Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 17: Phiên ngoại: Cuộc sống thường ngày trong lồng son
Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:29:16
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên len qua rèm lụa trắng dày ba lớp, Thời Noãn tỉnh. Cậu bao giờ ngủ nướng quá sáu giờ rưỡi, vì Kỳ Dịch sẽ đúng bảy giờ kém mười lăm chạy ùa phòng, nhảy phóc lên giường, ôm cổ lí nhí: “Tiểu cha ơi dậy mau, hôm nay con tiết học bơi!”
Cậu mở mắt, đưa tay sờ lên chiếc vòng tay bạc mỏng manh cổ tay trái – món quà kỷ niệm năm năm ngày cưới mà Kỳ Thượng Huyền tự tay đeo cho . Mặt trong vòng khắc một dòng chữ nhỏ xíu: “Mãi mãi là của – KTH”. Thời Noãn thích vuốt ve dòng chữ mỗi sáng, cảm giác như chồng đang ôm từ phía .
Phòng ngủ rộng hơn trăm mét vuông vẫn yên tĩnh. Kỳ Thượng Huyền từ lúc năm giờ sáng, như ngày. Hắn hôn nhẹ lên trán khi rời giường, thì thầm: “Ngủ thêm chút nữa, hôm nay về sớm.” Thời Noãn mơ màng gật đầu, thật chỉ vài phút tỉnh hẳn. Cậu quen , quen với việc căn nhà rộng lớn chỉ còn và con trai, cùng hơn ba mươi giúp việc lặng lẽ làm việc như những cái bóng.
Cậu xuống bếp, tự tay làm bữa sáng cho Kỳ Dịch: bánh mì nướng bơ tỏi, trứng ốp la lòng đào, sữa tươi đường và một quả táo cắt hình thỏ – kiểu cắt mà chỉ làm con mới chịu ăn. Đứa nhỏ ghế cao, hai chân đung đưa, miệng dính đầy vụn bánh, tít mắt: “Tiểu cha làm ngon nhất thế giới!”
“Thật ? Vậy hôm nay ngoan ngoãn ở lớp nhé, chiều tiểu cha đón.”
“Ừm! Con sẽ bảo vệ các bạn khỏi mấy bạn Alpha hư!”
Thời Noãn bật , xoa đầu con. Kỳ Dịch mới năm tuổi rưỡi mà cao gần mét, pheromone non nớt nhưng đủ khiến cô giáo mẫu giáo run khi con nổi cáu. Trường mẫu giáo tư thục đắt đỏ nhất thành phố, học phí một năm bằng căn nhà mặt phố, chỉ nhận con cái của giới thượng lưu. Ở đó, Kỳ Dịch là “tiểu bá vương” ai dám động .
Tám giờ kém mười, tài xế riêng Lý thúc mở cửa xe Bentley cho và con. Thời Noãn thắt dây an cho Kỳ Dịch ở ghế , cạnh con, tay đan xen tay con trai. Xe lăn bánh rời khỏi biệt thự ngoại ô rộng mười nghìn mét vuông, qua cánh cổng sắt cao ba mét gắn phù hiệu Kỷ Thị màu vàng chói.
Cậu rằng, từ giây phút xe rời khỏi cổng, thêm hai chiếc Mercedes đen bóng lặng lẽ bám theo phía , cách đúng ba trăm mét – cách mà Kỳ Thượng Huyền tính toán là đủ để vợ phát hiện, đủ để bảo vệ.
Đưa con đến trường xong, Thời Noãn về ngay. Cậu bảo tài xế Lý: “Đến trung tâm thương mại Kim Duệ .”
“Vâng, thiếu phu nhân.”
Cậu vẫn thích gọi là “ Thời” hơn, nhưng giúp việc và tài xế đều huấn luyện chỉ gọi một tên: thiếu phu nhân. Cậu bỏ cuộc từ lâu.
Trung tâm thương mại Kim Duệ là nơi chỉ thành viên VIP mới , mỗi tháng tiêu ở đây ít nhất cũng trăm triệu. Cậu thích dạo một , đẩy xe hàng chậm rãi qua các tầng. Hôm nay mặc áo sơ mi trắng rộng, quần âu xám nhạt, áo khoác len dài cashmere màu camel, từ xa như sinh viên năm cuối chứ con năm tuổi.
