Khi Bé Con Đọc Tâm Gặp Người Ba Kế Xuyên Sách - Chương 38: Anh ta có hệ thống
Cập nhật lúc: 2026-04-13 05:08:49
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ồ? Ôn Minh Viễn nhíu mày, “ồ” là ý gì? Anh gửi nhiều như , kết quả chỉ nhận một chữ “ồ”?
Thiệu Nghiên Nghiên: Minh Viễn, thế nào ?
Ôn Minh Viễn: 【ảnh chụp màn hình】
Thiệu Nghiên Nghiên: Anh ý gì ?
Thiệu Nghiên Nghiên: Chúng chủ động giải thích mà
Ôn Minh Viễn: Chuyện tạm để đó , quan trọng là show tạp kỹ.
Thiệu Nghiên Nghiên: 【tệp】
Thiệu Nghiên Nghiên: Đây là phương án công ty làm xuyên đêm, xem thử .
Ôn Minh Viễn: Được.
Thiệu Nghiên Nghiên: Minh Viễn, đến lúc show kết thúc sẽ tới đón .
Ôn Minh Viễn: Để xem , thể ba Phương Phương sẽ về.
Thiệu Nghiên Nghiên: Được .
【Chuyện gì thế ? Cốt truyện trong nguyên tác như !】
【Ký chủ đừng hoảng, hướng phát triển tổng thể của cốt truyện nguyên tác sẽ đổi.】
【Vậy thì .】
Ôn Minh Viễn thở phào nhẹ nhõm.
【 hôm nay Trâu Gia Ngôn để ý tới . Trước đây như , thật sự thầm thích ?】
【Theo thiết lập trong nguyên tác thì đúng .】
Nghe hệ thống trả lời, Ôn Minh Viễn yên tâm. Ít nhất hiện tại xem , hệ thống vẫn sai.
Anh hệ thống từ vài năm . Khi đó vẫn nổi tiếng. Dựa gương mặt cũng thu hút một fan qua đường và fan mê nhan sắc, nhưng vẫn nhận vai lớn nào. Toàn là vai nam thứ mười mấy, nhất cũng chỉ tới nam thứ năm.
Ban đầu là một hotboy mạng, đăng video và ảnh mạng. Sau đó chú ý tới, ký hợp đồng với công ty.
Gia đình ủng hộ bước giới giải trí. Họ hy vọng thừa kế gia nghiệp. Gia đình Ôn Minh Viễn làm bất động sản, nhưng khi đó thường những làm bất động sản đều là “trọc phú”. Hơn nữa vì một chuyện, danh tiếng của trọc phú cũng . Bạn bè xung quanh cũng như , thậm chí còn lấy đó trêu chọc Ôn Minh Viễn.
Ôn Minh Viễn sĩ diện, thêm lúc làm hotboy mạng xung quanh ai cũng tâng bốc , hưởng thụ cảm giác đó, nên quyết định dù nhờ gia đình giúp đỡ cũng giới giải trí.
Đêm hôm đó lướt điện thoại, trong lòng nghĩ.
【Bao giờ mới nhận vai lớn đây.】
【Rất nhanh thôi.】
“Ai ?” Ôn Minh Viễn giật , tay run lên, điện thoại rơi xuống chăn.
【Tôi là Hệ thống chỉnh sửa cốt truyện 168.】
“Hệ… hệ thống?” Ôn Minh Viễn cũng thiết lập kiểu trong tiểu thuyết, nhưng ngờ xảy với .
【 . Nhiệm vụ của là giúp công chính trong nguyên tác – Ôn Minh Viễn – chỉnh sửa cốt truyện.】
【Đợi . Công chính trong nguyên tác… là ?】
Đầu Ôn Minh Viễn chút choáng váng. Chuyện như rơi xuống đầu ?
【 . Theo cốt truyện nguyên tác, cuối cùng công chính sẽ trở thành ảnh đế và ở bên thụ chính.】
【Ảnh đế!】
Ôn Minh Viễn kiềm chế sự kích động của , cách khác… tương lai sẽ trở thành ảnh đế!
【 hiện tại cốt truyện chút sai lệch. Theo nguyên tác, công và thụ sẽ quen trong đoàn phim “Vạn Lý Phong Cương”. buổi thử vai của thất bại.】
“Khụ khụ.” Ôn Minh Viễn hổ. Vì một chút chuyện nên đến muộn. Nói là thử vai thất bại, chi bằng là căn bản thử vai.
【Không . Đây chính là nhiệm vụ của . Tiếp theo sẽ một bộ phim…】
Ban đầu vẫn nửa tin nửa ngờ, ngờ thật sự lấy bộ phim đó. Nhờ bộ phim mà lật ngược tình thế. Công ty còn đổi cho một quản lý kim bài. Anh cứ theo chỉ dẫn của hệ thống từng bước, bây giờ cũng một lượng fan lớn.
