Khi Bé Con Đọc Tâm Gặp Người Ba Kế Xuyên Sách - Chương 43: Các bé con siêu đáng yêu
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:21:13
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ, con cúp máy nhé.” Tạ Lạc Thư .
“Ừ.” Diệp Vấn Liễu gật đầu: “các con nghỉ ngơi cho nhé, ở nhà đợi hai đứa.”
“Dạ.”
“Cốc cốc.” Cửa phòng gõ.
Tạ Lạc Thư qua mắt mèo, đó mở cửa: “Sao các con tới đây?”
Ngoài cửa một hàng bé con ngay ngắn, phía còn mấy vị phụ .
“Chúng con tới tìm Yến Yến.” Hạ Hạ nhón chân.
Tạ Lạc Thư xổm xuống ngang tầm mắt với bọn trẻ: “Yến Yến ngủ , là mai tới nhé?”
“Á?!” Lệ Lệ vẻ mặt tiếc nuối: “ em trai còn đau tai chú?”
Tạ Lạc Thư xoa đầu Lệ Lệ. Cô bé gia đình chăm , tóc mềm mượt: “Cảm ơn Lệ Lệ quan tâm, tai của Yến Yến còn đau nữa .”
“Vậy chúng con thể ?” Phương Phương hỏi.
“Chỉ một chút thôi!” Lộc Lộc : “chúng con sẽ thật cẩn thận.”
“Đương nhiên là .” Tạ Lạc Thư dậy, tránh sang một bên.
“Vậy bọn trẻ nhờ nhé, thầy Tạ.” Bạch Tuyết Lăng : “lát nữa chúng sẽ tới đón.”
“Được.”
Tạ Lạc Thư phòng liền thấy các bé con thành một hàng giường, từng đứa đều chăm chú, ánh mắt dịu dàng. Trong mắt chúng tràn đầy tò mò và quan tâm. Động tác cẩn thận, nhón chân, nghiêng về phía , như gần hơn một chút.
“Lên giường .” Tạ Lạc Thư mấy bé còn đang cố nhón chân, khẽ .
“Dạ ạ.” Lệ Lệ đá dép, trèo lên giường: “con tắm ạ.”
“Con cũng tắm .”
“Chúng con đều tắm .”
“Ừ.” Tạ Lạc Thư kiên nhẫn đáp: “lên .”
“Chú Tạ.” Lệ Lệ nhanh tay hơn, tranh xuống bên cạnh Yến Yến: “con thể ngủ cùng em trai ạ?”
“Ừm?” Tạ Lạc Thư sững : “chú thì vấn đề gì, nhưng Lệ Lệ hỏi con xem đồng ý .”
“Alo?” Lộc Lộc giơ tay đeo đồng hồ điện thoại lên: “ ơi, con ngủ bên chỗ chú Tạ. Vâng, chú Tạ chú vấn đề. Dạ…”
Lộc Lộc hạ tay xuống: “Cậu con ạ.”
“Vậy Lộc Lộc ngủ ở đây .”
Lộc Lộc chiếm vị trí bên của Yến Yến.
[Lộc Lộc, chị coi thường em nha!]
[Lộc Lộc , thật sự luôn đó!]
[Lộc Lộc, đừng mê quá chứ!]
[Lộc Lộc hành động nhanh ghê haha!]
[Nhìn , đều thích Yến Yến. Bé con nhà chúng đúng là đáng yêu thật.]
[Yến Yến nhà , ngoan ngoãn hiểu chuyện, quà tặng cũng là thứ bọn trẻ đều thích.]
[Lệ Lệ! Đừng chỉ ! Mau lên chứ! Ôi trời sốt ruột c.h.ế.t mất!]
[Không cần gấp . Lệ Lệ chiếm vị trí bên còn của Yến Yến .]
Lệ Lệ trợn mắt há mồm Hạ Hạ cũng bắt đầu gọi điện, cô bé sốt ruột nhưng sợ to làm ồn Yến Yến: “Lệ Lệ đồng hồ điện thoại.”
Tạ Lạc Thư nhắn tin nhóm.
Tạ Lạc Thư: Mấy bé ngủ bên cùng với Yến Yến. @Bạch Tuyết Lăng @Lưu Nhược Đồng @Trâu Gia Ngôn @Ôn Minh Viễn
Trâu Gia Ngôn: Lộc Lộc với .
Bạch Tuyết Lăng: Không vấn đề! Lệ Lệ ngủ ngoan.
Lưu Nhược Đồng: Tôi cũng vấn đề, chỉ là Hạ Hạ nghịch, buổi tối khó ngủ, nào cũng dỗ lâu. Tôi với thằng bé , bảo nó ngoan ngoãn, làm phiền nhé.
Ôn Minh Viễn: Ừ.
Tạ Lạc Thư: Được.
“Suỵt.” Tạ Lạc Thư giơ một ngón tay lên hiệu im lặng: “chú với phụ các con , họ đều đồng ý.”