Cậu dừng cửa hàng đồ trẻ em, ngắm một chiếc áo len nhỏ màu xanh lam hình gấu bông. Kỳ Dịch sắp lạnh, cái hợp quá. Cậu ngắm đúng bảy phút ba mươi hai giây, tay vuốt ve chất len mềm mại, thở dài bỏ – vì ở nhà hơn ba chục chiếc tương tự chồng đặt may riêng từ Ý về.
Điện thoại rung nhẹ. Là tin nhắn từ Kỳ Thượng Huyền.
[Chồng yêu: Thích chiếc áo len xanh đó ? Mai cho mang nguyên bộ sưu tập mùa đông về.]
Thời Noãn giật quanh. Không ai khả nghi cả. Cậu mỉm đ.á.n.h chữ trả lời:
[Em chỉ ngắm thôi mà, làm ? Siêu nhân ?]
Bên đầu dây, Kỳ Thượng Huyền trong phòng họp hội đồng quản trị, mặt là hai mươi cổ đông lớn tuổi đang run rẩy vì pheromone đang tỏa . Trước mặt là iPad hiển thị hình ảnh trực tiếp từ hơn một trăm hai mươi camera ẩn trong cuộc sống của Thời Noãn: camera trong bình hoa, trong gương thang máy, trong nút áo khoác của vệ sĩ cải trang thành khách mua sắm. Hắn thấy vợ đang đỏ mặt với điện thoại, thấy c.ắ.n môi vì vui, thấy từng sợi tóc mái rơi xuống che mắt.
Hắn gõ :
[Siêu nhân của em đây. Muốn gì cũng .]
Rồi ngẩng lên, lạnh lùng với cả phòng họp: “Tiếp tục.”
Buổi trưa, Thời Noãn hẹn cà phê với Chu Dịch – bạn đại học duy nhất còn giữ liên lạc khi Kỳ Thượng Huyền “dọn dẹp” hết những ai từng tiếp cận quá mức. Chu Dịch là Beta thuần chủng, làm biên tập viên tạp chí, tính tình ôn hòa, kết hôn.
Hai ở góc riêng nhất quán cà phê tầng 32, view thành phố.
“Noãn Noãn, thật sự… hạnh phúc chứ?” Chu Dịch khuấy ly cà phê, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm.
Thời Noãn cong mắt: “Ừ, hạnh phúc. Thượng Huyền thương lắm, Dịch Dịch cũng ngoan. Tớ còn gì nữa?”
“ … thấy buồn chán ? Nghỉ việc năm năm , ngày ngày chỉ đưa đón con, mua sắm, spa… Cậu từng là thiết kế phụ kiện giỏi nhất khoa mà.”
Thời Noãn khựng , lắc đầu: “Không buồn. Mình thích thế hơn. Trước làm mệt c.h.ế.t , giờ ở nhà với con, chồng cũng ép làm gì. Tớ tự do lắm.”
Chu Dịch , ánh mắt phức tạp. Anh gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài: “Miễn vui là .”
Đằng tấm kính một chiều cách đó mười mét, vệ sĩ đội trưởng đang đeo tai , ghi âm từng câu từng chữ. Mười lăm phút , bộ đoạn hội thoại gửi về máy Kỳ Thượng Huyền kèm đ.á.n.h giá: “Bạn cũ ý đồ , chỉ lo lắng cho thiếu phu nhân.”
Kỳ Thượng Huyền xong, nhếch môi, gõ một dòng nhóm chat nội bộ: “Chu Dịch phép gặp vợ thêm hai nữa mỗi năm. Quá thì chuyển công tác nước ngoài.”
Chiều, Thời Noãn đến spa làm . Cậu giường massage, mặt đắp mặt nạ vàng 24k, nhân viên spa nhẹ nhàng xoa bóp vai cho . Cậu nhắm mắt, nghĩ đến tối nay chồng về sẽ hôn chỗ nào , nghĩ đến cuối tuần cả nhà thành phố H ngắm hoa, nghĩ đến việc Kỳ Dịch sắp học lớp bơi nâng cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-17-phien-ngoai-cuoc-song-thuong-ngay-trong-long-son.html.]
Cậu rằng, trong bình hoa lily trắng để góc phòng một camera nhỏ xíu đang chậm từng thở của . Kỳ Thượng Huyền mở hình trực tiếp điện thoại trong lúc ký hợp đồng trăm triệu đô, vợ ngủ vì thoải mái, khóe môi bất giác cong lên.
“Đáng yêu quá.”
