Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 14: Lần duy nhất Noãn muốn rời đi
Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:29:13
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Biệt thự ngoại ô thành phố lọt thỏm giữa rừng thông bạt ngàn, cách trung tâm hơn một giờ lái xe. Tháng Mười một, thời tiết lạnh lẽo, nhưng ở đây vẫn còn chút nắng vàng yếu ớt len qua tán lá, chiếu lên mặt hồ nhân tạo lấp lánh. Căn nhà 3 tầng kiểu châu âu, tường trắng mái ngói đỏ, bao quanh là tường rào cao cùng hệ thống camera kín đáo – nơi mà Kỳ Thượng Huyền gọi đùa là “lâu đài của gia đình chúng ”. Với Thời Noãn, đây là nhà suốt 5 năm qua, nơi nuôi dạy Kỳ Dịch, nơi tưởng tự do nhất, cũng là nơi từng một nghĩ sẽ rời .
Hôm nay là thứ Ba. Kỳ Thượng Huyền bay sang Đức từ sáng Chủ Nhật, chuyến công tác quan trọng kéo dài một tuần để ký hợp đồng với tập đoàn năng lượng lớn nhất châu Âu. Trước khi , ôm thật lâu ở sân bay riêng, hôn lên tuyến thể vẫn còn đỏ tươi đ.á.n.h dấu thứ Sáu tuần , thì thầm bằng giọng khàn khàn quyến luyến: “Chờ về, vợ. Đừng để lo.” Thời Noãn chỉ , đẩy nhẹ vai : “Đi , công việc quan trọng mà. Em với Dịch ở nhà ngoan lắm.” Hắn còn cúi xuống hôn má con trai, xoa đầu mái tóc đen giống hệt : “Nghe lời , đừng làm cha mệt.” Kỳ Dịch năm năm tuổi, cao gần tới n.g.ự.c Thời Noãn, Alpha siêu trội nhưng mặt vẫn là đứa trẻ thích làm nũng. Cậu bé gật đầu thật mạnh: “Con Bố! Bố về nhớ mua mô hình tàu ngầm cho con nhé!”
Chiếc Maybach màu đen khuất dần hàng thông, Thời Noãn ôm vai con trai lâu cho đến khi còn thấy bóng dáng nữa. Trong lòng trống trải – từ ngày con, hiếm khi Thượng Huyền công tác quá 3 ngày. nhanh chóng tự nhủ đang nghĩ ngợi lung tung. Anh bận, chỉ thôi.
3 ngày đầu trôi qua bình yên. Sáng sáng Thời Noãn vẫn lái xe đưa Kỳ Dịch đến trường Mẫu giáo quốc tế, chiều đón về, nấu cơm, chơi cờ vua với con, tối hai cha con sofa xem phim hoạt hình. Mỗi tối đúng chín giờ, Thượng Huyền đều gọi video về. Hắn trong phòng khách sạn sang trọng ở Berlin, áo sơ mi cởi hai cúc, lộ xương quai xanh gợi cảm, phía là cửa sổ tháp truyền hình sáng đèn. “Vợ hôm nay ăn gì ? Có nhớ ?” Giọng trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn cố . Thời Noãn sẽ đỏ mặt, đẩy camera cho Kỳ Dịch chuyện với Bố , mới thì thầm: “Nhớ chứ… về sớm một chút.” Hắn lớn, tiếng làm thấy ấm lòng lạ lùng.
đến ngày thứ tư, thứ bắt đầu lệch hướng.
Buổi chiều, khi Thời Noãn đang ở bếp làm bánh bông lan cho con – món Kỳ Dịch thích nhất – thì chuông cửa reo. Tài xế Trương chạy mở cổng. Một chiếc Bentley đen bóng lướt sân. Người bước xuống là một quý bà chừng năm mươi lăm tuổi, tóc uốn cao quý phái, váy len cashmere màu camel, vòng cổ ngọc trai to bản. Bà đeo kính râm lớn, nụ hảo nhưng đôi mắt lạnh lẽo.
Thời Noãn lau tay tạp dề, đón với nụ lịch sự: “Xin chào… bác là?”
