Khi Beta Bị Nghiện Pheromone - Chương 1: Kẻ nhàm chán gặp ánh sáng

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-21 18:28:59
Lượt xem: 268

Mùa thu ở trấn nhỏ ven biển luôn mang theo mùi muối mặn và lá mục. Trường cấp 3 công lập duy nhất của trấn lọt thỏm giữa cánh đồng lúa gặt, cách biệt hẳn với những tòa nhà cao tầng lộng lẫy ở thủ đô mà Kỳ Thượng Huyền từng quen thuộc. Hắn bước xuống từ chiếc Maybach đen bóng giữa sân trường cũ kỹ, đôi giày da Ý đạp lên nền xi-măng nứt nẻ, phát âm thanh khô khốc như nhắc nhở nơi rằng thuộc về đây.

19 tuổi, cao 1m89, vai rộng, eo thon, xương quai hàm sắc như khắc, đôi mắt màu đỏ rượu nho Bordeaux chỉ ở Alpha siêu trội thuần huyết nhà họ Kỷ. Hắn mặc đồng phục trắng nhưng cài hết cúc, lộ xương quai xanh và một đoạn dây chuyền bạch kim mỏng lấp ló cổ áo. Pheromone Vodka nồng cháy, lạnh buốt ở đầu lưỡi nhưng nóng rực cổ họng, bước khiến đám học sinh xung quanh vô thức lùi vài bước. Alpha thì cúi đầu, Beta thì tái mặt, vài Omega lớp đỏ tai chỉ vì gần.

Kỳ Thượng Huyền nhếch môi, ánh mắt lướt qua đám đông như lưỡi dao. Hắn đày đến đây vì suýt g.i.ế.c c.h.ế.t một thằng Alpha khác ở trường quý tộc cũ – chỉ vì thằng đó vô tình chạm cổ tay khi đưa tập tài liệu. Gia đình quyết định thật nhanh: “Đi học lớp 12 ở quê, khi nào kiểm soát thì hẵng về.” Hắn cãi. Cãi làm gì khi cả thế giới vốn chân nhà họ Kỷ?

Hắn chán. Chán đến mức chỉ đốt trường chơi cho vui.

Lớp 12A12 im phăng phắc khi đẩy cửa bước . Cô giáo già lắp bắp giới thiệu: “Bạn mới… Kỳ Thượng Huyền… vỗ tay chào đón…”

Không ai dám vỗ tay.

Hắn đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng ở góc cuối lớp, gần cửa sổ. Một nam sinh đang gục đầu xuống bàn ngủ, mái tóc đen mềm rũ xuống che kín mắt, sống mũi cao thẳng, môi mỏng nhợt nhạt, làn da trắng đến gần như trong suốt ánh nắng chiều. Đồng phục phẳng phiu, một nếp gấp, cổ áo cài đến cúc cùng, lộ cần cổ mảnh mai và một đoạn xương quai xanh tinh xảo. Không mùi pheromone – Beta thuần.

Kỳ Thượng Huyền đầu tiên “im lặng” cũng thể đến mức khiến phá nát.

Cô giáo chỉ chỗ trống duy nhất – ngay bên cạnh .

Hắn bước tới, tiếng giày da vang lên từng nhịp đều đặn trong lớp học c.h.ế.t lặng. Đến khi ghế bên cạnh kéo một cách thô bạo, nam sinh mới chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt màu nâu nhạt, lạnh lẽo như nước hồ mùa đông, lướt qua một cái cúi xuống tiếp tục ngủ, buồn một lời chào.

Kỳ Thượng Huyền xuống, khóe môi cong lên độ cong nguy hiểm.

Thời Noãn – bảng tên n.g.ự.c áo như .

Hắn nghiêng , cố ý để pheromone Vodka lan tỏa mạnh hơn bình thường, xem cái Beta lạnh lùng sẽ phản ứng thế nào. Alpha bình thường nhe răng cảnh cáo, Omega thì mềm nhũn chân, còn Beta… thường sẽ khó chịu, nhíu mày, hoặc ít nhất là sang.

Thời Noãn chỉ khẽ nhíu mày một cái, nhẹ, ngủ tiếp, như thể thứ mùi rượu nồng cháy thể đốt thủng phổi khác chỉ là một cơn gió thoảng qua.

Kỳ Thượng Huyền đầu tiên cảm thấy sỉ nhục.

Tan học, cố ý chậm phía Thời Noãn. Cậu bộ về nhà, lưng thẳng tắp, bước chân đều đặn, nhanh chậm. Hắn sát đến mức bóng phủ trọn lên , nhưng Thời Noãn hề đầu.

Đêm đó, Kỳ Thượng Huyền chiếc giường king-size trong căn biệt thự mới chuyển đến, đầu tiên trong đời mất ngủ. Hắn nhớ mãi cái lướt qua của Thời Noãn – lạnh đến mức khiến thấy thật nhàm chán. Tất cả đời đều sợ , yêu , hoặc lợi dụng . Chỉ mỗi thèm lấy một cái.

Hắn .

Muốn đến phát điên.

Tuần thứ hai, bắt đầu hành động.

Đầu tiên là cô lập.

Hắn chỉ cần bí mật thả một câu trong nhóm lớp: “Thằng Beta cuối lớp, ai chơi với nó tao đ.á.n.h c.h.ế.t luôn.” Chỉ thế thôi. Ngày hôm , ghế xung quanh Thời Noãn trống trơn. Bạn cùng bàn chuyển chỗ, bạn cùng nhóm thí nghiệm xin nghỉ ốm, thậm chí đứa từng mượn bút cũng tránh xa như tránh tà.