“Thật ạ?” Lệ Lệ nhỏ giọng hỏi.
“Thật.” Tạ Lạc Thư tìm một truyện kể khi ngủ: “ ngay ngắn nào, để chú Tạ kể chuyện cho các con .”
May mà phòng của Tạ Lạc Thư là giường lớn, chăn đủ rộng, mỗi bé đều thể đắp.
“Con chuyện công chúa.” Lệ Lệ nhỏ giọng .
Hạ Hạ đồng ý: “Con Ultraman cơ.”
“Ơ?” Tạ Lạc Thư đỡ trán: “nhưng hôm nay chú định kể chuyện khủng long nhỏ mà Yến Yến thích nhất đó.”
“Vậy cái đó!” Lệ Lệ lập tức đổi phe.
Hạ Hạ cũng : “Vậy… cái đó .”
[Chuẩn bài luôn đó.]
[Được , hiểu . Chỉ cần một Yến Yến là cân tất!]
[Không ai thể thích Yến Yến!]
[Yến Yến ngủ ngoan với đáng yêu quá!]
[Mấy bé con đáng yêu thật luôn!]
[Một đám bé con, để c.ắ.n một cái nào!!!]
Lưu Nhược Đồng: Lạc Thư, mấy bé chiếm hết giường , tối nay qua phòng ngủ ? Phòng hai giường.
Tạ Lạc Thư: Được, qua đây.
Sáng sớm hôm , tổ chương trình tới gõ cửa.
[Sớm ? Mới sáu rưỡi.]
[Hội dậy sớm vui mừng cực độ! Haha]
[Dậy sớm sâu ăn.]
[Là sâu dậy sớm chim ăn đó! Sếp chó, sáng sớm gọi tụi tới là huấn luyện buổi sáng, chịu hết nổi !]
[Vậy còn ở đây? Không sợ sếp thấy .]
[Sếp còn tới… qua xem mấy bé con, chữa lành trái tim tổn thương của !]
[Học sinh cũng mệt lắm nha! Sáng sớm tới trường học tự học.]
[Học sinh ở trường điện thoại ?]
[Trường bán trú đó hihi…]
[Đây là phòng của ai ?]
[Tôi ! Là phòng của Yến Yến với Tạ Lạc Thư!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-be-con-doc-tam-gap-nguoi-ba-ke-xuyen-sach/chuong-43-cac-be-con-sieu-dang-yeu.html.]
[Lầu , tối qua biến thành của mấy bé con .]
[Ừm… gọi mấy đứa nhỏ dậy sớm thật sự ?]
[Xong … linh cảm chẳng lành.]
[Tổ chương trình mất nhân tính bắt mấy bé làm nhiệm vụ chứ.]
[Chỉ thể , đổi biên kịch … đúng là “mễ cộng”!]
[Huhu, biên kịch cũ ơi! Quay ! Tôi nhớ bạn lắm!]
“Khụ khụ, dậy nào!” Đạo diễn Chúc qua gọi từng bé dậy.
Lộc Lộc đá tung chăn: “Mấy giờ chứ!”
“Ưm?” Lộc Lộc mơ mơ màng màng mở mắt dậy, ngẩn giường.
Lệ Lệ trở , tiếp tục ngủ: “zzz…”
“Hừ!” Phương Phương tính khí khi thức dậy khá nặng, trực tiếp cầm cái gối ôm bên cạnh ném qua. Đó là cái mà tối qua Tạ Lạc Thư đặc biệt đặt ở mép giường để tránh mấy đứa nhỏ lăn xuống hoặc va đập.
[Phương Phương ném lắm! Sướng!]
[Tổ chương trình đúng là quá đáng, mấy bé mới bao nhiêu tuổi mà bắt dậy sớm . Trẻ con độ tuổi đang trong giai đoạn phát triển nhanh, giấc ngủ quan trọng với cơ thể và não bộ!]
[Nhớ biên kịch mùa quá…]
[Không còn cách nào, ai bảo cửa chứ?]
[Hả? Đi cửa ? Drama gì ?]
[Ồ! Tôi cũng thấy .]
[Không chứ, drama gì ! Ném link cho mau!]
[Là cái lúc sáng đó .]
[Aaaa (thét)! Mau gửi (gãi đầu bứt tai)! Tôi sắp lớp (gào)!]
[Haha gửi gửi !]
Yến Yến cũng tỉnh dậy.
Có chút nóng, chút ồn…???
Yến Yến mấy bé con khác hai bên, mặt đầu xuất hiện biểu cảm gọi là “ngơ ngác”.
[Hahaha, Yến Yến ngơ luôn .]
[Yến Yến: Tôi là ai? Tôi đang ở ? Chuyện gì xảy ?.jpg]
Bé con đang ở ? Yến Yến trái , ba nhỏ ? Ba nhỏ thấy nữa! Không ba nhỏ cần bé nữa chứ?