Quý bà tháo kính, đôi mắt phượng sắc bén quét từ đầu đến chân , cuối cùng dừng ở tuyến thể lộ ngoài cổ áo sơ mi – vết c.ắ.n đỏ tươi lành hẳn. Bà mỉm , nhưng nụ chạm tới đáy mắt: “Cháu chính là Thời Noãn ? Bác là Lục Thanh Nhã, bạn Thượng Huyền từ hồi đại học. Hôm nay tình cờ ngang qua, nhớ nó từng dặn nếu dịp thì ghé thăm con dâu… nên tiện đường ghé chơi.”
Thời Noãn ngượng – từng Thượng Huyền nhắc đến – nhưng vẫn niềm nở mời nhà. Kỳ Dịch từ tầng chạy xuống, lịch sự cúi chào: “Cháu chào bác.”
Lục Thanh Nhã xuống sofa da thật Ý, nhấp một ngụm Long Tỉnh mà giúp việc pha, thở dài đầy tiếc nuối: “Ôi, trông cháu lớn thế cơ . Thượng Huyền đúng là phúc. Mẹ bác với nó ngày xưa lắm, từng hứa gả con gái bác – Tiểu Uyển cho Thượng Huyền. Hai đứa từ nhỏ đính hôn miệng , nhà bác với nhà họ Kỷ môn đăng hộ đối, Tiểu Uyển là Omega thượng hạng, pheromone hoa đào cực kỳ hợp với Vodka của Thượng Huyền. Đáng tiếc năm đó Thượng Huyền nghịch ngợm đày về quê, … gặp cháu.”
Bà dừng , Thời Noãn bằng ánh mắt thương hại rõ rệt: “Bác thẳng nhé, Beta như cháu… thật sự khó. Alpha siêu trội như Thượng Huyền cần Omega mạnh mẽ để hỗ trợ sự nghiệp, chứ Beta thì pheromone yếu, sinh nhiều con, nuôi một Alpha siêu trội là kỳ tích, chứ còn kế nghiệp gia tộc thì…”
Kỳ Dịch đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lạnh băng. Cậu bé phắt dậy, giọng non nhưng đầy uy quyền của Alpha tương lai: “Bác đủ ạ? Cha cháu là Beta nhưng cha sinh cháu, nuôi cháu lớn, Bố cháu yêu tiểu cha nhất đời ! Bác đừng bậy!”
Lục Thanh Nhã giật khí thế của đứa trẻ năm tuổi, nhưng nhanh chóng khẩn giọng: “Ôi cháu ngây thơ quá. Người lớn phức tạp lắm. Lần Thượng Huyền sang Đức chính là gặp Tiểu Uyển nhà bác đấy. Con bé đang học tiến sĩ ở Heidelberg, hai đứa gặp , tình cảm xưa chắc chắn sẽ sống . Cháu nghĩ xem, một Beta làm giữ nổi Alpha đỉnh cao? Sớm muộn gì Thượng Huyền cũng chán thôi…”
Thời Noãn từ nãy đến giờ chỉ im lặng , tay nắm chặt ly sứ đến trắng bệch. Cậu cố giữ giọng bình tĩnh: “Bác… xong ạ? Nếu xong thì mời bác về cho. Nhà cháu hoan nghênh.”
Lục Thanh Nhã dậy, phủi váy như phủi bụi, đặt lên bàn một tấm ảnh – trong ảnh là Kỳ Thượng Huyền năm mười bảy tuổi, ôm eo một cô gái xinh tóc dài, cả hai rạng rỡ gốc đào ở Kyoto. “Bác để tấm ảnh làm kỷ niệm. Nghĩ kỹ cháu, buông tay sớm ngày nào ngày đó, đừng để đến lúc Thượng Huyền tự thì mất mặt.”
Bà , để khí c.h.ế.t lặng trong phòng khách rộng lớn.
Kỳ Dịch chạy đến ôm , giọng lo lắng: “Tiểu cha đừng tin bà ! Bố chỉ yêu tiểu cha thôi!”
Thời Noãn xoa đầu con, gượng: “Cha mà… con lên phòng học bài .”
đêm đó, khi đồng hồ điểm chín giờ, cuộc gọi video quen thuộc reo.
Chín giờ mười lăm.
Chín giờ Bố mươi.
