Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 3: 5 năm trong lồng pheromone
Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:29:01
Lượt xem: 307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Noãn 27 tuổi, tầng 42 của tòa tháp Kỷ Thị, xuống dòng xe cộ nhỏ như đồ chơi . Đồng phục vest đen cắt may riêng ôm sát thể cao hơn năm nào gần 10 cm, vai rộng hơn, eo thon hơn, nhưng gương mặt vẫn giữ nét thanh tú lạnh lùng của ngày xưa. Chỉ đôi mắt là đổi: sâu hơn, mệt mỏi hơn, và đôi khi ánh lên một thứ gì đó khó gọi tên.
Giám đốc chi nhánh khu vực phía Nam – danh ghi rõ như . Ai cũng nghĩ là “ tình bí mật thiếu gia nhà họ Kỷ nâng đỡ”. Không ai , thực chất mới là ký hết giấy tờ quan trọng nhất, là họp hành từ sáng đến khuya, là giải quyết hậu quả mỗi khi Kỳ Thượng Huyền “ngứa tay” làm gì đó quá giới hạn. Còn , danh nghĩa chỉ là “trợ lý hành chính” lương tháng 3 cọc 3 đồng, ngày nào cũng ngủ gật trong phòng giám đốc, chân gác lên bàn, miệng ngậm kẹo mút, gọi một tiếng “sếp” ngọt xớt mặt ngoài.
Cậu quen với sự sắp đặt kỳ quặc từ lâu.
Năm năm. năm năm kể từ ngày đặt chân lên thủ đô với một vali cũ.
Năm năm , Kỳ Thượng Huyền từng rời quá 24 giờ. Chưa từng để ngủ một quá một đêm. Chưa từng để pheromone của bất kỳ Alpha nào khác tiếp cận quá 3 mét. Căn penthouse 600 mét vuông , hệ thống điều hòa vẫn ngày đêm phun nồng độ Vodka cực thấp, thấp đến mức nhận , chỉ nghĩ rằng quen mùi của đến độ nó bám cả da thịt.
Cậu nghiện từ bao giờ.
Chỉ gần hai năm nay, cứ cách hai ba ngày tụt huyết áp rõ nguyên nhân. Mặt trắng bệch, tay chân lạnh ngắt, choáng váng đến mức vịn tường mới nổi. Bác sĩ riêng nhà họ Kỷ kê cho một lọ t.h.u.ố.c nhỏ màu hổ phách, bảo uống ngày hai viên khi thấy mệt. Cậu uống đều đặn, thắc mắc. Thuốc đắng chát nơi đầu lưỡi, nhưng đó ấm ran lan khắp cơ thể, như ai đó ôm từ phía .
Thời Noãn từng nghi ngờ.
Cho đến gần đây, bắt đầu ngửi thấy mùi rượu.
Lúc đầu chỉ thoang thoảng: gối ngủ, áo khoác khoác cho , ghế sofa nơi ngủ trưa. Sau đó đậm hơn: trong tủ quần áo, dây an xe , thậm chí cả cổ tay . Mùi Vodka nồng cháy cổ họng, lạnh buốt đầu lưỡi, nhưng khiến vô thức hít thật sâu, như nghiện gặp liều t.h.u.ố.c quen thuộc.
Cậu nghĩ ảo giác. Làm việc quá sức. Căng thẳng. Thiếu ngủ. Chỉ thôi.
Thời Noãn vẫn ở căn penthouse tầng 68 , nhưng phòng ngủ của và Kỳ Thượng Huyền tách biệt từ lâu, cách một hành lang dài phủ t.h.ả.m trắng. Cửa phòng luôn khóa trái mỗi đêm, ổ khóa điện t.ử nhập mã sáu . Cậu nghĩ như thế là đủ để giữ cách với “ bạn nhất” của .
với Kỳ Thượng Huyền, cánh cửa nào thế giới khóa nổi .
Năm năm qua, gần như đêm nào cũng .
Khoảng 2–3 giờ sáng, khi Thời Noãn ngủ say, ổ khóa sẽ lặng lẽ mở bằng một chiếc thẻ từ thứ hai mà hề tồn tại. Cánh cửa khẽ hé, một bóng đen cao lớn lướt , nhẹ nhàng như bóng ma. Hắn cởi áo ngoài, cởi đồng hồ, cởi nhẫn, lặng lẽ chui chăn từ phía , vòng tay qua eo, mũi dí tuyến thể héo rút gáy, hít một thật sâu.
