Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 13: Tiểu cha
Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:29:12
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ nhỏ, Kỳ Dịch bao giờ gọi Thời Noãn là “”.
Cậu nhóc gọi là “tiểu cha”.
Lần đầu tiên hai từ đó thốt từ cái miệng nhỏ xíu còn đang ngậm ti giả, Thời Noãn suýt nữa đ.á.n.h rơi bình sữa. Cậu phắt sang Kỳ Thượng Huyền – kẻ đang sofa, chân bắt chéo, khóe môi cong lên đầy ý .
“Anh dạy con đúng ?”
Kỳ Thượng Huyền nhún vai, giọng tỉnh bơ: “Anh chỉ với con thôi: nhà hai đàn ông Alpha, còn tiểu cha là Beta duy nhất. Con bảo vệ tiểu cha thật , vì tiểu cha là bảo bối của cả hai cha con .”
Kỳ Dịch lúc mới mười tám tháng, vẫn còn líu lo rõ, ôm cổ Thời Noãn, mặt mũi nghiêm túc tuyên bố: “Tiểu cha! Con bảo vệ tiểu cha! Ai bắt nạt tiểu cha con sẽ c.ắ.n !”
Thời Noãn đỏ mặt đến tận mang tai, nên . Cậu là đàn ông, con trai gọi là “tiểu cha” kỳ quặc … ngọt ngào một cách biến thái. mỗi định sửa, Kỳ Dịch chu miệng, mắt đỏ au rưng rưng như sắp : “Tiểu cha thích con gọi thế ? Bố bảo tiểu cha là vợ ba, mà vợ Bố thì gọi là tiểu cha chứ…”
Kỳ Thượng Huyền ở bên cạnh bổ sung một câu nhẹ nhàng: “Ừ, tiểu cha là vợ ba, là của ba, cũng là của con. ?”
Kỳ Dịch gật đầu lia lịa, ôm chặt lấy Thời Noãn hơn. Từ đó, cái tên “tiểu cha” chính thức đóng dấu trong nhà họ Kỷ.
Mẫu giáo năm 3 tuổi, cô giáo hỏi: “Con tên là gì? Mẹ con tên gì?”
Kỳ Dịch thẳng , giọng lanh lảnh: “Con là Kỳ Dịch! Con Bố lớn và một tiểu cha! Tiểu cha nhất thế giới, ai cũng cướp!”
Cô giáo ngơ ngác, các bạn nhỏ khác thì ồ lên. Thời Noãn ngoài cửa đón con, thấy chỉ che mặt, độn thổ. Tối đó về nhà, nghiêm mặt giáo d.ụ.c con trai: “Dịch, ở trường gọi tiểu cha, con đấy.”
Kỳ Dịch mím môi, mắt đỏ hoe, chạy ùa lòng Kỳ Thượng Huyền về đến nhà: “Bố ơi, tiểu cha cho con gọi tiểu cha nữa…”
Kỳ Thượng Huyền bế con lên, liếc Thời Noãn đang đó mặt đỏ bừng, khẽ: “Tiểu cha giận con ?”
“Không giận…” Thời Noãn lúng túng, “Chỉ là… con gọi thế kỳ lắm, con là con trai mà…”
Kỳ Thượng Huyền đặt con xuống, bước đến mặt , cúi xuống c.ắ.n nhẹ lên vành tai : “Em là đàn ông, nhưng em là vợ . Em sinh con cho , cho con bú, ôm con ngủ, vì con ốm. Em làm tất cả những việc mà gọi là ‘’ làm. Chỉ là em mang danh phận đó mặt ngoài, vì em là của , mới là của con .”
Hắn khẽ, chỉ đủ hai , pheromone Vodka dịu nhẹ quấn quanh Thời Noãn khiến mềm nhũn cả .
“Gọi là tiểu cha, con mới nhớ em thuộc về ai. Em mới nhớ em thuộc về ai.”
Thời Noãn c.ắ.n môi, cuối cùng thua cuộc, ôm lấy Kỳ Dịch đang lo lắng: “Được … gọi thế cũng …”
Kỳ Dịch lập tức rạng rỡ, nhảy cẫng lên hôn chụt một cái lên má : “Tiểu cha ngoan nhất! Con yêu tiểu cha nhất!”
Kỳ Thượng Huyền lưng, vòng tay ôm cả hai, ánh mắt đỏ sẫm lóe lên ý chiếm hữu sâu thẳm.
Hắn thích cái tên “tiểu cha” . Thích đến mức điên cuồng.
