Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 16: Đám cưới chỉ có hai người
Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:29:15
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc du thuyền cắt sóng rời bến lúc nửa đêm, đèn, khách mời, một bóng bến cảng. Chỉ gió biển mặn chát và mùi Vodka nồng cháy từ đàn ông lưng .
Thời Noãn bịt mắt bằng một dải lụa đen, tay Kỷ Thượng Huyền nắm chặt kéo . Cậu thấy tiếng sóng vỗ mạn thuyền, tiếng tim đập thình thịch, và tiếng thì thầm bên tai, giọng khàn khàn vì kiềm nén:
“Đừng sợ. Chỉ còn mười phút nữa thôi.”
Cậu sợ. Cậu chỉ thấy hồi hộp đến mức ngón tay run rẩy trong lòng bàn tay .
Du thuyền dừng giữa biển khuya. Động cơ tắt hẳn. Chỉ còn tiếng sóng và tiếng gió.
Kỷ Thượng Huyền tháo khăn bịt mắt cho .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thời Noãn mở mắt, thế giới mặt khiến c.h.ế.t lặng.
Một hòn đảo nhỏ, chỉ vài nghìn mét vuông, lặng lẽ giữa đại dương đen kịt. Toàn bộ đảo bao phủ bởi hàng triệu bông hồng trắng tươi, trải dài từ bãi cát đến tận vách đá. Giữa đảo là một con đường hoa trắng dài chừng trăm mét, hai bên là những ngọn nến nổi mặt nước, tạo thành lối sáng rực dẫn đến một mái vòm nhỏ làm bằng hoa trắng và pha lê.
Không một bóng .
Chỉ và .
Thời Noãn , nước mắt lưng tròng.
“Thượng Huyền… đây là…”
Kỷ Thượng Huyền trả lời. Hắn chỉ quỳ một gối xuống mặt , ngay sàn du thuyền ướt sũng nước biển. Bộ vest đen gió thổi tung, tóc rối bù, nhưng đôi mắt đỏ rượu sáng đến mức làm đau lòng.
Hắn lấy từ túi áo một chiếc hộp nhung đen, mở .
Bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim mỏng manh, mặt trong khắc một dòng chữ nhỏ xíu: Vodka – Forever Burn.
“Thời Noãn.” Giọng trầm đến mức run rẩy, đầu tiên trong đời thấy gọi tên mà chút chiếm hữu nào, chỉ còn sự thành kính gần như đau đớn.
“Anh hỏi em đồng ý lấy . Vì em sẽ . vẫn quỳ ở đây, mặt em, mặt biển, mặt trời đất, để với em một duy nhất trong đời…”
Hắn nắm lấy tay trái , đeo chiếc nhẫn ngón áp út.
“Em thuộc về từ cái ngày em gọi điện cho bằng giọng khản đặc, van xin về nhà. Từ cái ngày em trong vòng tay , ‘đừng ’. Từ cái ngày em sinh Kỳ Dịch, mỉm giữa cơn đau đến ngất … Em thuộc về từ lâu . Hôm nay chỉ chính thức khắc tên lên em, để cả thế giới , kể cả thần c.h.ế.t, cũng thể cướp em nữa.”
Chiếc nhẫn khít, lạnh buốt.
Thời Noãn thành tiếng. Cậu quỳ xuống theo , hai tay ôm lấy mặt , hôn lên đôi mắt đỏ rượu đang ươn ướt.
“Em đồng ý… Em đồng ý từ lâu lắm …”
Kỷ Thượng Huyền dậy, bế lên như bế một đứa trẻ, bước qua cầu hoa trắng dẫn đảo.
Mái vòm nhỏ chỉ một chiếc bàn thờ đơn sơ: một bình hoa trắng, một cây nến lớn, và một chai Vodka cao cấp nhãn mác – chính mùi hương của chưng cất thành rượu.
Hắn đặt xuống t.h.ả.m hoa trắng, tự tay cho bộ vest trắng tinh khôi chuẩn sẵn. Áo vest trắng như tuyết, cà vạt trắng, sơ mi trắng, thậm chí cả giày cũng trắng. Cậu giống như một thiên thần kéo xuống địa ngục tình yêu.
Hắn mặc vest đen, đối diện mái vòm pha lê.
Không linh mục, nhân chứng, lời thề in sẵn.
Chỉ , giọng khàn đặc:
“Thời Noãn, từ nay về , dù em , em cũng chỉ mang họ Kỷ. Chỉ ngửi mùi Vodka của . Chỉ sinh con cho . Chỉ trong vòng tay . Chỉ vì . Chỉ sống vì . Và chỉ c.h.ế.t cùng thôi. Em… chịu ?”
Thời Noãn gật đầu, nước mắt rơi đầy áo vest trắng.
“Em chịu. Em chỉ thuộc về thôi… Mãi mãi cũng .”
