Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 6: Lần đầu tiên – Khoang sinh sản thức tỉnh
Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:29:04
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba tháng vết đ.á.n.h dấu tạm thời đầu tiên, Thời Noãn nhận khác.
Cậu còn là Beta lạnh lùng ngày nào nữa. Cậu trở nên nhạy cảm với thứ liên quan đến Kỳ Thượng Huyền: mùi Vodka áo , tiếng bước chân ngoài cửa, thậm chí chỉ cần lâu một chút, tuyến thể gáy cũng nóng ran, hạ cũng tự động ướt.
Cậu sợ. Sợ cơ thể . Sợ chính sự thèm khát của . Cậu cố giấu. Cố nhịn. Cố tỏ bình thường.
Cho đến đêm , nhịn nổi nữa.
2 giờ 14 phút sáng. Thời Noãn tỉnh dậy vì nóng. Không nóng bình thường, mà là nóng từ bên trong xương tủy, như một ngọn lửa đang cháy lan từ tuyến thể xuống tận bụng . Cậu cởi hết áo, quạt trần bật hết công suất, nhưng càng lúc càng tệ. Tuyến thể sưng to đến mức chạm gối cũng đau buốt. Và , cơn đau dừng ở gáy, mà lan xuống sâu hơn, xuống nơi mà từng nghĩ .
Cậu đưa tay xuống, run rẩy chạm .
Quần lót ướt đẫm. Không mồ hôi. Là dịch tiết. Trong suốt, ấm nóng, mang theo mùi ngọt ngào lạ lùng hòa lẫn với Vodka còn sót từ đ.á.n.h dấu . Nơi vốn đóng kín từ khi sinh , giờ đang rỉ từng giọt từng giọt, như một cánh cửa cũ kỹ ép mở bao năm im lìm.
Thời Noãn hoảng loạn. Cậu co , hai tay ôm bụng, nước mắt trào ngừng. Cậu chỉ một thể giúp . Chỉ một duy nhất đời thể làm cơn đau biến mất.
Cậu lảo đảo bước khỏi phòng, chân mềm nhũn, vịn tường mới . Cửa phòng Kỳ Thượng Huyền chỉ cách vài bước, nhưng mãi mới tới. Cậu gõ cửa nữa, chỉ dựa cánh cửa, nức nở:
“Thượng Huyền… mở cửa… em chịu nổi nữa…”
Cánh cửa bật mở ngay lập tức.
Kỳ Thượng Huyền đó, mắt đỏ rượu còn ngái ngủ, nhưng chỉ cần thấy một giây, tỉnh hẳn. Pheromone Vodka bùng nổ kiểm soát, nồng đến mức hành lang đặc quánh .
“Noãn?” Hắn bế xốc lên, giọng hoảng hốt, “Lại đau tuyến thể ?”
Thời Noãn trả lời , chỉ ôm chặt lấy cổ , mặt vùi hõm cổ, đến khản đặc: “Đau… bên trong cũng đau… giúp em… van …”
Kỳ Thượng Huyền cứng . Hắn bế phòng , đặt xuống giường, cúi xuống hôn lên trán , từ từ kéo quần ngủ của xuống. Khi thấy lớp vải lót ướt đẫm, ngón tay run lên một cái khẽ.
Khoang sinh sản. Của Beta. Đang mở . Vì .
Hắn quỳ xuống mép giường, hai tay nhẹ nhàng nâng chân lên, đặt lên vai . Mùi ngọt ngào từ dịch tiết khiến gần như phát điên. Mắt đỏ ngầu, răng nanh kéo dài, nhưng giọng vẫn cố giữ dịu dàng đến mức run rẩy:
“Noãn… em … sẽ từ từ… sẽ làm em đau nhiều … ?”
Thời Noãn gật đầu, nước mắt lăn dài.
Hắn bắt đầu bằng những nụ hôn.
