Khi gián điệp lỡ yêu mục tiêu của mình - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:41:20
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng ê-kíp cấp cứu ngẩng đầu lên, hướng về phía Lục Kỳ :

“Bệnh nhân ngừng tim kéo dài, sốc điện ba đáp ứng, thiếu oxy não nghiêm trọng, tiên lượng hiện tại cực kỳ .”

Bàn tay siết , run rẩy, móng tay cắm sâu lòng bàn tay mà vẫn cảm thấy đau.

Anh bước lên một bước, giọng vỡ .

“Làm ơn… thử .”

Không mệnh lệnh.

Là cầu xin.

Đội trưởng y tế nhanh, ánh mắt thoáng do dự, gật đầu.

“Chuẩn .”

Thuốc tiêm tĩnh mạch, kim cắm xuống da tạo bất kỳ phản xạ nào. Họ tiếp tục ép tim, mạnh hơn, dồn dập hơn, như thể đang cố kéo một thứ rời trở bằng vũ lực.

“Sốc bốn.”

Lần , Lục Kỳ dám .

Anh mặt trong một nhịp ngắn, ngắn đến mức chính cũng kịp nhận đang sợ đến thế nào.

Tim đồ màn hình vẫn cứ kéo dài thành một đường thẳng lạnh lẽo.

Âm thanh kéo dài đơn điệu như một lưỡi d.a.o cắt thẳng tai Lục Kỳ, cắt đến mức trong đầu trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: dừng.

“Tiếp tục.”

Giọng khàn , cao, cũng chẳng cần quát, nhưng cả ê-kíp đều khựng một nhịp. Trưởng ê-kíp cấp cứu sang, ánh mắt đổi màu, mồ hôi chảy dọc thái dương, môi mím chặt.

“Tổng chỉ huy… chúng sốc sáu . Không nhịp sốc . Toan m.á.u nặng. Nguy cơ tổn thương não gần như chắc chắn.”

Lục Kỳ màn hình nữa. Anh Lâm Duy.

Đôi môi trắng bệch, một chút sinh khí, lồng n.g.ự.c còn nhúc nhích, gương mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Đôi môi từng gọi tên , từng c.ắ.n chặt răng chịu đựng, giờ hé mở vô lực, còn lấy một thở.

“Tiếp tục.”

Lần giọng thấp hơn, nhưng từng chữ rơi xuống như đinh đóng.

“Vô vọng cũng làm. Tiên lượng cũng làm. Còn một phần nghìn cơ hội, vẫn làm.”

Trưởng ê-kíp hít sâu một , thêm lời nào. Anh gật đầu, :

“Chuẩn sốc bảy. Năng lượng tối đa.”

Điện cực ép chặt hơn. Gel lạnh bôi dày lên n.g.ự.c Lâm Duy. Hai bàn tay Lục Kỳ vẫn giữ chặt lấy tay , đến khi y tá buộc chạm .

“Xin lùi .”

Lục Kỳ buông tay chậm, chậm đến mức đầu ngón tay còn lưu ấm cuối cùng da .

“Sốc.”

Cơ thể Lâm Duy bật lên một nữa, mạnh rơi xuống.

Màn hình vẫn thẳng.

Không ai gì. Không ai dám Lục Kỳ.

“CPR tiếp.”

 “Chu kỳ hai phút.”

 “Chuẩn adrenaline.”

Thời gian trôi qua bằng những nhịp ép n.g.ự.c khô khốc, bằng mồ hôi nhỏ xuống sàn, bằng tiếng thở nặng nề của cả căn phòng. Lục Kỳ quỳ ở đó, dựa, , hai tay siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch

“Lần tám.”

Giọng trưởng ê-kíp khàn hẳn, như thể chính cũng còn tin điều đang làm.

“Nếu đáp ứng… chúng sẽ…”

“Làm.”

 Lục Kỳ cắt ngang, ánh mắt rời khỏi bàn. “Cứ làm.”

Điện nạp. Âm thanh báo sẵn sàng vang lên, sắc bén đến mức khiến tim thắt .

“Sốc.”

Cơ thể Lâm Duy bật lên.