Mười giờ.
Thời Noãn sofa, tay ôm điện thoại, mắt đỏ hoe. Cậu gọi , nhưng cuộc gọi kết nối . Tin nhắn gửi chỉ hiện một dấu tick. Trong đầu hiện lên tấm ảnh , cô gái như hoa đào, Omega thượng hạng, môn đăng hộ đối, vị hôn thê từ nhỏ… Còn chỉ là một Beta nhặt về từ vùng quê, một Beta tầm thường cuộc đời nát bét!
Nước mắt lặng lẽ rơi. Cậu nhớ những ngày đầu, khi là ánh sáng duy nhất giữa địa ngục. Nhớ những đêm đau đớn van xin đ.á.n.h dấu. Nhớ lúc mang thai, sợ hãi bỏ, nhưng “em bỏ con, sẽ c.h.ế.t mất”… Hóa tất cả chỉ là trò chơi của Alpha siêu trội? Hóa chỉ là thứ thế tạm thời?
Cậu ôm mặt nức nở. Kỳ Dịch từ lầu chạy xuống, hoảng loạn ôm : “Tiểu cha ? Có bà già xa làm cha buồn ? Con gọi Bố ngay!”
Thời Noãn lắc đầu, lau nước mắt, giọng run rẩy nhưng kiên quyết: “Không cần… Chúng về quê ngoại một thời gian . Cha mệt , về thăm bà ngoại.”
Kỳ Dịch ngớ : “ bố…”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Bố con bận.” Thời Noãn khổ, “Bố con… lẽ cần cha con nữa.”
Cậu thu dọn nhanh, chỉ một vali quần áo của hai cha con. Đêm đó ngủ, bên cửa sổ rừng thông tối om, tay vô thức sờ lên tuyến thể – nơi vẫn còn lưu mùi Vodka nhàn nhạt của . Cậu tự nhủ: Chỉ cần rời xa , rời xa mùi hương , sẽ trở về là Thời Noãn của mười tám năm , lạnh lùng, cần ai.
Sáng sớm hôm , khi sương còn tan, Thời Noãn ôm Kỳ Dịch lên chiếc Bentley quen thuộc. Tài xế Trương ngạc nhiên: “Thiếu phu nhân, chúng ạ?”
“Về quê . Thị trấn Thanh Vân.”
Xe lăn bánh. Kỳ Dịch bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y cha, mắt đỏ hoe nhưng . Cậu bé cha đang đau lòng lắm.
Vừa khỏi khu biệt thự mười phút, qua khỏi cánh cổng sắt lớn, Thời Noãn đột nhiên cảm thấy lạnh buốt. Như ai rút hết khí khỏi phổi . Tuyến thể gáy đau như d.a.o đâm, từng nhịp đau lan tỏa khắp cơ thể. Đầu óc cuồng, mắt tối sầm. Cậu ôm cổ, thở hổn hển, mồ hôi túa như tắm.
“Tiểu cha!” Kỳ Dịch hét lên hoảng loạn.
Thời Noãn c.ắ.n răng, móng tay bấm lòng bàn tay đến bật máu: “Bác Trương… … về…”
Tài xế Trương hoảng hồn đạp phanh, xoay tay lái đầu lao về biệt thự. Xe chạy như bay, chỉ mất sáu phút vì mười phút lúc .
Vừa cổng, chỉ cần mùi Vodka còn sót trong khí biệt thự thoảng qua – mùi hương mà ngày tưởng chỉ là ảo giác – lập tức cơn đau dịu một chút. Thời Noãn run lẩy bẩy, nước mắt rơi lã chã. Cậu hiểu . Cậu thể rời . Cơ thể cải tạo , từng tế bào đều lệ thuộc pheromone của . Cậu là con chim trong lồng vàng, lồng khóa, nhưng chỉ cần bay khỏi mùi hương của chủ nhân là sẽ c.h.ế.t.
Xe dừng ở cửa chính. Cửa biệt thự mở toang. Kỳ Thượng Huyền đó, mặc áo khoác dài đen, tóc rối, mắt đỏ ngầu vì tức giận và lo lắng. Hắn đặt chuyến bay riêng về sớm từ đêm qua, định tạo bất ngờ cho vợ con, ai ngờ nhận tin báo từ vệ sĩ: vợ định bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-14-lan-duy-nhat-noan-muon-roi-di.html.]
