Đó là thứ 3trong vòng đầy một tháng.
Lần đầu chỉ nóng ran, thứ hai sốt nhẹ, đến thì mất kiểm soát.
Thứ Sáu, 23 giờ 47.
Thời Noãn co ro trong phòng tắm riêng, nước lạnh từ vòi sen xối thẳng xuống đầu nhưng vẫn làm hạ nhiệt độ cơ thể. Tuyến thể gáy sưng to đến mức thấy cả mạch m.á.u nổi lên, đỏ rực như sắp nứt. Cậu c.ắ.n chặt khăn lông để khỏi kêu thành tiếng, nước mắt hòa lẫn với nước lạnh chảy dài mặt.
Điện thoại ở ngoài phòng ngủ, còn sức bò nữa.
Cậu chỉ cần gọi một tiếng “Thượng Huyền” là xong, nhưng cố chịu. Cố đến mức móng tay bấm lòng bàn tay bật máu, cố đến mức môi c.ắ.n rách, cố đến mức ý thức mơ hồ. Cậu làm trò cho thêm nào nữa, van xin, tỉnh dậy trong vòng tay với ký ức chủ động cọ mặt cổ như con nghiện.
cơ thể lời.
Nóng. Đau. Muốn c.h.ế.t.
Cuối cùng, vẫn gào lên cái tên , giọng khản đặc vì : “Thượng Huyền… cứu em…!”
Chỉ mấy giây , cửa phòng tắm đạp tung.
Kỳ Thượng Huyền đó, chỉ mặc mỗi quần dài ngủ, tóc rối bù, mắt đỏ như m.á.u tươi. Pheromone Vodka bùng nổ ngay lập tức, nồng đến mức khí trong phòng tắm đặc quánh , nước tường như ngừng rơi.
Hắn lao đến, tắt vòi sen, bế xốc lên khỏi nền gạch lạnh ngắt. Thời Noãn mềm nhũn trong vòng tay , hai tay vô thức ôm lấy cổ, mặt dí sát tuyến thể Alpha, hít lấy hít để như sắp c.h.ế.t đuối kéo lên mặt nước.
“Anh đây… đây mà…” Giọng run rẩy, còn chút kiềm chế nào, “Sao gọi sớm? Sao chịu một thế ?”
Thời Noãn chỉ , co giật vì sốt, tuyến thể đau đến mức tưởng nó sắp nổ tung. Cậu c.ắ.n môi đến bật máu, giọng đứt quãng: “Đau… đau quá… Thượng Huyền... Giúp em với ... em đau quá…”
Câu là giọt nước làm tràn ly.
Kỳ Thượng Huyền đặt xuống giường như đặt một món đồ dễ vỡ, nhưng đôi mắt mất lý trí. Đồng t.ử đỏ co thành đường thẳng mỏng, răng nanh kéo dài hơn bình thường, pheromone Vodka nồng cháy đến mức làm rèm cửa rung lên dù gió.
Hắn quỳ lên giường, hai tay chống hai bên đầu Thời Noãn, cúi xuống, giọng khàn đến mức gần như gầm gừ: “Em thật chứ? Anh giúp e? Làm gì cũng ?”
Thời Noãn gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài, hai tay kéo cổ áo xuống: “Nhanh lên… em sắp c.h.ế.t …”
Kỳ Thượng Huyền còn nhịn nữa.
Hắn cúi xuống, môi lướt qua tuyến thể sưng đỏ một cái thật nhẹ, há miệng, răng nanh sắc nhọn c.ắ.n mạnh xuống, chuẩn xác, chút do dự.
Máu nóng trào .
Pheromone Vodka nguyên chất theo răng nanh bơm thẳng tuyến thể Beta héo rút suốt 25 năm.
Thời Noãn trợn mắt, cong lên như cung tên kéo căng, một tiếng rên đau đớn bật từ cổ họng. chỉ đau đúng 3 giây.
Ba giây , cơn đau biến mất , đó là khoái cảm mãnh liệt từng , như hàng vạn dòng điện chạy dọc sống lưng, từ tuyến thể lan khắp cơ thể, xuống tận ngón chân. Cậu run rẩy, hai tay bấu chặt vai , nước mắt vẫn rơi nhưng miệng bật những tiếng nức nở khác.
“A… Thượng Huyền… a…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-5-danh-dau-tam-thoi-dau-tien.html.]