Môi chạm nhẹ nơi ướt át , đầu lưỡi chỉ l.i.ế.m một đường khẽ, như sợ làm đau. Thời Noãn lập tức cong lên, tiếng rên đau đớn xen lẫn khoái cảm bật từ cổ họng. Hắn dừng ngay, hôn lên đùi trong của , thì thầm dỗ dành:
“Ngoan… thả lỏng… để … sẽ làm chậm thôi…”
Ngón tay đầu tiên tiến chậm. Chỉ mới đầu ngón tay thôi mà Thời Noãn thét, hai tay bấu chặt ga giường, căng cứng. Nơi đó quá chật, quá khô khan suốt 25 năm, giờ xâm nhập đầu tiên, đau như xé rách. rút , chỉ giữ nguyên, dùng lưỡi hôn lên bụng , dùng pheromone Vodka dịu dàng nhất xoa dịu.
“Thở … hít … thở … giỏi lắm… em giỏi lắm…”
Dần dần, cơ thể thả lỏng. Dịch tiết bắt đầu tuôn nhiều hơn, bôi trơn đường . Ngón tay thứ hai dễ hơn một chút, ngón thứ ba. Mỗi cong ngón tay tìm kiếm điểm nhạy cảm bên trong, Thời Noãn run rẩy dữ dội, nước mắt rơi ngừng, nhưng tiếng bắt đầu lẫn với tiếng rên ngọt ngào.
Khi ngón tay bằng chính , Thời Noãn gần như ngất .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hắn lớn, nóng, cứng đến mức đáng sợ. Chỉ mới đầu khất thôi mà cảm thấy xé làm đôi. Cậu đến khản giọng, hai tay đẩy n.g.ự.c , lắc đầu lia lịa:
“Đau… chịu nổi… rút … Thượng Huyền… rút …”
Hắn dừng , cúi xuống hôn lên mắt , lên mũi , lên môi , giọng khàn đặc vì kiềm chế:
“Anh dừng… dừng đây… em thì làm…”
cơ thể Thời Noãn phản bội . Nơi đó tự động co bóp, tự động tiết thêm dịch, như đang mời gọi. Cậu nức nở, hai chân quắp lấy hông , giọng đứt quãng:
“Đừng dừng… em đau… nhưng em … van …”
Kỳ Thượng Huyền mất lý trí cuối cùng.
Hắn tiến từ từ, từng chút một, mỗi tiến thêm một phân dừng chờ quen. Mồ hôi từ trán nhỏ xuống n.g.ự.c , hòa lẫn với nước mắt của . Khi hết, động đậy ngay, chỉ ôm chặt , để cảm nhận sự lấp đầy tuyệt đối.
Rồi bắt đầu di chuyển.
Chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ thứ quý giá nhất đời. Mỗi , đều hôn lên tuyến thể , c.ắ.n nhẹ một cái để bơm thêm pheromone, giúp dịu . Đau đớn dần dần biến mất, đó là khoái cảm mãnh liệt từng , như sóng biển từng đợt từng đợt đ.á.n.h bờ.
Thời Noãn còn đau nữa. Cậu vì sướng.
Tiếng rên của vang khắp căn phòng, còn kiềm chế gì nữa. Hai chân quắp chặt lấy hông , hông tự động nhấc lên đón nhận, miệng chỉ gọi một cái tên duy nhất:
“Thượng Huyền… sâu nữa… a…”
Hắn phát điên.
Tốc độ nhanh dần, mạnh dần, nhưng vẫn dịu dàng đến kỳ lạ. Hắn ôm , lật , để sấp, từ phía tiến thật sâu, một tay vòng xuống xoa nắn nơi nhạy cảm phía , tay giữ chặt eo . Mỗi chạm đến điểm sâu nhất, Thời Noãn cong lên, nước mắt và nước miếng chảy dài gối.
Khi cao trào đến, gần như co giật.