Hắn một lời, bước nhanh đến mở cửa xe, bế Thời Noãn như bế một đứa trẻ. Cậu run rẩy nép n.g.ự.c , nước mắt thấm ướt áo vest đắt tiền. Mùi Vodka nồng cháy quen thuộc lập tức bao lấy , xua tan hết đau đớn, chỉ còn sự ỷ đến tận xương tủy.
Kỳ Dịch giao cho quản gia đưa ngủ . Còn hai .
Thượng Huyền bế Thời Noãn lên cầu thang như bế một thứ đồ dễ vỡ nhưng cố ý làm đau. Bước chân nặng nề, mỗi bước đều đạp mạnh lên gỗ như nghiền nát cả ngôi nhà. Cửa phòng ngủ master đá tung, đóng sầm , tiếng khóa điện t.ử tự động bật lên khô khốc.
Hắn ném xuống giữa chiếc giường king-size trải ga lụa đen, đặt, mà ném. Thời Noãn bật nảy một cái, nước mắt còn kịp rơi thêm đè xuống. Hai cổ tay nắm chặt kéo ngược lên đầu giường, một tay khóa cả hai, tay còn bóp cằm ép ngẩng mặt lên.
Mắt đỏ ngầu, đồng t.ử co thành một đường mỏng sắc như dao.
“Em dám bỏ ?” Giọng lớn, nhưng mỗi chữ đều như d.a.o cạo màng nhĩ. Pheromone Vodka nồng cháy bùng nổ hề báo , đậm đặc đến mức Thời Noãn lập tức nghẹt thở, tuyến thể đau rát như lửa liếm. Cậu co rúm , nước mắt trào .
“Anh… khác … em …” Giọng vỡ vụn, nghẹn ngào.
Kỳ Thượng Huyền , tiếng lạnh lẽo như băng vỡ. Hắn cúi xuống, răng nanh sắc nhọn c.ắ.n phập tuyến thể vẫn còn lành hẳn từ thứ Sáu tuần . Một phát c.ắ.n mạnh, sâu, xé rách cả lớp da mỏng. Máu nóng lập tức trào , mùi sắt hòa lẫn với Vodka nồng nặc khiến Thời Noãn thét lên một tiếng đau đớn xen khoái cảm bệnh hoạn.
“Người khác?” Hắn l.i.ế.m m.á.u môi, giọng khàn đặc, “Em nghĩ để bất kỳ con điếm nào chạm ngoài em ? Hả?”
Rẹt!
Hắn x.é to.ạc áo sơ mi , từng cúc áo văng tứ tung sàn. Áo lót ren trắng giật đứt chỉ trong một cái kéo tay. Hắn hôn, vuốt ve, chỉ cắn. Cắn lên cổ, lên xương quai xanh, lên ngực, lên hai điểm đỏ au sưng từ bao lâu nay chỉ dành riêng cho . Mỗi vết c.ắ.n đều sâu, đều in dấu răng rõ ràng, như đóng dấu sở hữu lên từng tấc da thịt.
Thời Noãn đến khản đặc, nhưng cơ thể phản bội . Khoang sinh sản cải tạo suốt bao năm nay lập tức rỉ dịch khi ngửi thấy mùi Vodka nồng cháy của chủ nhân. Cậu run rẩy dang chân mà , tiếng nức nở xen lẫn tiếng rên rỉ thể kìm nén.
“Đừng… em sai … đau…”
“Đau?” Hắn gằn, kéo tụt quần xuống tận mắt cá chân, thèm cởi hẳn. Ngón tay thô bạo xâm nhập thẳng nơi ướt át nhất mà cần chuẩn . Ba ngón tay cùng lúc, thương tiếc, nhanh và mạnh như trừng phạt. “Đây là đau sướng, ?”
Thời Noãn thét lên, lưng cong thành một đường cung đau đớn. Dịch nóng hổi tuôn ướt đẫm cả bàn tay .
Hắn rút tay , l.i.ế.m sạch dịch ngón tay mặt , mắt vẫn như dã thú con mồi kiệt sức.
