Editor: Trang Thảo.
Vốn định thức trông cho Tần Diệp ngủ, kết quả là chính cũng lúc nào . Đến khi tỉnh , thấy đang gọn trong lòng Tần Diệp, cánh tay siết chặt lấy eo , mặt vùi cổ .
Vừa mở mắt chạm ngay ánh của Tần Diệp. Đáy mắt vẫn còn vẻ ngái ngủ nhưng đong đầy sự dịu dàng sâu đậm. Tôi l.i.ế.m đôi môi khô khốc, hỏi khẽ: "Tần Diệp, mấy giờ ..."
Tần Diệp chẳng chẳng rằng cúi đầu hôn lấy . Đôi môi ấm áp, trằn trọc mơn trớn. Nụ hôn sâu thẳm mà chậm rãi, như thể đang nhấm nháp món trân bảo tìm bao ngày thất lạc. Đầu lưỡi cạy mở hàm răng , quấn quýt rời.
Trang Thảo
Ngón tay bấu chặt lớp áo lưng , thử đáp . Đầu lưỡi mới chạm khẽ cuốn lấy mút mát. Anh lùi một chút, chóp mũi cọ chóp mũi , thở nóng rực.
"Anh mấy giờ nữa."
Dứt lời, tìm đến môi . Lần còn như , nụ hôn trở nên vội vã và bá đạo, mang theo d.ụ.c vọng nồng liệt. Tay nắm chặt, mười ngón đan nhấn xuống bên gối. Bàn tay còn của khẽ lướt qua eo , khiến run rẩy thôi.
Tấm chăn tuột xuống từ lúc nào, bờ vai bỗng cảm nhận cái lạnh đột ngột, nhưng ngay đó lòng bàn tay nóng bỏng của che phủ. Tôi kìm mà khẽ hít một , âm thanh bật khỏi cổ họng lạc , ngắn ngủi đến mức chính cũng thấy lạ lẫm.
Động tác của khựng một chút sâu mắt . Tầm mắt bắt đầu nhòe , chỉ thấy rõ yết hầu lăn lên lăn xuống. Mọi cảm giác nhỏ nhặt nhất đều phóng đại vô hạn. Tiếng vải vóc cọ xát, nhịp thở và nhịp tim đan xen, làn da kề sát nóng bỏng cùng sự hòa quyện tuyệt đối của tin tức tố.
Ba năm, thực sự là quá lâu . Tôi chút quen, khẽ nhíu mày tát nhẹ cánh tay một cái...
Bình luận:
[Trời ạ! Đang xem đến đoạn nhiệt huyết sôi trào thì chỉ còn dấu ba chấm thế ?? Tôi nạp hội viên mà! Mau bật đèn lên cho !]
[Dù là fan của cặp đôi chính thức ban đầu, nhưng tương tác của Tần Diệp và Lê Tự đúng là quá ngọt, sắp chảy m.á.u mũi ...]
Thời gian trôi qua bao lâu rõ, mệt rã rời dựa bồn tắm, làn nước ấm bao bọc lấy cơ thể. Tuyến thể cổ vẫn còn cảm giác chua xót nhàn nhạt, đó là dấu vết khi Tần Diệp đ.á.n.h dấu.
Phía là lồng n.g.ự.c rắn chắc nóng hổi của Tần Diệp, tay nhẹ nhàng ôm lấy eo , cằm tựa lên vai . Tôi cúi đầu, buồn tay nghịch ngợm ngón tay . Tay Tần Diệp , ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới của chúng , lấp lánh khi đặt cạnh chiếc nhẫn của .
Tâm trạng sảng khoái, xoa xoa chiếc nhẫn. Tần Diệp hôn lên cổ , khẽ c.ắ.n vành tai, giọng trầm thấp khàn đặc, pha chút lười biếng cuộc mây mưa: "Ngày đầu tiên đến, nhận ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-10.html.]
"Tin tức tố của , những thói quen nhỏ của em, ánh mắt của em, tất cả đều giống. Anh chỉ một cái là đó em, Tiểu Bảo cũng ."
" sợ làm tổn thương cơ thể em nên chỉ đành nhẫn nhịn, xem rốt cuộc làm gì. Ban đầu lấy lòng và Tiểu Bảo, dùng khuôn mặt của em để với bọn . Thấy hiệu quả, liền tới ngả bài với ."
"Cậu bảo em trở về thì phối hợp với , nhưng chỉ thể duy trì sự hòa hợp ở bề ngoài thôi. Những thứ từng chạm , đều thấy bẩn."
"Cậu còn hỏi về thể loại truyện thế , bảo hãy coi là thế của em, nhưng chỉ thấy buồn nôn."
"Hôm qua ở phòng ngủ thấy em cầm bức ảnh, nhớ tới ngày đầu tiên đến. Cậu tự ý vứt hết ảnh của em và thu dọn đồ đạc của em , nên mới theo bản năng đẩy em ."
"Anh xin , còn đau ? Sau khi đẩy em, hối hận mãi."
Tôi lắc đầu, vòng tay ôm lấy cổ , mặt dán n.g.ự.c nhịp tim trầm .
"Ngã t.h.ả.m mà, chẳng đau chút nào . Chỉ là lúc đó em giận vì dám đẩy em thôi."
Tần Diệp thích chạm mặt . Anh nheo mắt hưởng thụ một lát tiếp: "Nếu vì Tiểu Bảo, lẽ sống nổi nữa . Nhờ thằng bé, mới dũng khí để trụ vững đến ngày em trở về."
Tim thắt vì đau lòng. Tôi ôm chặt lấy , nước mắt rơi n.g.ự.c . Tôi kể rành rọt chuyện về các dòng bình luận trực tiếp và lý do tại mấy ngày qua cư xử như , bộc bạch hết những bất an và sợ hãi trong lòng. Tôi nén nổi tiếng thở dài:
"Anh đấy... đây em bắt nạt , đ.á.n.h , còn cáu kỉnh với nữa, thực sự trách em ?"
Tần Diệp khựng hai giây, chút ngạc nhiên hỏi ngược : "Đó là phần thưởng ?"
Tôi: "..."
Tần Diệp suy nghĩ một chút nghiêm túc khẳng định: "Chính xác là phần thưởng mà."
Tôi: "..."
Tôi cạn lời, thẳng tay đẩy cái tên đang sáp gần .
"Tránh ! Em còn đón Tiểu Bảo nữa!"