Toàn căng cứng, mềm nhũn, dịch tiết tuôn như suối, ướt đẫm ga giường. Kỳ Thượng Huyền cũng đạt đỉnh cùng lúc, gầm lên một tiếng trầm khàn, bơm đầy sâu bên trong , c.ắ.n mạnh tuyến thể, đ.á.n.h dấu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-6-lan-dau-tien-khoang-sinh-san-thuc-tinh.html.]
Họ đó lâu, thở dồn, mồ hôi thấm ướt hết ga giường. Kỳ Thượng Huyền ôm từ phía , hôn lên tóc , lên gáy , giọng khàn đặc vì xúc động:
“Noãn… em mở … thật sự mở … vì …”
Thời Noãn trả lời, chỉ lật , vùi mặt n.g.ự.c , hai tay ôm chặt, nức nở:
“Em… hổ quá… em … như thế …”
Hắn khẽ, hôn lên mắt :
“Anh thích. Em càng như càng thích. Sau bao nhiêu cũng cho.”
Từ đêm đó, thứ đổi .
Cậu còn cố nhịn nữa. Cậu chấp nhận. Rồi lệ thuộc.
Ba ngày , lên cơn giữa giờ làm. Hắn kéo rèm phòng giám đốc kín mít, đặt lên bàn, từ phía tiến , để họp Zoom c.ắ.n môi kiềm tiếng rên.
Năm ngày , nửa đêm tỉnh dậy vì thèm, lặng lẽ trèo lên giường , tự cởi đồ, tự xuống nuốt lấy đến tận gốc, mới lay dậy:
“Thượng Huyền… em …”
Hắn tỉnh dậy, lập tức lật xuống , làm đến khi xin tha mới chịu dừng.
Bảy ngày , trong phòng tắm, vòi sen nóng bỏng, ép dựa tường gạch, nâng một chân lên cao, tiến thật sâu từ phía , để nước cuốn trôi âm thanh ngoài tiếng rên của và tiếng thở gấp của .
Từ đêm giao thừa , thứ thực sự thể đầu.
Thời Noãn bắt đầu sống trong một vòng tuần ngọt ngào mà đáng sợ: hổ → chấp nhận → thèm khát → hổ vì chính sự thèm khát của .
Ban đầu vẫn cố giữ chút tự tôn cuối cùng của một Beta từng kiêu ngạo.
Có hôm họp muộn, ở nhà một , cơn nóng ran kéo đến từ chiều. Cậu c.ắ.n răng nhịn, uống nước lạnh, tắm nước đá, thậm chí lấy cả tập tài liệu cũ để phân tâm. Đến tám giờ tối, khi chìa khóa xoay ở cửa, vẫn ngay ngắn sofa, hai tay đặt đầu gối, mặt đỏ bừng nhưng cố tỏ bình thản.
Kỳ Thượng Huyền bước ngửi thấy mùi ngọt ngào nồng nặc trong khí, mùi của khi đang động dục. Hắn gì, chỉ cởi áo khoác, treo lên mắc, thẳng đến mặt , xổm xuống, thẳng mắt .
“Noãn.”
Cậu mím môi, mặt : “Em .”
Hắn khẽ, đưa tay chạm nhẹ đầu gối . Chỉ một cái chạm thôi, Thời Noãn run lên bần bật, nước mắt lập tức trào .
“Đừng nhịn.” Giọng trầm như ru, “Nhịn chỉ làm em đau thêm thôi.”
Cậu vẫn cố chấp, hai tay siết chặt mép sofa. cơ thể lời. Nơi sâu nhất ướt đẫm từ lâu, dịch tiết thấm cả qua lớp quần dài mỏng, để vết tối màu sofa da. Cậu hổ đến mức độn thổ, nhưng d.ụ.c vọng lớn hơn tất cả.
