Khi Ký Ức Của Pháo Hôi Trà Xanh Bị Đem Ra Thẩm Phán - Chương 4: Tôi bận lắm

Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:02:45
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trên đài thẩm phán, ba đang bảo vệ Bạch Hồi đồng loạt chau mày. Họ thể thấy dư luận mạng đang xoay chiều. Điều khác với tưởng tượng của họ rằng sẽ phỉ nhổ và nh.ụ.c m.ạ đến cùng. Nếu thể khiến khán giả dồn hết lửa giận lên , sớm muộn gì chính họ cũng sẽ gánh vác một phần tội .

 

Ba liếc , ngầm hiểu ý mà bắt đầu lợi dụng thế lực gia tộc để xoay chuyển tình thế. Việc trích xuất ký ức thể tập trung những đoạn cảm xúc kịch liệt, nhất là chỉ công chiếu những hình ảnh làm điều ác.

 

Một lát , hình ảnh màn hình quang năng khẽ lóe lên, thời gian chuyển sang mùa đông. Tôi của khi đó dường như lớn hơn một chút, khoác chiếc áo choàng xám đen chắp vá đầy mảnh vụn, bước thấp bước cao nền tuyết dày.

 

Đột nhiên, như vấp thứ gì đó, ngã nhào xuống tuyết. Con mèo đen nhỏ gầy nhảy khỏi lòng , lo lắng chạy vòng quanh. Tôi lồm cồm dậy, phát hiện lớp tuyết nhô lên một góc áo dính máu.

 

Tôi lập tức lùi vài bước, nhưng một lát do dự tiến lên. Lớp tuyết dày gạt sang hai bên, để lộ một đứa trẻ trạc tuổi . Làn da bé tái nhợt, chút huyết sắc, mái tóc trắng bạc vô cùng xinh . Nếu vì gương mặt và cơ thể đầy vết máu, trông chẳng khác nào một thiên thần tinh linh nhỏ.

 

Có lẽ chính hành động của khiến tỉnh . Đứa trẻ trong đống tuyết từ từ mở đôi đồng t.ử vàng kim. Khoảnh khắc ống kính máy hướng thẳng đôi mắt , một luồng uy áp khủng khiếp như ập thẳng tất cả những đang theo dõi.

 

[Trời ơi, mái tóc , đôi mắt , đây chẳng là ngài Minh Dã ?]

 

[? Tại Minh Dã xuất hiện ở khu rác thải?]

 

[Nghe vị Đoàn trưởng Quân đoàn sinh thức tỉnh tinh thần thể, từ nhỏ đưa tới khu ô nhiễm để rèn luyện bằng cách chiến đấu với biến dị chủng. Mà khu ô nhiễm sát khu rác thải.]

Trang Thảo

 

[Tôi nhớ . Phía chính phủ từng Minh Dã lúc nhỏ mất tích một thời gian, trùng khớp với chuyện .]

 

[Ủa? Không tìm thấy và cứu ngài khi đó là Bạch Hồi ?]

 

[Khoan , chẳng lẽ là chuyện nhận nhầm ân nhân cứu mạng?]

 

Giữa lúc các dòng bình luận đầy nghi hoặc và suy đoán ngừng, của khi dường như cảm nhận luồng uy áp tinh thần . Tôi vẫn bên hố tuyết, bình tĩnh xuống .

 

Một hồi lâu , mới lên tiếng: “Trên là máu.”

 

Sắc mặt Tiểu Minh Dã mệt mỏi, cả toát vẻ chán chường và tuyệt vọng, nhưng vẫn đáp: “... Không m.á.u của .”

 

“Ồ.” Tôi gật đầu, hỏi tiếp: “Cậu c.h.ế.t ?”

 

Tiểu Minh Dã im lặng một lúc, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi đó.

 

“Tôi thì sống.” Tôi . Dứt lời, bước lên một bước, xổm bên cạnh , ngẩng mặt và bảo: “Cậu thể đưa những thứ đáng giá cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-ky-uc-cua-phao-hoi-tra-xanh-bi-dem-ra-tham-phan-jeci/chuong-4-toi-ban-lam.html.]

 

[?] Một loạt dấu hỏi xuất hiện dày đặc trong phần bình luận.

 

[ là phong cách của .]

 

[Tôi đúng là vấn đề mới nghi ngờ việc Ngu Hề sẽ vô tư cứu cầu báo đáp.]

 

[Tôi , nếu thực sự là Ngu Hề cứu, thể nhân cơ hội đòi ơn chứ.]

 

Trên đài thẩm phán, từ lúc thấy Minh Dã xuất hiện, sắc mặt Bạch Hồi đổi rõ rệt. Cậu đầu chằm chằm, gần như chất vấn: “Cậu và quen ?”

 

Tôi với vẻ khó hiểu, rõ vì kích động đến .

 

Ba ngày , Bạch Hồi thăng cấp thành dẫn đường cấp S, hẳn vẫn bản và Minh Dã độ tương thích lên tới một trăm phần trăm.

 

Tôi tỉ mỉ quan sát biểu cảm của rút kết luận: Cậu thích Minh Dã.

 

Hồi tưởng cốt truyện thức tỉnh, chợt nhận một điều. Kiếp , chính Minh Dã là tiêu diệt biến dị chủng từng hại c.h.ế.t Bạch Hồi. Nghĩ đến đó, mỉm gật đầu với , cố ý : “Ừ, chúng coi như là bạn bè bình thường.”

 

“Sao thể chứ? Cậu chính là kiểu ghét nhất.” Bạch Hồi thất thanh .

 

Tôi mỉm , quấn lọn tóc quanh ngón tay. Sau khi thành công khơi dậy sự lo lắng và bất an của Bạch Hồi, để tâm đến những lời truy hỏi tiếp theo của .

 

Hình ảnh màn hình quang năng vẫn tiếp tục. Tiểu Minh Dã xong lời thì khẽ cử động cánh tay, tháo chiếc ghim cài áo đính trang phục đưa cho .

 

Tôi nhận lấy chiếc ghim cài áo dậy, trông như để tâm đến nữa, xoay định rời .

 

“Cậu ?” Tiểu Minh Dã khẽ hỏi khi kịp bước .

 

, còn nhặt củi, đưa tin, khuân vác đồ đạc, sửa ống khói nữa...” Tôi gật đầu một cách thành thục và nghiêm túc: “Tôi bận lắm.”

 

Tiểu Minh Dã trầm mặc suy nghĩ một lúc, đó dậy khỏi hố tuyết.

 

Tôi nghi hoặc nghiêng đầu hỏi: “Cậu c.h.ế.t nữa ?”

 

Hắn lắc đầu.

 

Đó là cuối cùng chúng gặp thời điểm .

Loading...