Khi Em Trai Tôi Được Trọng Sinh - 4

Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:28:54
Lượt xem: 2,832

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7

 

 

Sau nửa tiếng đồng hồ tâm sự sâu sắc, và Trình Tầm im lặng đối diện .

 

 

Tôi thừa nhận, hiện tại tin là nó xuyên từ tương lai về.

 

 

vẫn từ bỏ hi vọng: "Mã trúng trưởng xổ kỳ tiếp theo là bao nhiêu?"

 

 

Trình Tầm: "Anh nghĩ em ?"

 

 

"Đề văn thi đại học năm nay là gì?"

 

 

Trình Tầm: "... Quên ."

 

 

Tôi: "Được , tin em xuyên từ tương lai về."

 

 

Trình Tầm: "?"

 

 

Tôi: "Dựa đầu óc của em, nhớ mới là chuyện bình thường."

 

 

Tôi cảnh cáo nó mãi, chuyện với Kỳ Thịnh nữa, khi nhận sự đảm bảo của nó mới rảo bước mang cảm giác chân thực về phòng.

 

 

Sau đó ngửa đầu ngã xuống giường.

 

 

Những suy nghĩ hỗn loạn chạy trong đầu.

 

 

Kỳ Thịnh thích ? Thích, ?!

 

 

Chuyện quá ảo ...

 

 

Sự uể oải trong nhanh chóng đ.á.n.h sụp sự phấn khỏi tinh thần, giường bao lâu thì ngủ say.

 

 

Trong lúc ngủ mơ đến những chuyện lâu về khi còn học đại học.

 

 

Lúc mới lên đại học, ngoại trừ tham gia một hoạt động của một hội thanh niên thì tham gia các hoạt động đoàn đội nào khác.

 

 

Lúc rảnh rỗi thích ngây một ở thư viện.

 

 

Có một , bởi vì ăn quá nhiều đồ lạnh nên đau bụng, đang lúc ghé bàn thì chợt tiếng gõ xuống mặt bàn.

 

 

Ngẩng đầu lên thì nam sinh đó mất.

 

 

Trên bàn để áo khoác của đó còn một vỉ t.h.u.ố.c đau bụng.

 

 

Nam sinh để thông tin liên lạc nhưng thẻ sinh viên của đó rơi từ trong túi áo.

 

 

Tôi mới tên của , chuyên ngành-

 

 

Hứa Chi Hoán, học cùng chuyên ngàng với Kỳ Thịnh mới quen trong hội thanh niên trường, còn là bạn cùng phòng.

 

 

Tôi giặt sách áo khoác mang đến văn phòng hội nhờ Kỳ Thịnh mang về cho giúp.

 

 

Trên mặt Kỳ Thịnh biểu cảm gì.

 

 

Nhận lấy áo khoác, chỉ bình thản gật đầu một cái.

 

 

bởi vì chuyện mà bắt đầu nảy sinh hảo cảm với học trường Hứa từng gặp mặt .

 

 

Tôi lén để ý lịch học của , lén hỏi xem yêu , lén dạo ở sân bóng rổ, cố gắng tạo cơ hội vô tình gặp gỡ.

 

 

Thời điểm lấy hết can đảm hỏi Kỳ Thịnh về sở thích của thì luôn luôn ít lời Kỳ Thịnh nhiều với xế chiều hôm .

 

 

Cuối cùng, trực tiếp hỏi : "Cậu thích ?"

 

 

Đầu óc trống rỗng, gật đầu lung tung.

 

 

Kỳ Thịnh yên lặng hai giây, hỏi: "Cần giúp đỡ ?"

 

 

Anh ở giữa giật dây bắc càu, thật sự là một bà mối đủ tư cách. Tôi và Hứa Chi Hoán chính thức bắt đầu hẹn hò hai tháng đó.

 

 

Anh là mối tính đầu của , quý trọng , trân trọng .

 

 

Đoạn tình cảm giai đoạn đầu thể phủ nhận là vô cùng ngọt ngào thế nhưng trong ngọt ngào, cũng khiến cảm thấy lao tâm lao lực.

 

 

Tính cách của và Hứa Chi Hoán quá khác biệt, là một vô cùng hướng ngoại, thích xã giao, thích náo nhiệt, thích giúp đỡ khác.

 

 

Thế nên thời điểm kể đầu hai chúng gặp gỡ với , Hứa Chi Hoán lộ biểu cảm mờ mịt.

 

 

Anh giúp đỡ nhiều , mà chỉ là một trong đó.

 

 

Tôi tự nhận bản là một năng lượng thấp, cưỡng ép dung nhập cuộc sống náo nhiệt của Hứa Chi Hoán khiến mệt mỏi rã rời, khiến tiêu hao nhiều sức lực.

 

 

Tôi và chia tay trong hòa bình.

 

 

Sau chia tay, ngày càng ít liên lạc hơn.

 

 

Tôi dán nhãn “Bạn cùng phòng của bạn trai cũ” lên Kỳ Thịnh một cách tự nhiên, vì để bản thể tự tại thanh thản, rời khỏi hội thanh niên, tạo cách mới .