“Em là của ai?” Hắn cởi thắt lưng, tiếng kim loại vang lên lạnh lẽo. Quần âu tụt xuống, thứ cương cứng từ lúc thấy run rẩy trong xe lập tức bật , nóng bỏng áp sát cửa ẩm ướt của .
“Của… của …” Thời Noãn thều thào.
“To hơn.” Hắn đẩy mạnh một phát, bộ chiều dài tiến sâu trong mà chút chậm . Thời Noãn hét lên, móng tay bấm mu bàn tay đến bật máu.
“Em là của ai?!” “Của ! Thời Noãn là của Kỳ Thượng Huyền! Chỉ của thôi!” Cậu gào , nước mắt giàn giụa.
Hắn mới bắt đầu động. Không làm tình, là trừng phạt. Mỗi cú thúc đều mạnh đến mức giường rung lên, đầu giường đập ầm ầm tường. Hắn giữ chặt hông , ép đón nhận từng cú nắc sâu đến tận cùng. Khoang sinh sản mở rộng đến giới hạn, dịch b.ắ.n tung tóe mỗi rút đ.â.m .
“Có dám bỏ nữa ?” “Không dám… dám nữa… van …” “Gọi tên .” “Thượng Huyền… chồng… em sai … tha cho em…”
Hắn lật , ép quỳ gối, từ phía tiến nữa, sâu hơn, mạnh hơn. Một tay siết chặt tuyến thể rỉ máu, tay bóp cổ từ phía , ép ngửa đầu lên để c.ắ.n thêm một vết mới chồng lên vết cũ.
Đêm đó đổi tư thế mười . Khi thì ép lên đùi , bắt tự động; khi thì đè sát xuống giường, ép gương trần để thấy chính đang lóc van xin như thế nào; khi thì treo lên thành giường, hai chân buộc bằng chính cà vạt của , để thể tra tấn điểm nhạy cảm nhất bằng miệng lưỡi.
Thời Noãn ngất hai . Lần nào cũng dùng pheromone mạnh mẽ đ.á.n.h thức, ép tỉnh táo để tiếp tục thừa nhận thuộc về .
Đến khi trời tờ mờ sáng, khản đặc , chỉ còn thều thào “của … chỉ của …” như con búp bê vỡ. Người chi chít dấu hôn mới cũ, tuyến thể sưng tấy đến gấp đôi, khoang sinh sản co thắt ngừng dù phóng trong cuối cùng.
Hắn mới dừng .
Thượng Huyền ôm lòng, dịu dàng hôn lên đôi mắt sưng húp của , nhẹ nhàng l.i.ế.m nước mắt. Lúc mới trở là chồng ân cần mà quen thuộc. Hắn bế phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ, ga giường mới, ôm xuống.
Thời Noãn ngủ trong vòng tay , cơ thể vẫn còn run rẩy từng cơn vì cao trào kéo dài quá lâu.
Hắn vuốt tóc , lấy điện thoại, giọng nhẹ như gió:
“Alo, Lục gia ? Bà già nhà ông hôm qua dám đến nhà linh tinh gì đấy.”
Đầu dây bên im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc hoảng loạn.
“Tôi cho nhà họ Lục 24h, Lục Thanh Nhã…” Hắn hôn nhẹ lên tuyến thể đang rỉ m.á.u của vợ , giọng ngọt ngào như mật, “Xử lý thật sạch. Tôi thấy tên bà nào nữa trong đời . Hiểu ?”
Cúp máy. Hắn tắt đèn, kéo chăn đắp cho cả hai, ôm chặt Thời Noãn hơn nữa.
Trong giấc mơ, Thời Noãn vô thức nép sát lồng n.g.ự.c , thì thầm lí nhí:
“Đừng … đừng bỏ em…”
Hắn hôn lên tóc , khẽ trong bóng tối:
“Ngốc quá. Anh làm bỏ em. Em là của , cả đời , kiếp , kiếp nữa, cũng chỉ phép ở trong lồng của thôi.”
Ngoài cửa sổ, rừng thông vẫn xào xạc. Lồng vàng vẫn nguyên vẹn, đẽ, và giờ đây, khóa hàn c.h.ế.t từ bên trong.