Rồi rơi xuống.

Một nhịp trống rỗng.

Hai nhịp.

Bỗng nhiên, một đường gấp khẽ xuất hiện màn hình.

Rất nhỏ. Rất yếu. Như một vết nứt băng.

“Khoan.”

 Giọng một y tá bật lên khi kịp suy nghĩ.

Màn hình rung nhẹ. Một nhịp. Rồi thêm một nhịp nữa.

Không đều, định, nhưng rõ ràng.

“Có nhịp .”

 “Có nhịp tim tự phát.”

Cả căn phòng c.h.ế.t lặng trong đúng một giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-gian-diep-lo-yeu-muc-tieu-cua-minh/chuong-5.html.]

Trưởng ê-kíp gần như thể tin, mắt mở to:

 “ROSC. Tim đập .”

Lục Kỳ thấy những âm thanh còn nữa.

Anh bước tới, quỳ sụp xuống bên bàn, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt , áp chặt lên trán , thở run rẩy đến mức thành tiếng. Ngực phập phồng dữ dội, như thể từ đáy nước sâu ngoi lên, mỗi thở đều đau đến cùng cực, mà vui sướng đến điên cuồng, cuối cùng, một tia hy vọng thể giữ .

Ngày hôm , khi Lâm Duy đưa về khoa cấp cứu, cả bệnh viện gần như kéo một ca duy nhất.

Hội chẩn nối tiếp hội chẩn.

 Phác đồ đổi liên tục.

 Thiết cấp cứu phiên chạy suốt hành lang.

Năm tiếng đồng hồ liền, nhịp tim của lên tụt, huyết áp định rơi xuống, thở lúc yếu đến mức máy thở ép sâu hơn bình thường. Có hai màn hình tim kéo thẳng, bác sĩ lao cấp cứu khẩn, mồ hôi đổ như tắm, tiếng gọi gấp gáp vang kín phòng.

Cuối cùng, rạng sáng, giữ .

Chỉ là giữ mạng.

Lục Kỳ ngoài cửa phòng cấp cứu từ đầu đến cuối. Ba ngày Lâm Duy bắt cũng là ba ngày ăn, ngủ, dựa cà phê và adrenaline mà chống. Khi bác sĩ bước , một câu ngắn: “Qua cơn nguy kịch ”, còn kịp phản ứng, đầu tựa tường ngất lịm, ngã xuống sàn.

Ngày hôm , khi Lục Kỳ tỉnh , bác sĩ trực tiếp trao đổi tình hình.

Họ Lâm Duy là ca đặc biệt nhất mà cả ê-kíp từng gặp.

 Chấn thương đa tạng.

 Xuất huyết nội.

 Mất m.á.u nghiêm trọng.

 Sốt cao kèm co giật.

 Não dấu hiệu tổn thương do thiếu oxy.

Trong điều kiện như , việc còn sống là một kỳ tích.

kỳ tích mang theo sự lạc quan.

Bác sĩ thẳng, vòng vo né tránh vấn đề. Khả năng cao Lâm Duy sẽ rơi trạng thái sống thực vật. Thời gian tỉnh thể xác định, thể vài tháng, thể vài năm, cũng thể vĩnh viễn mở mắt. Nếu tỉnh, nguy cơ để di chứng là điều tránh khỏi: mất trí nhớ, liệt chi, rối loạn nhận thức, hoặc những tổn thương mà hiện tại y học thể dự đoán hết.

Lục Kỳ từ đầu đến cuối, cắt lời, phản ứng.

Chỉ đến khi bác sĩ dừng , mới gật đầu một cái nhẹ, như thể sớm chuẩn tinh thần cho tất cả những điều từ .

—-----------

Phan Duật từ bỏ khoảnh khắc .

Trước đó, vẫn luôn tin duy nhất của Lục Kỳ. Tin một cách tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên cần chứng thực. Cậu ở bên từ thuở thiếu thời, cùng lớn lên, cùng qua những giai đoạn mà khác tư cách bước . Vị trí , Phan Duật từng nghi ngờ sẽ thế.

Cho tới đêm Lục Kỳ ngất bên ngoài phòng cấp cứu.