 

 

8

 

 

Ngày hôm , ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao mới dậy.

 

 

Nhóm chat công việc vô cùng yên tĩnh.

 

 

Tôi đoán là bọn họ lập một nhóm chat và Kỳ Thịnh trò chuyện đến trời trăng mây gió gì .

 

 

Tôi rời giường rửa mặt một lúc, Trình Tầm cũng đúng lúc khỏi phòng: "Anh! Hôm nay ?!"

 

 

"Ra ngoài mua sắm với Phó Yên."

 

 

Phó Yên là bạn của , trong lòng bây giờ nhiều khúc mắc, cần một quân sự phân tích hộ.

 

 

ai mà khi xong lời , mặt Trình Tầm bắt đầu đỏ lên một cách kỳ lạ.

 

 

Tôi nhíu mày nó: "Em làm thế?"

 

 

Trình Tầm: "Anh, em thể với ?"

 

 

"Không thể." Tôi từ chối chút do dự.

 

 

Nó vẫn theo mà quấn lấy chịu buông, quần áo cũng xong hết mà nó vẫn từ bỏ ý định.

 

 

Tôi thể nhịn nữa: "Cho một lý do."

 

 

Nét mặt Trình Tầm thoáng cái nghiêm túc: "Nếu như em tin em ?"

 

 

Tôi gật đầu.

 

 

Trình Tầm hít sâu một : "Trong tương lai, Phó Yên là vợ em."

 

 

Rào rào-

 

 

Một cốc nước trong tay chuyển lên mặt nó.

 

 

"Em là hạng gì mà cũng dám tơ tưởng bạn ."

 

 

Trình Tầm im lặng.

 

 

9

 

 

Đi ngoài chuyện với Phó Yên nguyên một buổi chiều ở quán cà phê, cảm thấy thoải mái hơn ít.

 

 

: "Cậu suy nghĩ nhiều làm gì chứ? Tương lai còn thế nào, thể đổi thì cứ thuận theo là mà."

 

 

"Không nên lo lắng vì chuyện còn xảy , như chỉ khiến hao tổn sức lực thôi."

 

 

Tôi cảm thấy cô

 

 

...

 

 

Ngày kế tiếp công ty làm việc vững lòng hơn nhiều.

 

 

Tuy rằng ánh mắt như như của các đồng nghiệp vẫn sẽ khiến cảm thấy chút khó chịu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-em-trai-toi-duoc-trong-sinh/4.html.]

 

đợi khi Kỳ Thịnh đến, áp lực mà tiếp nhận lập tức ít nhiều.

 

 

Bọn họ chút e dè eo Kỳ Thịnh, ánh mắt hận thể hóa thành thực chất, kéo vạt áo lên kỹ một phen.

 

 

Kỳ Thịnh qua khác gì bình thường.

 

 

Rất .

 

 

Khiến lập tức vẻ thận trọng. 

 

 

Cả ngày, đều cố gắng tránh ở chung một gian với Kỳ Thịnh, thậm chí còn cố gắng tránh giao tiếp bằng mắt với .

 

 

Đến lúc chạng vạng, làm xong công việc của , thời điểm thu dọn đồ đạc chuẩn về nhận tin nhắn của Kỳ Thịnh.

 

 

"Đợi một lúc, chuyện với ."

 

 

Tôi lập tức cứng , đặt m.ô.n.g xuống ghế.

 

 

Không lâu , Kỳ Thịnh , theo thang  máy.

 

 

Thang máy ai, hai chúng song song.

 

 

Vẫn là phá tan bầu khí yên lặng : "Sếp chuyện gì riêng với ?"

 

 

Kỳ Thịnh nghiêng đầu liếc mắt : "Ừ, việc tư."

 

 

Anh ấn nút thang máy xuống tầng một: "Tôi đưa về nhà, chúng chuyện đường ."

 

 

Kỳ Thịnh ở tiểu khu bên cạnh nhà , cách gần.

 

 

Thời điểm ghế phó lái xe Kỳ Thịnh, cả như trong mơ.

 

 

Tôi sợ mấy lời ăn xằng bậy của Trình Tầm xong sẽ lời gì đó lý trí, sợ mối quan hệ cấp cấp đơn thuần của chúng sẽ biến chất, như thì khi ở công ty chúng sẽ hổ!

 

 

Cũng may, Kỳ Thịnh qua vẻ đáng tin hơn Trình Tầm.

 

 

Anh lái xe định, chậm rãi hòa dòng xe cộ.

 

 

Tôi đoán, dù bất cứ chuyện gì cũng đề thể một cách khéo léo, nhẹ nhàng, lưu đường lui...

 

 

“Cậu ròi đó." Kỳ Thịnh tình hình giao thông phía , nhanh chậm mở miệng: "Tôi thích ."

 

 

Tôi: "..."

 

 

"Chuyện xảy em trai đúng thật là thể tưởng tượng nổi, nhưng tin . Cậu một chuyện, nghĩ cho dù che che giấu giấu thêm nữa cũng còn ý nghĩa gì."