Bốn giờ chiều, đón con. Kỳ Dịch chạy ùa , ôm c.h.ặ.t c.h.â.n : “Tiểu cha! Hôm nay con cô khen !” Thời Noãn bế con lên, hôn chụt một cái má: “Giỏi quá! Tối nay ăn gì?”
“Muốn ăn đồ tiểu cha nấu!”
Về đến nhà hơn năm giờ. Thời Noãn bếp làm món cá hấp xì dầu mà Kỳ Thượng Huyền thích nhất. Cậu đeo tạp dề, tóc buộc cao, hát khe khẽ bài hát ru con ngày xưa. Kỳ Dịch bàn ăn nhỏ, vẽ tranh tặng cha lớn.
Sáu giờ kém mười, cửa chính mở .
Thời Noãn lập tức bỏ dao, lau tay, chạy huyền quan. như ngày, chuẩn sẵn áo khoác và dép lê của chồng. Kỳ Thượng Huyền bước , mỉm dịu dàng đến mức làm tan chảy cả băng: “Chồng về .”
Hắn gì, chỉ cúi xuống ôm ngang eo , nhấc bổng lên xoay một vòng. Thời Noãn thét khẽ, ôm chặt cổ . Hắn hôn , hôn từ môi xuống cổ, xuống vết đ.á.n.h dấu đỏ tươi gáy mà mỗi tuần c.ắ.n thêm một để bao giờ lành hẳn. Mỗi c.ắ.n là một thét vì đau, mềm nhũn rên rỉ vì pheromone Vodka điên cuồng của .
Mãi đến khi Thời Noãn thở nổi nữa, mới buông , để xuống đất, tay vẫn vòng qua eo rời.
“Hôm nay chơi vợ?”
Thời Noãn hồn nhiên kể, mắt sáng lấp lánh: “Sáng đưa Dịch Dịch học, em đến Kim Duệ ngắm đồ cho con, trưa gặp Chu Dịch uống cà phê một chút thôi, chiều spa, đón con. À, em thấy chiếc áo len xanh lắm, nhưng về nhà mới nhớ tủ con đầy nên mua.”
Kỳ Thượng Huyền , trong đầu hiện lên từng khung hình: vợ ngắm áo len bảy phút ba mươi hai giây, vợ với Chu Dịch mười một , vợ ngủ trong spa hai mươi ba phút, vợ hôn con trai mười bảy cái ở cổng trường.
Hắn hôn lên vết c.ắ.n gáy : “Ngoan lắm. Thích gì mai cho mang tới luôn, khỏi ngoài nắng.”
Thời Noãn đỏ mặt, vòng tay ôm cổ : “Em thích tự hơn… nhưng là đủ .”
Kỳ Thượng Huyền siết chặt eo hơn, pheromone Vodka nồng nàn bao lấy như lưới nhện vô hình.
“Ừ, là đủ.”
Tối đó, khi ru Kỳ Dịch ngủ, Thời Noãn tắm xong, mặc áo ngủ lụa trắng mỏng, chờ chồng giường. Kỳ Thượng Huyền phòng, cởi áo vest, xuống cạnh , kéo lòng.
“Noãn Noãn.”
“Ừ?”
“Em thấy tự do ?”
Thời Noãn ngẩng đầu, đôi mắt trong veo: “Tất nhiên . Anh cho em cũng , mua gì cũng , gặp ai cũng . Em hạnh phúc lắm.”
Kỳ Thượng Huyền vuốt tóc , giọng trầm khàn: “Vậy thì .”
Hắn cúi xuống hôn , sâu và dài, như nuốt bụng. Trong bóng tối, đôi mắt đỏ rượu của lóe lên tia chiếm hữu điên cuồng.
Tự do ư? Vợ từng rời khỏi lồng bàn tay dù chỉ một giây.
Camera trong góc phòng ngủ lặng lẽ ghi từng khoảnh khắc, từng tiếng rên khe khẽ của Thời Noãn khi chồng ấn xuống giường, từng giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài má .
Ngoài , thành phố lên đèn rực rỡ.
Bên trong lồng son mạ vàng, Thời Noãn ngủ say trong vòng tay Kỳ Thượng Huyền, chiếc vòng bạc cổ tay lấp lánh ánh trăng.
Cậu mỉm trong mơ, thì thầm cái tên mà yêu nhất thế gian:
“Chồng ơi…”!!!!
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉
Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭
Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈
Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