Cuối cùng gục xuống, hai tay ôm lấy cổ , giọng khản đặc vì : “Em… nhịn nữa… làm gì em cũng …”
Kỳ Thượng Huyền bế lên, hôn lên tóc , thì thầm: “Ngoan lắm. Sau nhịn nữa, ?”
Từ đó, dần buông bỏ.
Có hôm công tác Thượng Hải một ngày một đêm. Thời Noãn ở nhà như kẻ mất hồn. Cậu cố làm việc, cố ăn uống, cố ngủ, nhưng cứ cách vài tiếng lên cơn. Cậu tự an ủi bằng áo sơ mi của , bằng gối của , bằng cả việc mở toang tủ quần áo để mùi Vodka lan tỏa khắp phòng. Đêm khuya, chịu nổi nữa, gọi video cho , nước mắt lưng tròng.
“Thượng Huyền… em nhớ …”
Hắn đang ở khách sạn, áo sơ mi mở hai cúc, mắt đỏ vì mệt, nhưng thấy dịu dàng: “Mở camera cho xem.”
Thời Noãn đỏ mặt, nhưng vẫn lời. Cậu giường họ thường ngủ, quần áo cởi hết, hai chân run rẩy dạng , tay cầm điện thoại đặt ở cuối giường. Hắn , giọng khàn khàn chỉ dẫn từng chút một, từng động tác một, cho đến khi đạt đến đỉnh 3 liên tiếp, đến khản giọng mới ngủ , điện thoại vẫn rơi lệch bên cạnh.
Sáng hôm bay chuyến sớm nhất về, mở cửa thấy thu lu sofa, mắt thâm quầng, thấy là lao lòng, thì thầm: “Đừng nữa… em chịu …”
Kỳ Thượng Huyền ôm thật chặt, khàn trong cổ họng: “Ừ. Sau cũng mang em theo.”
Cậu còn hổ nữa. Chỉ còn lệ thuộc.
Có hôm chủ động đến mức chính cũng giật .
Tối muộn, họp xong về, mệt mỏi cởi cà vạt ở huyền quan. Thời Noãn cửa từ bao giờ, mặc mỗi chiếc áo sơ mi trắng của , dài đến giữa đùi, mặc gì bên trong. Vừa thấy , quỳ xuống ngay nền gỗ lạnh, hai tay run run kéo quần xuống, giọng nhỏ như muỗi nhưng đầy khát cầu:
“Em đợi cả ngày … phạt em …”
Kỳ Thượng Huyền đó, mắt tối sầm, thở nặng nề. Hắn bế lên, thẳng phòng ngủ, đêm làm đến khi ngất trong vòng tay , miệng vẫn lẩm bẩm tên trong mơ.
Khoang sinh sản từng y học khẳng định là “gần như thể thức tỉnh” ở Beta, giờ đây trở thành nơi nhạy cảm nhất, dễ tổn thương nhất, cũng là nơi khao khát lấp đầy nhất.
Chỉ cần vô tình chạm nhẹ eo từ phía khi nấu ăn, mềm nhũn, vịn chặt lấy bàn bếp, giọng run rẩy: “Đừng… ở đây… em nổi…”
Chỉ cần thì thầm bên tai một câu “Hôm nay em ngoan ?”, đỏ mặt, tự động cọ sát , mắt long lanh nước.
Cậu nghiện . Nghiện đến mức chỉ cần rời xa mùi Vodka quá mười hai tiếng là run rẩy, tuyến thể đau nhức, khoang sinh sản co thắt như đòi hỏi.
Và Kỳ Thượng Huyền rõ điều đó.
Mỗi đêm, khi ngủ say trong vòng tay , mồ hôi còn vương thái dương, môi còn sưng vì những nụ hôn cuồng nhiệt, đều cúi xuống hôn lên vết đ.á.n.h dấu đỏ tươi gáy , thì thầm bằng giọng khàn khàn đầy thỏa mãn:
“Noãn… em là của . Mãi mãi cũng thoát nữa.”