Vì nó nhắc nhở hàng ngày: Thời Noãn là đàn ông, nhưng bẻ cong, cải tạo, biến thành duy nhất đời thể m.a.n.g t.h.a.i và sinh con cho Alpha siêu trội. Vì nó nhắc nhở Kỳ Dịch từ nhỏ: tiểu cha “” của bất kỳ ai khác, chỉ là “tiểu cha” của nhà họ Kỷ mà thôi. Vì nó khiến Thời Noãn mỗi thấy đều đỏ mặt, đều nhớ từng kháng cự thế nào, cuối cùng vẫn cam tâm tình nguyện quỳ xuống hôn chân , cầu đ.á.n.h dấu.
Năm Kỳ Dịch năm tuổi, nhóc cao gần tới n.g.ự.c Thời Noãn.
Một buổi tối, cả nhà t.h.ả.m phòng khách chơi xếp hình. Kỳ Dịch sấp, cằm gác lên đùi Thời Noãn, hai tay ôm eo , mắt lim dim.
“Tiểu cha…” Cậu nhóc lẩm bẩm, giọng buồn ngủ, “Sau con lớn, con cưới tiểu cha ?”
Thời Noãn đang xếp khối Lego, tay run một cái, khối hình rơi xuống. Kỳ Thượng Huyền bên cạnh, thấy chỉ khẽ, gì.
“Tiểu Dịch bậy.” Thời Noãn đỏ mặt, xoa đầu con, “Tiểu cha Bố lớn .”
“ con cũng !” Kỳ Dịch ngẩng lên, mắt đỏ au sáng rực, “Con tiểu cha chỉ ngủ với con thôi! Không ngủ với Bố lớn nữa!”
Thời Noãn hoảng hồn, sang cầu cứu Kỳ Thượng Huyền. Hắn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang theo ý nguy hiểm: “Con ah, tiểu cha là của Bố lớn . Con chỉ mượn thôi.”
Kỳ Dịch chu miệng, bất mãn ôm chặt Thời Noãn hơn: “Con cho mượn! Tiểu cha là của con!”
Kỳ Dịch ngủ say, cửa phòng trẻ con khép chặt.
Kỳ Thượng Huyền ngoài hành lang một lúc, lắng tiếng thở đều đặn của con trai qua thiết giám sát gắn trong đồng hồ trẻ em. Xác nhận nhóc sẽ tỉnh nữa, mới chậm rãi phòng ngủ chính.
Thời Noãn đang giường, hai tay ôm gối, mặt vẫn còn đỏ vì câu “con cưới tiểu cha” . Cậu ngẩng lên , giọng nhỏ: “Con chỉ đùa thôi mà… đừng giận con.”
Kỳ Thượng Huyền trả lời ngay. Hắn đóng cửa, khóa trái, từng bước một tiến gần. Mỗi bước chân đều như đạp lên dây thần kinh của Thời Noãn, khiến vô thức lùi cho đến khi lưng chạm đầu giường.
“Anh giận con.” Giọng trầm đến mức khiến khí trong phòng nặng nề như chìm đáy biển. “Anh chỉ nhắc em nhớ một chuyện đơn giản.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-13-tieu-cha.html.]
Hắn bẻ tay một cái, nút áo sơ mi bung hết, hình cao lớn đổ bóng xuống Thời Noãn. Pheromone Vodka nồng cháy bùng nổ báo – kiểu dịu nhẹ dỗ dành hàng ngày, mà là thứ mùi rượu nguyên chất 70 độ, cháy cổ họng, thiêu đốt lý trí.
Thời Noãn lập tức run rẩy, tuyến thể gáy nóng ran, khoang sinh sản sâu bên trong co thắt từng cơn. Cậu kịp gì túm lấy cổ áo kéo xuống giường, ép quỳ sàn.
“Nhìn .” Hắn nắm cằm ngẩng lên, ánh mắt đỏ sẫm như m.á.u tươi. “Nói nữa. Em với con cái gì?”
Thời Noãn lắp bắp: “Em… em chỉ dỗ con thôi…”
“Dỗ con?” Kỳ Thượng Huyền lạnh, ngón tay cái miết mạnh lên môi , ép hé miệng, “Dỗ con bằng cách yêu con nhất? Em quên dạy em thế nào ?”
Hắn cho cơ hội trả lời. Một tay giữ chặt gáy , tay kéo khóa quần, rút thứ cương cứng đến đau đớn từ lúc câu “con cưới tiểu cha”. Không cần chuẩn , trực tiếp đè đầu xuống.
“Ngậm.”
Thời Noãn há miệng theo bản năng, nước mắt trào vì ép đến tận cổ họng. Vị tanh nồng của Alpha siêu trội tràn ngập khoang miệng, khiến choáng váng. Kỳ Thượng Huyền thương tiếc, giữ đầu ấn xuống kéo lên theo nhịp độ của riêng , mỗi đều chạm đến điểm khiến buồn nôn nhưng thể kháng cự.
Trong đầu lúc chỉ một ý nghĩ đen tối lặp lặp như lời nguyền: Em là của tao. Chỉ của tao thôi. Ngay cả con trai tao cũng chỉ mượn tạm. Mượn tạm từ tao.
