Khi Ký Ức Của Pháo Hôi Trà Xanh Bị Đem Ra Thẩm Phán - Chương 6: Chúng tôi thực sự là bạn bè

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:16:06
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hồi ức vẫn tàn nhẫn tiếp tục.

 

Khán giả nín thở theo dõi từng cử động của màn hình. Tôi của khi đó đang run rẩy bò trườn, bùn đất bẩn thỉu chui từng kẽ móng tay rách toạc. Tôi phớt lờ cơn đau, điên cuồng tìm cách ngưng tụ tinh thần lực vỡ vụn, nhưng hết đến khác đều thất bại.

 

Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, m.á.u tươi trào từ khóe miệng, nhưng đôi mắt vẫn rực cháy sự chấp niệm điên cuồng.

 

Ai cũng quy luật sắt đá: tinh thần lực phá hủy nghiêm trọng nếu cứu chữa trong vòng bốn giờ sẽ tiêu biến. Tình cảnh của khi đó còn tệ hơn thế. Ở nơi hoang dã , bác sĩ, thiết y tế, cũng ai đến giúp . Nếu thể tự trọng tố tinh thần thể khi bình minh lên, sẽ vĩnh viễn trở thành phế nhân.

 

Phía chân trời bắt đầu hửng sáng.

 

Gần như tất cả những theo dõi buổi phát sóng đều nín thở. Họ hy vọng phép màu, hy vọng sẽ ai đó xuất hiện cứu , giống như trong ký ức của Bạch Hồi, mỗi khi gặp nguy hiểm đều hùng xuất hiện đúng lúc.

 

. Từ đầu đến cuối, giữa màn sương lạnh lẽo của khu ô nhiễm, chỉ một .

 

Thời gian chạm đến giới hạn cuối cùng. Ánh nắng sớm nhợt nhạt phủ lên thể tàn tạ của , như một bản án t.ử hình tuyên bố. Hy vọng tan biến khiến phần lớn khán giả đành lòng mà nhắm mắt.

 

vẫn từ bỏ. Hơi thở mong manh đến mức tưởng như thể đứt đoạn bất cứ lúc nào, những ngón tay gầy guộc cắm sâu đất, đôi mắt vằn tia m.á.u tràn đầy sự cam lòng.

 

Tôi cam tâm. Tôi buông tay. Tôi tuyệt đối sẽ từ bỏ.

 

Trong tiếng gào thét câm lặng của linh hồn, một cảnh tượng kinh hoàng tráng lệ hiện lên màn hình. Những sợi gai đỏ tươi như m.á.u đ.â.m xuyên qua da thịt mà mọc ngoài. Từng đóa hoa lớn bằng bàn tay, hình chén kỳ dị, nở rộ những cành gai sắc nhọn.

 

Đó chính là thứ họ quá quen thuộc, tinh thần thể hệ thực vật cấp A của .

 

Dòng bình luận Tinh Võng tràn ngập những tiếng gào thét: [Á á á á á á á.] Không rõ họ đang kích động vì thấy kiên cường trọng tố tinh thần thể, đau xót khi con mèo đen ban đầu sẽ bao giờ trở .

 

[Tôi cho phép Ngu Hề hắc hóa. Chỉ cần phản bội nhân loại, làm gì cũng tha thứ.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-ky-uc-cua-phao-hoi-tra-xanh-bi-dem-ra-tham-phan-jeci/chuong-6-chung-toi-thuc-su-la-ban-be.html.]

[Cậu chỉ mập mờ với nhiều cùng lúc thôi mà, chứ?]

 

[Nuôi cá thì ? Cuộc đời khắc nghiệt thế thì chơi theo cách đó thôi.]

 

[Nếu bây giờ Ngu Hề hủy diệt thế giới, cũng sẵn sàng đưa d.a.o cho .]

 

Cuộc thẩm phán ký ức cuối cùng cũng đến phân đoạn mà Bạch Hồi và đồng bọn mong chờ nhất: cảnh khi tiến khu trung tâm “bình đẳng” tiếp cận tất cả các lính gác đơn cấp cao. Thế nhưng, làn sóng chỉ trích mà họ dự đoán hề xuất hiện.

 

Trang Thảo

Trong màn ảnh, giây còn dịu dàng với một lính gác: “Đến , sẽ bảo vệ ”, thì giây thể tặng đóa hoa tinh thần thể của cho một lính gác khác để trấn an họ. Hôm còn bất đắc dĩ khổ: “Tiểu thiếu gia, ở khu ổ chuột cũng ăn cơm chứ”, hôm lạnh lùng tuyên bố: “Bên cạnh giữ kẻ vô dụng.”

 

Sự tái ngộ giữa và Minh Dã cũng hề tình tiết cẩu huyết kiểu nhận nhầm . Dù tinh thần thể của vỡ vụn trọng tố đến mức đổi, dù từ một đứa trẻ như tinh linh trong tuyết trưởng thành với vóc dáng cao lớn áp đảo, và đôi mắt chán đời năm xưa nay trở thành sự đạm mạc cùng lòng thương xót xa xăm.

 

Chúng thực sự là bạn bè.

 

Chỉ là mỗi khi trêu chọc những bên cạnh , đều nhận cái mấy tán đồng từ đôi mắt vàng kim .

 

Trên đài thẩm phán, từ khi Minh Dã xuất hiện nữa, Bạch Hồi liên tục để lộ vẻ cảnh giác và bất an khi về phía . Thật cần như , thầm nghĩ.

 

Lần cuối gặp Minh Dã, tinh thần thể của bắt đầu xuất hiện vấn đề nghiêm trọng. Con sư t.ử trắng cánh oai phong giờ đây uể oải phục chân chúng .

 

“Anh cần trấn an ?” Tôi hỏi.

 

Minh Dã mím môi, lảng tránh ánh mắt , hồi lâu mới : “Không dẫn đường nào thể trấn an .”

 

“Cũng đúng.”

 

Tinh thần lực của Minh Dã quá cao, ít dẫn đường độ tương thích với vượt quá 50%. Độ tương thích giữa thậm chí còn thấp hơn 5%. vẫn đưa cho một đóa hoa, giống như cách tùy ý tặng hoa cho bất kỳ lính gác nào khác.

 

Minh Dã cảm ơn, dùng tinh thần lực cẩn thận bảo tồn đóa hoa . Hắn sẽ tặng hoa mà nghĩ rằng giữa chúng khả năng gì xa hơn.

 

Quả nhiên, ngay đó lựa chọn gia nhập tiểu đội Minh Quang.

Loading...