Pheromone Vodka nồng độ thấp cố tình tiết chế, chỉ đủ để ru ngủ sâu hơn, đủ để đ.á.n.h thức.
Lần đầu tiên phát hiện là năm hai mươi mốt.
Thời Noãn tỉnh dậy giữa đêm, thấy một cánh tay lạ hoắc vòng qua bụng , suýt nữa hét lên. Kỳ Thượng Huyền lập tức bịt miệng , giọng thì thầm khàn khàn bên tai:
“Suỵt, là .”
Cậu giãy giụa đẩy , mặt đỏ bừng, giọng run run vì tức: “Tôi bao nhiêu , đừng phòng ngủ!”
Hắn cãi, chỉ yên bằng đôi mắt đỏ rượu long lanh trong bóng tối: “Anh ngủ nếu mùi của em.”
“Đừng linh tinh!” Thời Noãn lưng , kéo chăn lên tận cằm, “Đây là nhà , thích ngủ thì ngủ, nhưng đừng phòng !”
Kỳ Thượng Huyền im lặng một lúc, lặng lẽ xuống giường, bước ngoài. Cánh cửa khép khẽ.
Thời Noãn đó, tim đập thình thịch, hiểu thấy trống trải kỳ lạ.
Ba ngày , .
Lần phát hiện nữa, vì học cách làm thứ nhẹ nhàng hơn: chạm mạnh, thở gấp, chỉ vòng tay lỏng lẻo qua eo , đủ để pheromone Vodka len lỏi từng thở đang ngủ.
Cứ thế, dần dần, Thời Noãn cũng quen.
Quen đến mức đêm tỉnh dậy giữa chừng, thấy ở đó, vô thức sờ tay sang bên cạnh, thấy lạnh thì khẽ nhíu mày, ngủ tiếp. Sáng hôm tỉnh dậy, chăn bên cạnh gấp gọn, gối còn lõm, như từng ai đó.
Cậu tự nhủ tưởng tượng.
sâu thẳm trong lòng, rõ.
Cậu chỉ thừa nhận rằng, bắt đầu quen với ấm , quen với mùi Vodka lẩn khuất trong khí mỗi sáng thức dậy, quen với việc một luôn ở bên dù gọi.
Cậu vẫn nghĩ đó chỉ là tình bạn.
Tình bạn kỳ quặc nhất thế giới.
Năm năm, từ một Beta lạnh lùng trở thành giám đốc chi nhánh khu vực phía Nam của Kỷ Thị. Ngày nào cũng họp, cũng ký giấy tờ, cũng gọi là “sếp” mặt nhân viên, kéo phòng nghỉ trưa ngủ cùng chiếc sofa hẹp. Hắn ngủ say như c.h.ế.t, đầu gối lên đùi , tay ôm eo chặt cứng, miệng còn lẩm bẩm: “Noãn… đừng …”
Thời Noãn ban đầu còn đẩy, cũng mặc kệ, lấy tài liệu , tay vô thức xoa tóc .
Cậu nghĩ, thôi cũng . Dù đây cũng là nhà . Hắn thích thì chiều .
Cậu rằng, chính sự “mặc kệ” từng bước kéo xuống vực sâu đáy.
Và vực sâu mang tên Kỳ Thượng Huyền.
Sáng thứ Hai, như ngày, Thời Noãn thức dậy lúc 5 giờ 45. Căn phòng ngủ master tối om, rèm chống sáng dày cộp kéo kín. Cậu mò mở đèn đầu giường, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên đang sấp bên cạnh. Thời Noãn cảm thấy chán đến nữa, Kỳ Thượng Huyền lén phòng , ngủ say như một con ch.ó lớn, một tay vòng qua eo , một tay gối đầu, tóc đen rối bù, lông mi dài phủ bóng lên gò má cao. Miệng hé, lộ đầu lưỡi hồng nhạt, trông vô hại đến lạ.
Thời Noãn một lúc lâu, nhẹ nhàng gỡ tay , dậy phòng tắm.