Hắn xuống, vợ – từng lạnh lùng thèm một cái năm xưa – giờ đang quỳ chân , miệng ngậm lấy d.ụ.c vọng của , nước mắt nước mũi lẫn lộn, tuyến thể sưng đỏ vì pheromone kích thích quá độ. Cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn dâng lên đến đỉnh điểm.
Hắn rút đột ngột, kéo lên, x.é to.ạc áo ngủ chỉ bằng một động tác. Thời Noãn ném lên giường, 2 tay giữ chặt bằng một tay, còn tay luồn xuống , trực tiếp xâm nhập khoang sinh sản vẫn còn nhạy cảm bao năm.
“A… … chậm một chút…” Thời Noãn nức nở, nhưng cơ thể phản bội mà tiết dịch để đón nhận .
“Chậm?” Kỳ Thượng Huyền khàn, ngón tay bên trong khuấy đảo chút nhẹ nhàng, “Em quên ? Anh thích em cơ mà.”
Hắn rút tay , thế bằng thứ nóng bỏng hơn, to lớn hơn, một đ.â.m tận cùng. Thời Noãn cong hét lên, móng tay bấm cánh tay đến bật máu, nhưng chỉ càng hưng phấn hơn.
Mỗi đều cố ý ma sát điểm nhạy cảm nhất bên trong, mỗi đều ép những câu khiến chính hổ đến c.h.ế.t:
“Nói . Em là của ai?”
“Của… của … Thượng Huyền…”
“Còn con?”
“Con… con chỉ mượn… em chỉ thuộc về thôi…”
“Lớn tiếng hơn.”
Thời Noãn khàn giọng gào lên giữa những tiếng da thịt va chạm ướt át: “EM LÀ CỦA KỲ THƯỢNG HUYỀN! MÃI MÃI CHỈ LÀ CỦA ANH! CON CHỈ ĐƯỢC MƯỢN THÔI!”
Kỳ Thượng Huyền thỏa mãn, cúi xuống c.ắ.n mạnh lên tuyến thể đến bật máu, đồng thời phóng thích pheromone cô đặc nhất trực tiếp cơ thể qua cả hai nơi. Thời Noãn co giật dữ dội, đạt cao trào liên tiếp đến mức mắt lật trắng, chỉ còn vô thức lặp tên như kẻ mất hồn.
Hắn dừng .
Suốt năm tiếng đồng hồ đó, đổi đủ loại tư thế, từ giường xuống sàn, từ ghế sofa đến cửa kính sát đất. Hắn ép ngoài màn đêm đen kịt, ép bóng đè ở kính, ép tự những câu dâm đãng nhất:
“Tiểu cha là vợ Bố lớn… tiểu cha chỉ mở chân cho Bố lớn… tiểu cha nghiện Vodka của Bố lớn…”
Mỗi , thưởng cho một phóng thích sâu bên trong, dùng bao, rút , để t.i.n.h d.ị.c.h Alpha siêu trội tràn ngập khoang sinh sản cải tạo thành nơi chỉ đón nhận .
Trong đầu Kỳ Thượng Huyền, từng khung hình đen tối nhất đang tua chậm:
Hắn nhớ ngày đầu tiên lạnh lùng thèm . Nhớ ngày tuyệt vọng gọi điện “ về nhà ”. Nhớ ngày quỳ xin đ.á.n.h dấu. Nhớ ngày sinh con cho , đến khản giọng.
Tất cả những hình ảnh đó chồng lên , biến thành d.ụ.c vọng điên cuồng nhất.
Hắn mãi mãi quên. Muốn dù c.h.ế.t cũng chỉ mùi Vodka của . Muốn dù đầu t.h.a.i cũng làm vợ nữa.
Đến khi Thời Noãn bất tỉnh trong vòng tay , cơ thể đầy dấu hôn và tinh dịch, tuyến thể sưng đến mức thể chạm , Kỳ Thượng Huyền mới dừng .
Hắn ôm lòng, hôn lên tóc ướt đẫm mồ hôi, giọng khàn khàn nhưng dịu dàng đến giả tạo:
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ngoan. Anh yêu em lắm.”
Hắn hôn lên vết c.ắ.n đang chảy m.á.u gáy , l.i.ế.m sạch vị m.á.u tanh ngọt, khẽ trong bóng tối:
Ngủ , Noãn. Ngày mai tỉnh dậy, em vẫn sẽ mỉm gọi là chồng. Vẫn sẽ tự tay thắt cà vạt cho . Vẫn sẽ hôn môi mặt con trai. Vẫn sẽ cam tâm tình nguyện làm tù nhân của đến c.h.ế.t.
Vì em quên mất tự do là gì từ lâu .
Và … sẽ bao giờ cho em nhớ .