Trong đầu Yến Yến rối bời, nghĩ tới đây cả bé đờ , nước mắt bắt đầu lưng tròng.
“Được , các bạn nhỏ…”
“Hức…”
“Yến Yến ngoan, đừng .” Lộc Lộc phản ứng , ôm lấy Yến Yến.
“Ba nhỏ….” Trên mặt Yến Yến là nước mắt, “Em ba nhỏ~”
“Em trai đừng .” Lệ Lệ cuống cuồng nhét con khủng long tay Yến Yến: “Nè, khủng long.”
Phương Phương cũng hết cáu ngủ, đưa tay cho Yến Yến: “Em trai, bóp bóp nè.”
“Em trai nè, lè.” Hạ Hạ một tay kéo mí mắt, một tay kéo khóe miệng làm mặt quỷ.
Bị một đám bé con vây quanh dỗ dành, Yến Yến bật qua nước mắt: “Hì hì.”
Hạ Hạ thấy lập công lớn, càng thêm hăng hái: “Còn nữa nè…”
[Sao Yến Yến đột nhiên ?]
[Trẻ con mà, với Yến Yến mới ba tuổi thôi. Con nhà ngày nào ngủ dậy cũng .]
[Chủ yếu là Yến Yến đang ở ngoài. Với ngủ dậy thấy quen bên cạnh nên thiếu cảm giác an .]
[Thiếu ngủ cũng là một nguyên nhân. Trẻ con đ.á.n.h thức đột ngột như vốn dĩ tâm trạng sẽ định.]
[Huhu, mấy bé con đáng yêu quá!]
[ . Không vì mấy bé thì ai thèm xem chứ! Tổ chương trình làm ơn làm cho đàng hoàng !]
“Bé con!” Tạ Lạc Thư chạy như nước rút trăm mét lao tới. Vừa phòng thấy mấy đứa nhỏ vẫn hòa thuận, mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ba nhỏ~” Yến Yến dang hai tay: “ôm.”
Tạ Lạc Thư bế Yến Yến lên: “Chuyện gì ?”
Vừa nãy tiếng gõ cửa của nhân viên làm tỉnh, đối phương Yến Yến nên bảo mau qua đây.
Đạo diễn Chúc né tránh ánh mắt của Tạ Lạc Thư, ấp úng: “Là…”
“Được . Tôi .” Tạ Lạc Thư cũng lười giải thích, bế Yến Yến xuống giường, hỏi mấy đứa nhỏ khác: “Sao các con dậy sớm ?”
“Là chú đạo diễn!” Lệ Lệ chống nạnh: “chú gọi tụi con dậy hết!”
“Con còn ngủ đủ nữa.”
“ đó!” Mấy đứa nhỏ đều tức giận.
“Con buồn ngủ lắm.”
Tạ Lạc Thư ôm Yến Yến xuống giường, gọi mấy bé khác cũng xuống: “Vậy chúng ngủ tiếp ?”
“Được ạ!”
Yến Yến nắm chặt lấy áo của Tạ Lạc Thư.
Tạ Lạc Thư dỗ dành: “Ba nhỏ , ba nhỏ kể chuyện cho các con .”
“Vẫn là chuyện khủng long nhỏ ?”
“Ừ.” Tạ Lạc Thư gật đầu: “là kể tiếp phần đó, các con còn ?”
“Muốn ạ!”
“Muốn thì đắp chăn cho đàng hoàng.” Mấy bé con ngoan ngoãn lời.
[Không thể , Tạ Lạc Thư cách trông trẻ.]
[Chủ yếu là Tạ Lạc Thư dịu dàng, bọn trẻ cũng lời . Không như thằng nhóc nhà , nghịch c.h.ế.t.]
Lại dỗ mấy bé con ngủ say. Tạ Lạc Thư định dậy, phát hiện Yến Yến nắm chặt áo buông, mất một lúc mới gỡ .
“Thầy Tạ… chuyện là do suy nghĩ chu .” Đạo diễn Chúc xoa tay.
“Tôi .” Tạ Lạc Thư lạnh lùng : “ .”
“Tôi…” Đạo diễn Chúc còn gì đó, điện thoại của Tạ Lạc Thư vang lên, máy sang một bên, ông cũng tiện theo: “haiz…”
“Alo, Cố tổng.”
“Chuyện giao cho .” Cố Diệp Cẩn thẳng vấn đề.
Tạ Lạc Thư gật đầu đồng ý: “Được.”
Cậu nghĩ, Cố Diệp Cẩn là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, chuyện giao cho xử lý chắc chắn sẽ thuận tiện và nhanh gọn hơn nhiều.
“Chậm nhất là chiều nay.” Cố Diệp Cẩn xoay cây bút trong tay, với Tạ Lạc Thư: “chỉ là thể sẽ khiến tổ chương trình tạm dừng ghi hình một thời gian.”