Nước nóng xối xuống, ngẩng mặt lên, để dòng nước cuốn trôi mệt mỏi. kỳ lạ , càng rửa càng thấy mùi Vodka đậm hơn. Nó từ bên ngoài, mà từ chính da thịt tỏa . Cậu đưa cổ tay lên mũi hít thử, n.g.ự.c đột nhiên nhói lên một nhịp khẽ, như ai đó đang gọi giường.
Thời Noãn tắt vòi hoa sen, lau , mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt, động tác đều đặn như robot. Khi bước , Kỳ Thượng Huyền tỉnh, dựa đầu giường, ngáp dài, mắt đỏ rượu lim dim .
“Sáng nay họp sớm ?” Giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy, cực kỳ gợi cảm.
“Ừ. Chín giờ với đối tác Nhật.” Thời Noãn đáp cụt lủn, cúi xuống thắt dây giày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-3-5-nam-trong-long-pheromone.html.]
Kỳ Thượng Huyền gì thêm, chỉ lặng lẽ xuống giường, từ phía dựa , cằm tựa lên vai , pheromone Vodka nguyên chất lập tức tràn ngập, nồng đến mức vô thức nhắm mắt .
“Ăn sáng ?” Hắn hỏi, môi như vô tình lướt qua vành tai .
“Chưa đói.”
“Ăn chút , tụt huyết áp.” Ở 1 góc khuất, khẽ khàng hôn nhẹ lên tóc , buông , bếp.
Bữa sáng là bánh mì sandwich trứng ốp la và sữa đậu nành, do chính tay Kỳ Thượng Huyền làm. Hắn nấu ăn giỏi, từ ngày đầu thế. Thời Noãn xuống bàn ăn, c.ắ.n một miếng, vị bơ tan trong miệng, lòng đỏ trứng chảy vàng óng. Cậu ăn chậm rãi, mắt cửa sổ, từ bao giờ, chỉ cần ăn cùng là thấy yên tâm.
Kỳ Thượng Huyền đối diện, chống cằm ăn, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tan chảy.
“Noãn.”
“Gì?”
“Chiều nay về sớm một chút nhé. Anh dẫn em chỗ .”
“Chỗ nào?”
“Bí mật.” Hắn , lộ răng nanh nhỏ nhọn hoắt, “Nhớ uống t.h.u.ố.c đấy, hôm nay quên .”
Thời Noãn gật đầu, lấy lọ t.h.u.ố.c nhỏ trong túi áo vest, đổ hai viên màu hổ phách, bỏ miệng nuốt khan. Đắng. chỉ vài giây , cơ thể ấm lên kỳ lạ.
Cậu thấy ánh mắt Kỳ Thượng Huyền khi , tối sầm như vực sâu.
Chiều đó, cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Đối tác Nhật Bản khó tính, liên tục chất vấn liệu. Thời Noãn thuyết trình suốt 3 tiếng đồng hồ, đến khi kết thúc là bảy giờ tối. Cậu xoa huyệt thái dương, cảm giác choáng váng kéo đến. Lọ t.h.u.ố.c trong túi hết từ trưa.
Kỳ Thượng Huyền chờ ngoài cửa phòng họp, tay đút túi quần, dựa tường hút t.h.u.ố.c lá điện tử. Thấy bước , lập tức dụi , tiến đến đỡ lấy cặp tài liệu tay .
“Mệt ?” Hắn hỏi, giọng quan tâm.
“Ừ.” Thời Noãn dựa vai một chút, thẳng, “Về thôi.”
“Không, chỗ .” Hắn nắm tay kéo .
Chiếc Bentley lao vút qua đường hầm ánh sáng, dừng một nhà hàng Pháp khuất trong con phố cổ. Bàn đặt sẵn ở góc riêng tư nhất, ánh nến lung linh, hoa hồng trắng đầy bàn. Thời Noãn nhíu mày: “Kỷ niệm ngày gì ?”
“Kỷ niệm năm năm ngày em đến với thành phố .” Hắn kéo ghế cho , rạng rỡ.
Thời Noãn cứng một giây, xuống, tai đỏ lên. Năm năm… từng đếm.