Kỳ Thượng Huyền rút răng nanh ngay. Hắn giữ nguyên tư thế, để pheromone chảy thêm một lúc nữa, cho đến khi dịu , mềm nhũn trong vòng tay , thở dồn dập, mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước.
Rồi mới buông , l.i.ế.m sạch vết m.á.u tuyến thể , giọng khàn đặc vì kích tình: “Hết đau ?”
Thời Noãn đó, n.g.ự.c phập phồng, lời nào, chỉ gật đầu, hai tay vẫn ôm chặt lấy .
Kỳ Thượng Huyền vết c.ắ.n sâu hoắm gáy , vết đ.á.n.h dấu tạm thời đầu tiên để cơ thể một Beta, m.á.u còn rỉ từng giọt, hòa lẫn với pheromone của , tạo thành mùi Vodka đậm đặc nhất, mùi của sự chiếm hữu tuyệt đối.
ngay đó, đột nhiên bật dậy, mặt trắng bệch, hai tay run rẩy: “Noãn… … xin … nên…”
Thời Noãn còn đang mơ màng, mới giật mở mắt.
Kỳ Thượng Huyền quỳ xuống sàn, ngay bên giường, đầu cúi thấp, giọng run đến mức vỡ vụn: “Anh mất kiểm soát… c.ắ.n em… xin Thời Noãn! A lỡ đ.á.n.h dấu tạm thời… Nếu em ghét , sẽ dọn ngoài ngay tối nay… thề sẽ bao giờ xuất hiện mặt em nữa…”
Thời Noãn quỳ đó, cao lớn, mạnh mẽ, giờ như một đứa trẻ phạm lớn, mắt đỏ hoe, vai run lẩy bẩy.
Cậu đưa tay , chạm tóc , giọng nhỏ như muỗi: “Đừng …”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỳ Thượng Huyền ngẩng phắt lên, mắt sáng rực: “Em gì?”
Thời Noãn đỏ mặt, đầu , tay kéo tay : “Em … đừng . Lần vẫn đau… chịu trách nhiệm chứ…”
Kỳ Thượng Huyền sững đúng hai giây.
Rồi lao lên giường, ôm chặt lòng, hôn như mưa lên tóc, lên trán, lên mắt , giọng nghẹn ngào: “Anh chịu trách nhiệm… chịu cả đời… em đừng đuổi là …”
Thời Noãn vùi mặt n.g.ự.c , vết c.ắ.n gáy vẫn nhói lên từng cơn, nhưng thấy an lạ lùng. Cậu hiểu tại giận, sợ, chỉ thấy… nhẹ nhõm.
Cậu rằng vết c.ắ.n đổi tất cả.
Đã biến tuyến thể héo rút của thành nơi tiếp nhận duy nhất pheromone của . Đã biến từ một Beta bình thường thành một “ mang dấu” của Alpha siêu trội. Đã biến thành của riêng , theo đúng nghĩa sinh học.
Từ đêm đó, cứ cách 10–15 ngày, vết c.ắ.n cũ mờ , và Thời Noãn lên cơn. Lần nào cũng đau hơn nếu đ.á.n.h dấu .
còn cố chịu một nữa.
Cậu sẽ lặng lẽ ngoài cửa phòng , tay ôm gáy, mặt đỏ bừng, giọng nhỏ xíu: “Thượng Huyền… hôm nay… đau …”
Và sẽ kéo phòng, đóng cửa , c.ắ.n xuống chút do dự.
Cậu dần dần quen với cảm giác răng nanh xuyên qua da thịt. Quen với khoái cảm mãnh liệt ngay cơn đau. Quen với việc tỉnh dậy trong vòng tay , cổ còn in đầy dấu hôn, gáy còn vết c.ắ.n đỏ tươi.
Cậu vẫn nghĩ đó chỉ là “bệnh”. Vẫn nghĩ chỉ đang “giúp” .
Cậu rằng, mỗi đ.á.n.h dấu tạm thời , cơ thể đổi một chút. Tuyến thể đầy đặn hơn, nhạy cảm hơn, khoang sinh sản thoái hóa sâu bên trong bắt đầu rỉ dịch đầu tiên 25 năm im lìm.
Và cũng rằng, đang ôm ngủ mỗi đêm, mỗi c.ắ.n xong đều quỳ bên giường hôn lên vết c.ắ.n thật lâu, thì thầm những lời mà bao giờ thấy:
“Noãn… em là của . Mãi mãi cũng thoát .”