còn vang lên tiếng bông gòn cọ xát nhẹ nhàng da thịt.
Một lát , Tần Diệp khẽ lên tiếng đỉnh đầu , giọng mang theo một tia run rẩy khó nhận : "Hôm nay thời tiết thật ."
Tôi vẫn ngừng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-8.html.]
Trang Thảo
" ."
"Hai ngày Tiểu Bảo thi nhất đấy."
"Ừm, Tiểu Bảo giỏi quá."
"Hoa hồng ở vườn đến mùa nở rộ , đây em thích hái chúng nhất."
"Ồ."
"Anh nhớ em lắm."
"..."
Động tác của đột nhiên khựng , cuộn băng gạc rơi xuống đất. Tôi ngẩng đầu . Lúc , các dòng bình luận trực tiếp nổ tung như pháo hoa:
[Trời đất ơi! Tần Diệp quả nhiên nam phụ trở , nhưng phong cách sai sai thế nhỉ? Sao trông giống cảnh tượng cửu biệt trùng phùng ?]
[Mọi lời tác giả ? Nhân vật ý thức tự chủ, mà cô phái đến để "cứu rỗi" từ đầu đến cuối chẳng hề làm lay động Tần Diệp. Tần Diệp vẫn luôn chờ nam phụ trở về.]
[Vậy nhiệm vụ của kẻ công lược rốt cuộc thành công ?]
[Vậy bao lâu nay chèo thuyền cặp chính là cái gì ?]
[Là tính phí thời gian của bạn đấy.]
[A a a, xui xẻo quá, nhưng thấy Tiểu Bảo là cũng theo, thương em bé quá...]
"Tần Diệp, em..."
Tôi ngẩng đầu lên kéo mạnh một cái ôm nồng nhiệt. Tôi thốt lên một tiếng kinh hãi. Lực tay của Tần Diệp lớn đến đáng sợ, như khảm xương thịt, hận thể hòa làm một với .
Mặt ấn chặt n.g.ự.c , rõ nhịp tim trầm mà dồn dập.
"Tần... Tần Diệp, định làm gì..."
Tôi siết đến mức thở nổi, vươn tay đẩy nhưng nhúc nhích chút nào. Ngược còn ôm chặt hơn. Tay giữ chặt gáy , nhẹ nhàng cọ lên tuyến thể với vẻ nâng niu vô hạn.
Tôi sợ hãi vô cùng. Chẳng lẽ là Omega đầu tiên trong lịch sử Alpha ôm đến mức nghẹt thở mà c.h.ế.t ? Thế nhưng giây tiếp theo, cảm nhận một mảng nóng hổi vai .
Tần Diệp đang . Anh vùi mặt hõm vai , cả run rẩy dữ dội, như một đứa trẻ ngốc. Tôi từ bỏ việc vùng vẫy, thể tin nổi cảm nhận của .
"Tần Diệp, ..."
Lời còn dứt, cổ họng nghẹn đắng, hốc mắt đỏ hoe. Anh giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u , ấn mặt cổ như để thấy bộ dạng lúc , giọng khàn đặc vì nức nở: "Anh nhớ em lắm, vẫn luôn đợi em, vẫn luôn chờ đợi, vẫn luôn chờ đợi em."