Editor: Trang Thảo.
Bạch Hồi cũng bình tĩnh . Cậu đầy thương hại, khẽ thở dài.
“Tôi vốn làm đến mức .”
Dứt lời, cúi đầu thao tác thiết đầu cuối.
Rất nhanh đó, đài thẩm phán vang lên giọng máy móc lạnh băng.
[Nguyên cáo Bạch Hồi xin thực hiện thẩm phán ký ức đối với cáo Ngu Hề.]
[Yêu cầu thông qua.]
Tôi thật sâu, giữa những tiếng phỉ nhổ của đám đông, bước lên đài thẩm phán. Màn hình lớn giữa trung bắt đầu hiển thị từng mảnh ký ức của .
...
Tôi chán ghét những ngày mưa. ký ức của bắt đầu một ngày mưa tí tách.
Tiếng mưa rơi nện tấm tôn phát những âm thanh khô khốc. Đứa trẻ trốn mái tôn ôm chặt hai đầu gối, cố cuộn tròn cơ thể để chống chọi với cái lạnh. Cậu bé trông chỉ năm, sáu tuổi. Trên chỉ một chiếc áo thun xám trắng rộng thùng thình, ngang eo buộc tạm bằng một sợi dây thừng. Cả áo lẫn dây thừng đều rách nát. Mái tóc đen nước mưa làm bết , dính chặt khuôn mặt tái nhợt. Cậu mở to đôi mắt đầy cảnh giác, đuôi mắt ửng đỏ yếu ớt.
Một con mèo nhỏ màu đen, gầy gò và bệnh tật, cuộn tròn bên chân , lẽ là thú cưng của .
Đột nhiên, bên ngoài vang lên một tràng tiếng leng keng. Tiểu Ngu Hề lập tức bế thốc con mèo nhỏ lên, đội mưa chạy ngoài.
Khu 17 là khu vực ngoài cùng nội thành. Đi xa hơn nữa chính là khu ô nhiễm, nơi các biến dị chủng thường xuyên lui tới. Nơi còn gọi là khu ổ chuột khu rác thải, bởi bộ rác sinh hoạt của các khu trung tâm đều đổ dồn về đây.
Sau khi phi thuyền trút rác xuống bay , giấu con mèo nhỏ lòng, mặc cho những giọt mưa nện xuống , nhanh nhẹn bắt đầu bới tìm trong núi rác.
Một ống dịch dinh dưỡng còn sót chút ít đáy, uống sạch.
Nửa cái bánh mì cứng ngắc và biến chất, ngậm lấy.
Vài linh kiện trông vẻ kỳ quái, giấu trong áo.
Chỉ trong vài phút, xung quanh bắt đầu vang lên tiếng bước chân lục tục. Những kẻ nhặt rác khác đang kéo đến. Tôi lập tức dừng tay, nhét vội miếng bánh mì miệng cắm đầu chạy ngoài. Tôi thừa hiểu thể đ.á.n.h những kẻ lớn tuổi hơn, mà họ cũng chẳng nảy sinh lòng thương hại với .
Ở nơi mà ăn no mặc ấm còn là vấn đề sống còn, thương hại là một thứ xa xỉ.
Dù vô cùng cẩn thận, vẫn chạm mặt khác ở một trong ít lối . May mắn , đối phương liếc thấy quần áo rách nát, hai tay trống trơn thì mất hứng, thu hồi ánh mắt.
Nửa giờ , nắm chặt mấy linh kiện trong tay, chạy thẳng một cửa hàng sửa chữa cũ kỹ. Tôi nhón chân đặt linh kiện lên chiếc quầy bẩn thỉu. Lão già quầy nhấc mí mắt linh kiện , chậm rãi cầm lên quan sát, miệng lẩm bẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-ky-uc-cua-phao-hoi-tra-xanh-bi-dem-ra-tham-phan-jeci/chuong-3-giua-dai-tham-phan-va-nui-rac.html.]
“Nước nhóc làm ướt hết sàn nhà của . Lát nữa khi nhớ quét dọn cho sạch sẽ.”
Tôi gật đầu, nhưng cơ thể vẫn khống chế mà run bần bật.
“Sao tự nhặt vài bộ quần áo dày mà mặc?” Lão già thuận miệng hỏi.
Tôi lắc đầu: “Đồ quá sẽ cướp mất.”
Lão già thêm. Sau khi kiểm tra xong linh kiện, ông lấy từ trong ngăn kéo mấy đồng tiền lẻ ném cho . Tôi đếm một lượt, đặt trả hai đồng lên quầy. Lão già liếc , xoay lấy từ phía một thiết đầu cuối cũ nát đưa cho .
“Mười lăm phút.”
Tôi cẩn thận nhận lấy, khó khăn tìm đoạn video còn xem dở. Đó là video giáo viên dạy các âm tiết cơ bản. Tôi nép bên cửa, nhỏ giọng theo.
“A... a... O... o...”
Khi rời khỏi cửa hàng sửa chữa, lão già nhịn nhắc thêm một câu.
“Ta cảnh cáo , mùa đông sắp đến . Nhóc còn mặc thế thì sẽ c.h.ế.t rét.”
Trang Thảo
Tôi ngẩng đầu ông, trong mắt ánh lên tia kiên định.
“Cháu sẽ c.h.ế.t . Cháu còn tích cóp tiền để học nữa.”
Để kiếm tiền, chạy vặt, làm thuê, khuân vác, lấp đầy một ngày bằng đủ việc. Buổi tối, khi trở về căn lán tôn cũ nát, lặng lẽ chôn tiền kiếm hôm nay một trong những chỗ giấu của , ôm hy vọng chìm giấc ngủ.
lúc nào cũng may mắn. Những khi vận may , chịu đói vì nhặt đồ ăn, những kẻ nhặt rác tính đ.á.n.h cho một trận nhừ tử, hoặc đau đớn phát hiện bộ tiền chôn đất kẻ nào đó trộm sạch.
Khi buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu, khán giả vẫn còn hùng hùng hổ hổ. Họ phê phán giả vờ đáng thương, phê phán nhặt đồ mà nhặt nhiều hơn, thậm chí còn chê trách việc chỉ dán mắt chiếc thiết đầu cuối rách nát .
Thế nhưng, đến khoảnh khắc nhỏ giọng theo video học tập, các dòng bình luận đồng loạt im bặt.
[Cậu lúc nhỏ khổ sở đến ?]
[Không... từng ai qua chuyện .]
[Tôi cứ tưởng là kiểu chỉ cần chịu khổ một chút là sẽ làm loạn lên cho cả thế giới .]
[Đừng bắt xem những thứ nữa.]
[Tôi chịu nổi , đứa trẻ đó chỉ là học thôi mà.]
Cậu thực sự thảm, nhưng đồng thời cũng xinh . Vì , khán giả như một chú mèo nhỏ đang chật vật, kiệt sức tìm cách sinh tồn.