Dưới mái vòm pha lê chỉ còn tiếng sóng vỗ xa xa và tiếng tim hai đập cùng một nhịp điên cuồng.
Kỷ Thượng Huyền quỳ một gối mặt Thời Noãn, nhưng lúc còn là đàn ông dịu dàng đeo nhẫn nữa. Đôi mắt đỏ rượu tối sầm như vực sâu, pheromone Vodka bùng nổ đến mức khí xung quanh nóng rực, mùi rượu cháy cổ họng lan tỏa khắp đảo như thiêu đốt cả màn đêm.
Hắn kéo Thời Noãn gần, một tay ôm eo , tay nhẹ nhàng vuốt ve tuyến thể gáy – nơi chịu hàng trăm đ.á.n.h dấu tạm thời suốt mười mấy năm qua.
“Vợ … bây giờ mới là cuối cùng c.ắ.n em.” Giọng khàn đặc, run rẩy vì kiềm nén. “Lần rút nữa. Em hiểu ?”
Thời Noãn gật đầu, nước mắt lăn dài má nhưng đôi mắt sáng long lanh. Cậu chủ động kéo cổ áo vest trắng xuống, để lộ vùng da trắng mịn gáy, nơi vết c.ắ.n cũ vẫn còn đỏ tươi từ tuần .
“Em … Em mà… Chồng c.ắ.n … c.ắ.n thật sâu… để em mãi mãi là của …”
Kỷ Thượng Huyền cúi đầu.
Đầu tiên chỉ là một cái hôn nhẹ lên tuyến thể, nhưng ngay đó răng nanh Alpha siêu trội dài tối đa – sắc nhọn, lạnh buốt, lóe lên ánh nến như hai lưỡi d.a.o bạc.
Hắn c.ắ.n xuống từ từ, vội vàng như .
Đầu răng nanh chỉ mới chạm da, Thời Noãn run rẩy kịch liệt, hai tay bấu chặt lấy vai đến bật máu.
0 → 5 mm Chỉ là lớp da mỏng, nhưng cảm thấy đau như kim đ.â.m sâu xương. Máu tươi lập tức trào , nhỏ giọt xuống áo vest trắng tinh, loang thành những bông hoa đỏ rực.
5 → 12 mm Răng nanh xuyên qua lớp cơ mềm. Đau rát như d.a.o cắt chậm rãi. Thời Noãn há miệng hét thành tiếng, nước mắt trào ào ạt, co giật. Cậu c.ắ.n chặt môi đến bật m.á.u để ngất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-16-dam-cuoi-chi-co-hai-nguoi.html.]
12 → 18 mm Bây giờ là đến lớp tuyến thể héo rút của Beta. Nơi đây vốn “nuôi” suốt bao năm, giờ sưng tấy tối đa, nhạy cảm đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến run rẩy vì khoái cảm. Răng nanh đ.â.m đó như đ.â.m trái tim thứ hai của . Thời Noãn bật tiếng nức nở, chân mềm nhũn, nếu ôm thì ngã quỵ. Cậu cảm thấy rõ ràng từng milimet răng nanh sâu hơn, như đang khắc tên chính xương thịt .
18 → 25 mm Răng nanh chạm đến tận xương đốt sống cổ thứ bảy. Đau đớn đạt đến cực hạn. Thời Noãn hét lên một tiếng dài, khản đặc, nước mắt nước mũi nước dãi chảy hết cả , móng tay cào nát áo vest của . Toàn co giật dữ dội, khoang sinh sản co thắt điên cuồng dù chạm , dịch trong suốt ướt đẫm quần lót.
lúc tưởng sẽ ngất vì đau, Kỷ Thượng Huyền mở tuyến pheromone lưỡi.
Một dòng chất lỏng nóng bỏng như rượu 70 độ, cô đặc đến mức gần như sệt, bơm trực tiếp tuyến thể và m.á.u .
Cảm giác đó thể diễn tả bằng lời.
Nóng. Cháy. Tan chảy. Dòng Vodka lỏng tràn từng tế bào, đốt cháy tái tạo tất cả.
Thời Noãn trợn mắt, cứng đờ mềm nhũn, miệng há to nhưng còn để hét nữa. Cậu chỉ ôm chặt lấy , nức nở như trẻ con:
“Chồng… đau quá… đau.....”
Kỷ Thượng Huyền gầm gừ trong cổ họng, tiếp tục bơm thêm mười mấy giây nữa cho đến khi tuyến pheromone của cạn kiệt tạm thời. Mùi Vodka nồng đến mức cả hòn đảo như ngập trong rượu mạnh.
Quá trình hòa kết bắt đầu.