Thời Noãn vẻ nhơ ngác hiểu chuyện gì xảy nhưng cũng gì. Cậu chỉ lặng lẽ chuyển sang một ở góc lớp, vẫn ngủ khi buồn ngủ, vẫn làm bài khi cần làm bài, vẫn về nhà một khi tan học.

Kỳ Thượng Huyền từ xa, ngón tay gõ nhịp mặt bàn. Không đủ. Chưa đủ.

Hắn nhiều hơn.

Tuần thứ ba, bắt đầu vu oan.

Một buổi sáng, chiếc tủ đồ của Thời Noãn phá tung, sách vở vương vãi đầy hành lang, tường tủ chữ đỏ chói: “ĂN CẮP”. Tiền học phí tháng của tiền tích góp từ làm thêm cuối tuần – biến mất sạch. Hiệu trưởng gọi lên phòng, nghiêm mặt: “Có tố cáo em lấy trộm đồng hồ của học sinh khác. Gia đình đang đòi báo công an.”

Thời Noãn đó, đôi mắt nâu nhạt gợn sóng. Cậu chỉ nhẹ nhàng : “Em lấy.”

ai tin Beta nghèo khó như .

Kỳ Thượng Huyền ngoài cửa phòng hiệu trưởng, từng lời một, khóe môi cong lên. Hắn thích đó, cô đơn đến mức gần như trong suốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-beta-bi-nghien-pheromone/chuong-1-ke-nham-chan-gap-anh-sang.html.]

Tuần thứ tư, nhắm thành tích – thứ duy nhất Thời Noãn còn .

Bài kiểm tra Toán giữa kỳ, đề đ.á.n.h tráo ngay bàn . Khi nộp bài, phát hiện bộ đáp án đều sai lệch so với đề gốc. Giáo viên gọi lên, thở dài: “Thời Noãn, em gian lận ? Sao photocopy nguyên đáp án của năm ngoái?”

Cậu im lặng. Không giải thích. Chỉ cúi đầu nhận .

Điểm tụt dốc phanh. Học bổng duy trì bao năm nay cắt. Cô chủ nhiệm lắc đầu: “Em làm cô thất vọng quá.”

Tối hôm đó, Thời Noãn một ngoài sân trường đến khuya. Gió lạnh thổi qua, ôm cặp sách cũ kỹ, đôi vai mảnh mai khẽ run. Cậu . Chỉ lên bầu trời đầy , ánh mắt trống rỗng như mất hồn.

Kỳ Thượng Huyền trong bóng tối cách đó xa, đến mức mắt đỏ ngầu.

Hắn , sắp .

Cọng rơm cuối cùng sẽ bẻ gãy.

Hôm , như ngày, Thời Noãn chặn đường. Lần học sinh trong trường nữa, mà là đám côn đồ ngoài xã hội – mấy thằng trả tiền để diễn kịch. Chúng vây trong con hẻm tối trường, gậy gộc vung lên, tiếng man rợ vang vọng.

“Ê thằng Beta, mày thích ăn cắp hả?”

“Đẹp trai thế ngu thế nhỉ?”

Một thằng giơ gậy gỗ đập mạnh xuống vai . Thời Noãn ngã quỵ xuống đất, m.á.u từ trán chảy xuống mắt, làm mờ cả tầm . Cậu cố chống tay dậy, nhưng đá ngã nữa. Đau đớn lan khắp cơ thể, nhưng vẫn kêu một tiếng nào.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cho đến khi một giọng lạnh lẽo vang lên từ cửa hẻm.

“Đủ .”

Đám côn đồ lập tức im bặt, cúi đầu chạy biến như gặp ma.

Kỳ Thượng Huyền bước tới, đôi giày da đạp lên vũng m.á.u loang lổ. Hắn cúi xuống, đưa tay về phía Thời Noãn đang quỳ đất, giọng dịu dàng đến mức khiến lạnh sống lưng:

“Đứng dậy ?”

Thời Noãn ngẩng đầu. Trong mắt đầu tiên xuất hiện cảm xúc – hoang mang, sợ hãi, và một chút… hy vọng nhỏ nhoi.

Cậu run rẩy đặt tay bàn tay đang chìa .

Bàn tay ấm lạ lùng.

Kỳ Thượng Huyền kéo dậy, động tác nhẹ nhàng như sợ làm đau thêm. Hắn cởi áo khoác ngoài phủ lên vai Thời Noãn, che vết m.á.u loang lổ áo trắng, giọng trầm ấm:

“Tao đưa mày về.”

Thời Noãn trả lời. Cậu chỉ cúi đầu, bước theo , từng bước chậm rãi trong màn đêm.

Kỳ Thượng Huyền bên cạnh, pheromone Vodka cố tình kiềm chế đến mức nhạt nhất thể, chỉ còn chút hương gỗ trầm ấm thoang thoảng. Hắn liếc gương mặt nhợt nhạt của , khóe môi cong lên nụ mà chính cũng nhận – dịu dàng đến lạ.

Hắn , từ giây phút , thuộc về .

vẫn .

vẫn còn sợ hãi.

.

Hắn cả đời để dạy cách yêu .

Và cũng để dạy rằng – đời , ánh sáng nào là miễn phí cả.

Loading...