Editor: Trang Thảo.
[Ha ha, phen Tần Diệp vui , cứ tưởng nam chính vẫn ...]
Tần Diệp vui ?
Tôi lén nhích gần để quan sát sắc mặt . mới nhích một chút, đột ngột phắt dậy, lập tức kéo giãn cách mà khó khăn lắm mới thu hẹp . Tần Diệp từ cao xuống, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối khiến thấy rõ biểu cảm, chỉ cảm nhận thở lạnh lẽo bao quanh .
“Tỉnh thì ăn cơm .”
Trang Thảo
Giọng nhàn nhạt, cảm xúc.
Tần Diệp xong, thậm chí đợi trả lời mà xoay bỏ . Tiểu Bảo vốn luôn canh bên giường cũng ủ rũ lẽo đẽo theo , đến một tiếng chào cũng chẳng với .
Nhìn bóng lưng hai cha con, bỗng thấy xa lạ vô cùng.
Mười năm , ở cái tuổi mà bạn bè đồng trang lứa còn đang cắp sách tới trường, Tần Diệp ở quê bẻ ngô, chăm sóc bà đau yếu. Ba khảo sát nông thôn, tình cờ gặp thiếu niên kiên cường như nhành dương nhỏ , liền quyết định đưa thành phố, tài trợ việc học và chi trả bộ viện phí cho bà nội .
Tôi là con một trong nhà, từ nhỏ nuông chiều hết mực nên tính tình chẳng gì. Là một Omega nhưng cái tính bướng bỉnh chẳng chịu thua ai. Còn Tần Diệp là một Alpha, mà tính tình hiền lành quá mức, ít , cũng từng mách lẻo với ba .
Thế là từ khi đến nhà , giống như tìm một món đồ chơi dù lăn vò thế nào cũng hỏng, ngày nào cũng nghĩ đủ trò để trêu chọc , còn bắt rửa chân cho . Tay Tần Diệp , các khớp xương rõ ràng, trong lòng bàn tay một lớp chai mỏng. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân , lực nhẹ như sợ làm đau một món đồ dễ vỡ. lớp chai tay thô ráp, cọ qua gan bàn chân khiến ngứa ngáy vô cùng.
Đôi khi chịu nổi, rụt chân về phía . Anh lập tức dừng , ngước mắt đầy thắc mắc. Tôi cố đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, gắt gỏng: “Rửa chứ, cái gì mà ? Tôi đ.á.n.h bây giờ!”
Tần Diệp ngoan ngoãn cúi đầu tiếp tục. rửa một lúc, bỗng thấy gì đó đúng. Tần Diệp xổm, bả vai co , sống lưng căng cứng như đang che giấu điều gì. Tôi tư thế kỳ quái của , ánh mắt chậm rãi dời xuống, lướt qua eo khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-2.html.]
Tên giấu cái gì trong túi ? Sao phồng lên thế ? Chẳng lẽ ăn trộm đồ của ? là phản . Ăn nhà , ở nhà mà còn dám ăn trộm đồ của ?
Tôi tức giận đẩy Tần Diệp ngoài, đó lục tung cả căn phòng nhưng chẳng thấy mất thứ gì. Hừm, chẳng lẽ hiểu lầm ?
Mãi cho đến một ngày, tình cờ nhấn một trang web do đám bạn gửi tới, như thể mở một thế giới mới.
Tôi cũng hiểu thứ mà Tần Diệp giấu ngày hôm đó là gì. Đó là bản năng của một Alpha mất kiểm soát khi tin tức tố của quyến rũ.
Phi! Đồ hổ! Đồ lưu manh!
Tôi hùng hổ tìm Tần Diệp, mắng suốt một tiếng đồng hồ, còn cấu véo đến đau rõ rệt. Anh vẫn luôn im lặng, tỏa lượng tin tức tố cực thấp vì sợ làm khó chịu, mặc cho đ.á.n.h mắng quanh . Tôi càng tức hơn, cúi đầu c.ắ.n mạnh lên cánh tay một cái.
Người là cơ bắp cứng rắn. Tôi dùng răng nanh c.ắ.n đến mức để hai dấu răng mờ mà còn chẳng nhíu mày. Kết quả là lúc cúi đầu lau mồ hôi, cái tên từ đầu đến cuối luôn mặt đổi sắc đột nhiên luống cuống thấy rõ. Tai đỏ bừng, theo bản năng đưa tay che thứ gì đó.
Tôi ngây mất một giây lập tức bùng nổ: “Á! Đồ mặt dày vô liêm sỉ!”
Tôi tức đến mức suốt ba ngày thèm tìm Tần Diệp gây sự nữa. Người trong nhà đều vui mừng vì cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh bắt nạt. Ba còn cho nhiều tiền để rời khỏi chơi cho thoải mái.
Chỉ trừ chính Tần Diệp.
Cái kẻ vốn luôn trầm mặc nhẫn nhịn, mặc cho đ.á.n.h c.h.ử.i , đầu tiên lộ vẻ bàng hoàng lo sợ. Anh cuống quýt theo , hết đến khác xin . Tin tức tố mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt cẩn thận bao quanh như đang lấy lòng.
Cuối cùng, làm phiền đến mức chịu nổi, tay tát cho một cái. Anh chằm chằm mắt , đáy mắt cuộn trào d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt, cuối cùng mới chịu nở nụ đầu tiên kể từ khi phớt lờ .
Sau đó, Tần Diệp dùng tiền mua cho chiếc đồng hồ đặt riêng cực kỳ đắt đỏ mà luôn nhưng ba nhất quyết cho mua. Anh giữ cho dù chỉ một xu.