Cậu cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang “khắc” . Mùi cơ thể đổi – từ vô mùi Beta trở thành mùi Vodka ngọt ngào, dịu dàng, pha chút sữa ấm, nhưng vẫn cháy cổ họng như rượu mạnh. Tuyến thể gáy sưng to vĩnh viễn, phồng lên như một viên ngọc m.á.u đỏ sẫm, lồi hẳn khỏi da, nóng ran và nhạy cảm đến mức chỉ cần gió biển thổi qua cũng khiến run rẩy rên rỉ.
Khi cuối cùng rút răng nanh , m.á.u tươi phun mạnh một dòng lập tức ngừng – vết c.ắ.n đông thành màu đỏ sẫm vĩnh viễn, bao giờ lành nữa.
Kỷ Thượng Huyền l.i.ế.m sạch từng giọt m.á.u môi, giọng khàn đến mức gần như thì thầm:
“Noãn… em ?”
Thời Noãn mềm nhũn trong vòng tay , run lẩy bẩy, nước mắt vẫn rơi nhưng môi nở nụ hạnh phúc ngây ngô:
“Nghe… em thấy hết… Em là Kỷ Noãn … là vợ … là bạn đời của mãi mãi …”
Hắn hôn lên vết c.ắ.n đỏ sẫm , nhẹ nhàng như hôn một thánh tích.
“Từ giờ trở , chỉ cần xa quá 48 tiếng, vết c.ắ.n sẽ rỉ máu, em sẽ đau đến sống bằng c.h.ế.t. Em ?”
Thời Noãn gật đầu, hai tay vòng qua cổ , chủ động kéo xuống, giọng khản đặc ngọt ngào:
“Biết… em bao giờ xa nữa… Chồng ơi… ôm em… em chồng ngay bây giờ…”
Kỷ Thượng Huyền , tiếng trầm thấp đầy thỏa mãn vang lên giữa biển đêm.
Kỷ Thượng Huyền bế căn nhà nhỏ đảo – bộ nội thất phủ hoa trắng và nến. Giường lớn chính giữa phòng ngủ trải ga trắng tinh, xung quanh là hàng nghìn cánh hoa tươi rơi lả tả.
Hắn đặt xuống giường, cởi từng cúc áo vest trắng của bằng sự dịu dàng từng , nhưng ánh mắt điên cuồng như nuốt chửng .
“Đêm nay là đêm tân hôn thực sự của chúng . Anh sẽ ngủ. Em cũng ngủ.”
Thời Noãn đỏ mặt, hai tay vòng qua cổ , chủ động kéo xuống.
“Ừ… đêm nay em là của chồng… Làm gì cũng …”
72 tiếng tiếp theo, đảo nhỏ giữa biển chứng kiến cơn điên cuồng của một Alpha siêu trội và sự quy phục của Beta duy nhất đời thể chịu .
Hắn l..m t.ì.n.h với giường hoa, trong bồn tắm đầy sữa và cánh hoa, bãi cát trắng trăng rằm, vách đá sóng vỗ, thậm chí bế tận mũi thuyền giữa biển khuya để hét lên từng tiếng “chồng” giữa đại dương mênh mông.
Mỗi ngất vì kiệt sức, dịu dàng đút nước, lau , hôn lên vết c.ắ.n đỏ tươi gáy, tiếp tục.
Pheromone Vodka nồng cháy đến mức cả hòn đảo như ngập trong mùi rượu ủ hàng thế kỷ.
Đến khi mặt trời mọc thứ ba, Thời Noãn trong vòng tay , đầy dấu hôn và vết cắn, giọng khản đặc còn sức:
“Chồng… em còn sức nữa … tha cho em …”
Kỷ Thượng Huyền hôn lên trán , dịu dàng:
“Được, tha cho vợ . Giờ thì ngủ . Khi tỉnh dậy, em chính thức là Kỷ Noãn giấy tờ pháp lý .”
Thời Noãn mỉm yếu ớt, mặt vùi cổ , hít thật sâu mùi Vodka giờ hòa quyện với mùi cơ thể .
“Em yêu … Kỷ Thượng Huyền…”
Hắn siết chặt hơn, thì thầm bên tai:
“Anh cũng yêu em. Yêu đến mức nhốt em mãi mãi trong lồng n.g.ự.c . Giờ thì ngủ , vợ .”
Gió biển thổi qua, mang theo mùi hoa trắng và Vodka nồng nàn.
Trên hòn đảo tên giữa đại dương bao la, chỉ còn hai đàn ông ôm ngủ, như thể cả thế giới biến mất, chỉ còn họ và lời thề m.á.u thịt bao giờ tan vỡ.
Từ nay về , Thời Noãn chính thức mang họ Kỷ.
Và cổ , vết đ.á.n.h dấu vĩnh viễn đỏ sẫm sẽ mãi mãi nhắc nhở cả thế giới:
Cậu là của Kỷ Thượng Huyền. Mãi mãi. Chỉ của riêng mà thôi.