Bữa tối ngon, nhưng ăn nhiều. Càng về cuối, mùi Vodka càng rõ ràng, từ , mà từ chính cơ thể . Cậu bắt đầu thấy khó chịu ở tuyến thể gáy, nơi vốn héo rút từ nhỏ, nay nóng ran, ngứa ngáy, như hàng ngàn con kiến bò bên trong.
“Noãn?” Kỳ Thượng Huyền gọi, lo lắng, “Sao mặt em trắng thế?”
“Em…” Thời Noãn vịn bàn dậy, trời đất cuồng, “Em về.”
Hắn lập tức phừng dậy, một tay đỡ , một tay gọi phục vụ tính tiền. Suốt đường về, Thời Noãn dựa hẳn , mắt nhắm nghiền, thở dồn dập. Mùi Vodka càng lúc càng nồng, vô thức vùi mặt cổ , hít thật sâu, thì thầm: “Mùi rượu ở …”
Kỳ Thượng Huyền siết c.h.ặ.t t.a.y lái, mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc: “Nhịn chút nữa, sắp về đến nhà .”
Cửa gara đóng , Thời Noãn tự chủ nữa. Cậu lao lòng , hai tay ôm lấy cổ, mũi dí sát tuyến thể Alpha đang phun trào pheromone, hít lấy hít để như sắp c.h.ế.t đuối. Toàn nóng ran, tuyến thể gáy sưng tấy, đau đến mức nước mắt trào .
“Thượng Huyền… em khó chịu… giúp em…”
Kỳ Thượng Huyền bế xốc lên, bước dài thang máy riêng, suốt đường ngừng hôn lên tóc , thì thầm dỗ dành: “Ngoan, ở đây, ở đây mà…”
Cửa phòng ngủ mở , pheromone Vodka bùng nổ như núi lửa. Thời Noãn đặt xuống giường, cổ ngửa , tuyến thể héo rút ngày xưa giờ sưng đỏ, run rẩy mời gọi.
Kỳ Thượng Huyền quỳ phía , hai tay ôm lấy eo , môi lướt qua vết sưng , giọng run rẩy: “Noãn… em đang kỳ nhạy cảm… “
Thời Noãn thấy gì nữa. Cậu chỉ mùi Vodka đang cứu , đang xoa dịu , đang khiến sống . Cậu , gọi tên , van xin .
Đêm đó, Kỳ Thượng Huyền làm gì quá giới hạn. Hắn chỉ ôm thật chặt, để pheromone nguyên chất tràn từng lỗ chân lông, xoa lưng , hôn lên tuyến thể , dỗ dành suốt năm tiếng đồng hồ cho đến khi ngủ vì kiệt sức.
Sáng hôm , Thời Noãn tỉnh dậy trong vòng tay , còn chút sức lực nào. Cậu mở mắt, thấy gương mặt lo lắng của Kỳ Thượng Huyền, lập tức đỏ bừng mặt, độn thổ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Em… tối qua em…”
“Không .” Hắn hôn lên trán , giọng dịu dàng từng , “Dường như là kỳ nhạy cảm của em tới.”
Thời Noãn vùi mặt n.g.ự.c , giọng nhỏ đến mức gần như thấy: “Em… hiểu chuyện gì đang xảy với cơ thể em…em là Beta cơ mà”
Kỳ Thượng Huyền vuốt tóc , mắt tối sầm, khẽ: “Không . Từ nay cứ khó chịu thì . Anh sẽ giúp em.”
Hắn rằng, kỳ “nhạy cảm” đầu tiên chỉ là khởi đầu.
Không rằng, lọ t.h.u.ố.c uống suốt hai năm nay chính là pheromone của cô đặc đến mức tinh khiết nhất.
Không rằng, tuyến thể Beta héo rút của bắt đầu thức tỉnh, chỉ vì ngày ngày ép buộc tiếp nhận mùi Vodka của , cho đến khi nó trở thành chất gây nghiện duy nhất đời mà cơ thể công nhận.
Và cũng rằng, từ nay về , mỗi “khó chịu”, sẽ chỉ thể tìm đến .
Chỉ thể tìm đến mà thôi.
Năm năm trong lồng pheromone, lồng đóng kín từ lâu. Chỉ còn chờ con chim inside quên mất rằng từng đôi cánh.