 

 

Kỳ Thịnh ngước mắt liếc kính chiếu hậu, nhưng cũng nhanh chóng thu hồi tầm mắt .

 

 

Bàn tay đặt vô lặng siết chặt , đốt ngón tay trở nên trắng.

 

 

Tầm của rơi lên tay , chợt nghĩ.

 

 

Thì cũng bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

 

 

Anh cũng đang căng thẳng.

 

 

Tôi giả vờ bình tĩnh hỏi: "Là từ... Lúc nào?"

 

 

"Lúc năm nhất đạt học." Kỳ Thịnh , khóe miệng mang theo ý : "Lúc đó các đến thao gia phỏng vấn của hội thanh nhiên, chẳng qua chỉ là lướt qua cho nhưng vẻ căng thẳng."

 

 

"Tân sinh viên nào đến báo danh cũng rót cho họ một cốc nước, nhiều như nhưng chỉ một cảm ơn với ."

 

 

Tôi chút kinh ngạc: "Chỉ vì thôi ?"

 

 

Kỳ Thịnh: "Rất khó tin đúng ? đúng thật là như ."

 

 

"Vì điều chú ý đến , thời gian ánh mắt dừng càng ngày càng nhiều, càng , càng thấy thích hơn."

 

 

Tôi mân mê những ngón tay, khuôn mặt càng ngày càng đỏ hơn.

 

 

Kỳ Thịnh luôn luôn ít lời lạnh lùng thẳng thắn những lời như , ai mà chịu nổi chứ?

 

 

Tôi nghiêng đầu, cửa sổ xe hạ xuống một khe hở.

 

 

Gió lạnh thổi qua, cảm thấy lý trí của bản trở về một chút, chí ít là thể suy nghĩ .

 

 

"Cảm ơn."

 

 

Tôi .

 

 

Kỳ Thịnh sửng sốt một chút, đó lắc đầu, dường như nhớ điều gì đó: "Sau một , gặp ở thư viện, lúc đó ghé bàn, qua vẻ như dày thoải mái... Tôi mua cho ít đồ, còn một chiếc áo khoác mượn của bạn cùng phòng."

 

 

Nói dừng một chút, đầu liếc mắt .

 

 

Lập tức hiểu rõ : "Hình như chuyện ."

 

 

Tôi gật đầu: "Tôi ."

 

 

Sau khi chia tay với Hứa Chi Hoán, lập tức quen với mấy bạn gái khác. Mà bởi vì việc học, một nữa gặp trong lúc vô tình khi đó, chúng thể tâm bình khí hòa xuống, chuyện giống như những bạn bình thường.

 

 

Anh luôn nhiều chuyện để .

 

 

Chúng đến thư viện, đến đầu gặp gỡ.

 

 

Khi đó, Hứa Chi Hoán cũng kịp phản ứng.

 

 

"Chiếc áo đó đúng thật là của , nhưng giúp em thi ." Anh thản nhiên: "Chiếc áo đó Kỳ Thịnh mượn của ."

 

 

Cũng là từ khi đó mới .

 

 

Mối tình đầu của bản nguyên nhân bắt nguồn từ một sự hiểu lầm.

 

 

Tại thời điểm , cảm giác của đối với Kỳ Thịnh lập tức trở nên chút phức tạp.

 

 

Thích ? Chưa đến vấn đề đó.

 

 

so với những khác, thời gian ánh mắt dừng luôn luôn nhiều hơn một chút, lâu hơn một chút.

 

 

Anh trầm lặng ít , ít khi chuyện với .

 

 

Mỗi cẩn thận đối mặt với cũng nhanh chóng đầu .

 

 

Cho nên lúc đó từng cho rằng, Kỳ Thịnh, Kỳ Thịnh thích .

 

 

, đem giấu phần tình cảm trong tim .

 

 

Sau khi câu trả lời của , Kỳ Thịnh im lặng một hồi.

 

 

Giờ cao điểm buổi tối, đường một lúc dừng một lúc, mấy giây đụng một cái đèn đỏ.

 

 

Xe chúng ở giữa dòng xe cộ, bên trong xe lâm sự yên lặng lúng túng.

 

 

Trong nháy mắt đèn đỏ chuyển xanh, Kỳ Thịnh đạp chân ga, đồng thời mở miệng: "Tôi còn nghĩ chuyện ."

 

 

"Bởi , sinh nhiều ý nghĩ xằng bậy."

 

 

Tôi ngẩn , hiểu ý .

 

 

Căng thẳng siết chặt ngón tay.

 

 

Kỳ Thịnh liếc mắt : "Không cần căng thẳng, đòi hỏi gì ở hết, cũng cần cho một câu trả lời thuyết phục gì cả."

 

 

"Tôi tâm ý của cho là chuyện của . Đợi đến khi về tới nhà, thể quên những lời , chúng ở công ty vẫn giống như đây."

 

 

Giống như đây?

 

 

Tôi phủ nhận Kỳ Thịnh thể làm , dù cũng che giấu nhiều năm như một cách mỹ.

 

 

Còn thì ?

 

 

Tôi làm .

 

 

 

Loading...