Khi Nam Phụ Kiêu Căng Trở Lại Sau Ba Năm Bị Chiếm Xác - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:30:58
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi do dự một chút. Nghĩ , dù cũng vì giúp thu dọn bãi chiến trường mới thương, nếu cứ thế mà luôn thì thật sự thấy áy náy. Thế là tiến lên phía , kéo lấy cánh tay Tần Diệp.

 

"Anh lên ghế sofa . Để em lấy hộp y tế băng bó cho ."

 

"Được."

 

Tần Diệp đồng ý cực kỳ sảng khoái, đáy mắt thoáng qua một tia ý khó lòng nhận . Vừa dứt lời, mượn lực tay để dậy, thuận thế bước tới nửa bước. Khoảng cách chợt kéo gần, tin tức tố đan xen , hòa hợp đến lạ kỳ.

 

Bàn tay vô tình chạm lên cơ n.g.ự.c rắn chắc của , cảm nhận nhịp tim trầm bên trong. Theo bản năng, định lùi , nhưng thắt lưng bỗng nhiên siết chặt. Cánh tay Tần Diệp vòng qua từ lúc nào. Anh chỉ ôm hờ như thể vô tình, nhưng cũng giống như cố ý, lòng bàn tay dán lên eo mang theo cảm giác ấm áp.

 

Tôi khỏi nhíu mày, đang định mở miệng ngăn cản thì ngắt lời.

 

"Anh vững."

 

Anh thấp giọng giải thích, rũ mắt , hàng mi khẽ run rẩy với vẻ mặt đầy thản nhiên. Bàn tay thương vẫn còn nhỏ máu, cứ lắc lư mắt , trông thật t.h.ả.m hại. bàn tay còn thì vô cùng vững chãi đặt eo , lòng bàn tay cách một lớp vải khẽ cọ điểm nhạy cảm bên hông, nơi mà chỉ .

 

Tôi cứng đờ . Bên hông cứ cọ từng chút, từng chút một. Giống như trêu đùa, giống như thử thách, càng giống một lời thỉnh cầu ngầm hiểu nào đó. Những hình ảnh mật khăng khít đây kiểm soát mà ùa về trong tâm trí.

 

Anh thích ấn mép giường, cúi đầu c.ắ.n lên tuyến thể cổ . Mỗi khi đ.á.n.h dấu, ngón cái của nhẹ nhàng xoay vòng ở vị trí đó. Tôi ngứa ngáy chịu nổi, túm lấy tóc mà mắng là đồ lưu manh. Anh cũng chẳng phản bác, chỉ trầm đục, d.ụ.c vọng chiếm hữu trong mắt gần như nhấn chìm đối diện.

 

Hiện tại chẳng làm gì cả, chỉ khẽ cọ một cái như thế thôi mà cảm thấy cả nóng bừng, tuyến thể cổ căng tức. Tôi đột ngột đẩy . Tần Diệp tại chỗ, đẩy đến lảo đảo một chút, trông vẻ "mỏng manh" vô cùng.

 

Anh cúi đầu vòng tay trống rỗng của , ngước mắt , đáy mắt mang theo một chút ủy khuất. Ánh mắt lướt từ vành tai đỏ ửng của xuống đôi bàn tay đang nắm chặt góc áo, cuối cùng dừng gương mặt .

 

Tôi cúi gằm mặt, dám , lí nhí : "Em lấy t.h.u.ố.c cho ."

 

Anh cong môi, giọng dịu dàng đến thể tin nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-7.html.]

 

"Được, đợi em ."

 

Tôi đỏ mặt lao vội thư phòng để tìm hộp y tế. Những dòng bình luận trực tiếp biến mất nãy giờ bắt đầu hiện lên:

 

[Trời đất, mới thấy cái gì thế ? Tần Diệp đang quyến rũ Lê Tự đấy ? Tại làm thế? Một Alpha mà cư nhiên giả vờ yếu đuối mặt Omega!]

 

[Chuyện chẳng giống những gì tưởng tượng tí nào . Sau khi Lê Tự trở về, nên nổi lôi đình ? Sao giờ còn sang quyến rũ thế ...]

 

[Tôi bỏ lỡ đoạn nào nhỉ? Tần Diệp và Lê Tự thể phát triển thành thế ? Tác giả ơi, cốt truyện của hỏng ! Tức c.h.ế.t mất!]

 

[Dù hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng thấy cái sự "ngược đời" cuốn thế nhỉ? Tôi bao giờ thấy nam chính Alpha nào như thế cả...]

 

[Cuốn cái gì mà cuốn? Ai cho phép thấy cuốn! Cấm đẩy thuyền cặp !]

 

Tôi ôm hộp y tế trong tay, cũng chẳng thể hiểu nổi vì Tần Diệp đột nhiên trở nên kỳ quái như . Hiện giờ chỉ khác xa những gì bình luận , mà thậm chí còn khác hẳn với chính của ngày hôm qua. Bức tường ngăn cách giữa chúng dường như lặng lẽ biến mất chỉ một đêm, ngay cả tin tức tố cũng trở nên hòa hợp đến lạ kỳ.

 

Chẳng lẽ đang âm mưu gì khác?

 

Đang lúc nghĩ mãi , chợt thấy Tiểu Bảo ôm một vật gì đó, lạch bạch ngang qua cửa thư phòng. Bước chân thằng bé chậm chạp, trông cứ như một chú chim cánh cụt nhỏ vụng về. Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của nó ngày hôm qua, chỉ liếc một cái định .

 

"Ối da, ngã mất , ba bế mới dậy nổi cơ."

 

Phía truyền đến một tiếng kêu thảng thốt mềm mỏng, mang theo tông giọng trẻ con sữa sùng. Tôi đầu , thấy Tiểu Bảo đang đất theo hình chữ X, vật trong lòng n.g.ự.c lăn lóc một đoạn xa.

 

Tim lỡ mất một nhịp.

Trang Thảo

 

"Tiểu Bảo?"

 

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo nhăn tít , đôi mắt ướt át , cơ thể nhỏ bé run lên. Giọng điệu thằng bé như đang nũng nịu nhưng vẫn chút gượng gạo, cứ như bí mật luyện tập nhiều cơ hội thực hành .

Loading...