Phan Duật thức trắng đêm , bên giường bệnh của , lau mồ hôi, chỉnh chăn, truyền dịch theo lời y tá dặn. Cả đêm, Lục Kỳ tỉnh hẳn, chỉ mê man, thở nặng nề, trán nhíu chặt như đang chịu một cơn đau khác còn sâu hơn cả vết thương cơ thể.

gọi tên Lâm Duy.

Không một .

 Không trong lúc hoảng loạn ngắn ngủi.

 Mà là lặp lặp , khẽ, mệt, như một thói quen khắc sâu tiềm thức.

Phan Duật đó, từng tiếng gọi, ban đầu còn tự trấn an rằng đó chỉ là phản xạ, là ám ảnh nhất thời. đến khi trời gần sáng, khi Lục Kỳ vẫn vô thức gọi cái tên với giọng gần như van xin, Phan Duật mới hiểu .

Không cần thêm bất cứ bằng chứng nào nữa.

Vị trí của thế từ lâu . Chỉ là đến lúc , mới chịu thẳng sự thật .

Phan Duật đến gặp Lục Kỳ một buổi chiều muộn, khi hành lang bệnh viện vắng , chỉ còn mùi t.h.u.ố.c sát trùng và tiếng máy thở đều đều vọng từ phòng hồi sức.

“Có đây em quá ít quan tâm ?”

 Giọng nhẹ, trách móc, giống như đang tự hỏi chính hơn.

 “Lúc đó em trân trọng tình cảm của . Đến khi em nhận thì quá muộn , đúng ?”

Lục Kỳ im lặng lâu.

Anh né tránh, cũng tìm lời an ủi cho dễ . Sau một hồi, chỉ gật đầu, chậm rãi rằng khả năng cao là như . Không vì Phan Duật , càng vì những năm tháng bên là giả dối, mà bởi trong lúc tưởng đang chờ đợi, một khác âm thầm bước , lặng lẽ gánh lấy những thứ mà hề .

“Bây giờ còn tâm trí để xác nhận tình cảm của nữa.”

 Lục Kỳ , giọng khàn đặc vì nhiều ngày nghỉ.

 “Anh chỉ nghĩ tới Lâm Duy thôi.”

Anh rằng mỗi khi nhắm mắt , điều hiện lên là phòng chỉ huy, chiến thắng, mà là khoảnh khắc đem mạng sống của Lâm Duy đ.á.n.h cược. Dùng m.á.u của để giữ bí mật. Dùng sự chịu đựng của để đổi lấy cái gọi là đại cục. Thậm chí còn cân nhắc, còn so đo, tự hỏi nợ .

“Nghĩ mới thấy buồn ,” khẽ, nhưng khóe mắt đỏ lên.

 “Ngay từ lúc đó nợ . Là nợ một cái ân tình mà kiếp cũng trả hết .”

Lời đủ để Phan Duật hiểu đây là một lời từ chối. Không gay gắt, phủ nhận quá khứ, nhưng tuyệt đối chừa chỗ cho tương lai.

Lục Kỳ tiếp, như thể suy nghĩ lâu đó. Anh nộp đơn từ chức. Chờ khi tình trạng của Lâm Duy định, sẽ rời khỏi Bạch Uyên Đảo, trở về quê. Mua một căn nhà cũ, sân, nắng, đủ yên tĩnh. Ở đó, sẽ chăm sóc Lâm Duy, chờ tỉnh .

Phan Duật im lặng một lúc hỏi, khẽ:

 “Nếu… tỉnh thì ?”

Câu hỏi khiến Lục Kỳ sững . Đây là khả năng cố tình né tránh suốt mấy ngày qua. Anh mặt , cuối hành lang, nơi ánh đèn kéo dài thành một vệt mờ.

Rất lâu , mới trả lời.

 “Vậy thì cả đời chăm sóc .”

Không lời thề, cũng bi kịch hóa, ngôn tình hoá. Chỉ là một câu mệt mỏi, bình thản, như chấp nhận phận từ .

Phan Duật hiểu. Hiểu rằng thật sự còn chỗ nào nữa.

Loading...