【Ký chủ yên tâm, theo cốt truyện thì sẽ sai.】
【Được…】
Thật đây từng đề nghị xem cốt truyện nguyên tác, nhưng hệ thống từ chối, thể tiết lộ, nếu cốt truyện sẽ sụp đổ.
“Oa!!”
Tiếng quen thuộc khiến Ôn Minh Viễn đau đầu.
“Phương Phương, ?” Ôn Minh Viễn đặt điện thoại xuống, dịu dàng hỏi.
“Dép của con! Chăn của con! Đồ chơi của con!” Trước đó Ôn Minh Viễn mở hai chiếc vali , Phương Phương lục tung hành lý, cố tìm đồ của , nhưng phát hiện gì cả, một thứ cũng .
“Đồ gì…” Ôn Minh Viễn vali Phương Phương lật tung, lúc mới phản ứng : “Phương Phương chúng ngoài chơi ?”
“Ra ngoài chơi?” Phương Phương nức nở hỏi: “Cùng ?”
“!” Thật Ôn Minh Viễn , nghỉ ngơi, nhưng vẫn cố nở nụ : “Anh chơi cùng em.”
Phương Phương lập tức nín : “Được!”
[Sao nữa! Trẻ con phiền nhất!]
[Tôi mà, hành lý Phương Phương sắp. Muốn chứng cứ ? Đây !]
[Cái tính là chứng cứ gì!]
[Fan Ôn Minh Viễn vẫn còn cãi chày cãi cối ~ nếu thật sự Phương Phương tự sắp thì chẳng lẽ bỏ đồ của ? Nhìn hai vali , một vali quần áo một vali đồ dùng, là của lớn.]
[ ! Quần áo của Phương Phương một bộ cũng mang!]
[Phương Phương cũng bình thường thôi. Nó mới năm tuổi, đến nơi xa lạ như . Anh trai thì cứ điện thoại để ý tới nó, tìm đồ quen thuộc để cảm thấy an hơn phát hiện chẳng gì.]
[ đó, Ôn Minh Viễn phòng chỉ điện thoại, trông trẻ con.]
[Anh Viễn đang lên Đại Nhãn T.ử dỗ fan.]
[ chuyện đó mới mấy phút thôi mà. Anh điện thoại bao lâu .]
[Thật Phương Phương cũng dễ dỗ mà. Ôn Minh Viễn chỉ cần chơi với nó là nó nữa.]
Ôn Minh Viễn nghĩ một chút, quyết định dẫn Phương Phương tới trung tâm thể hình tìm Tạ Lạc Thư bọn họ.
“Phương Phương em xem, các bạn nhỏ đều ở đây, em chơi với họ ?”
Phương Phương nắm tay Ôn Minh Viễn, vẻ mặt rõ ràng là suy nghĩ, nhưng lùi nửa bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-be-con-doc-tam-gap-nguoi-ba-ke-xuyen-sach/chuong-38-anh-ta-co-he-thong.html.]
Ôn Minh Viễn chỉ Tạ Lạc Thư: “Anh chuyện với .”
Phương Phương đành gật đầu, từng bước chậm rãi về phía mấy bé đang chơi ở khung leo trèo.
Các bé con cũng sớm chú ý tới Phương Phương.
Lệ Lệ đầu, kéo Yến Yến sang bên cạnh. Yến Yến mệt, tại chỗ, Lệ Lệ cũng xuống bên cạnh Yến Yến.
Lộc Lộc tiến lên: “Phương Phương chơi với bọn tớ ?”
“Tớ !” Còn đợi Phương Phương gì, Lệ Lệ mở miệng từ chối.
Phương Phương tại chỗ động đậy, bầu khí nhất thời trở nên ngượng ngùng.
“Thầy Tạ.” Ôn Minh Viễn tiến lên.
“Thầy Ôn.” Trước ống kính, Tạ Lạc Thư cũng thể để ý tới : “Thầy thì dám nhận, cứ gọi Tiểu Tạ là .”
Tiểu… Tiểu Tạ? Nếu thật sự gọi như , mạng sẽ bàn tán thế nào nữa.
“Là thế , fan của …”
“Tôi .” Tạ Lạc Thư ngắt lời Ôn Minh Viễn: “Họ cũng gây ảnh hưởng gì tới cuộc sống của , cũng giải thích , chuyện coi như qua .”
Tạ Lạc Thư , Ôn Minh Viễn cũng tiện tiếp tục làm lớn chuyện.
“Phương Phương nó thiếu lễ phép.” Ôn Minh Viễn cố tìm chủ đề, nhưng bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Tạ Lạc Thư.
Tạ Lạc Thư dời ánh mắt: “Phương Phương mà.”
“Không .” Không Ôn Minh Viễn nghĩ gì: “Phương Phương ba chiều hư …”
“Xin .” Bàn tay mũm mĩm của Phương Phương nắm góc áo: “Con cố ý.”
[…………]
[Cười c.h.ế.t, cách màn hình cũng thấy Ôn Minh Viễn hổ.]
[Tôi hổ đến mức đào cả căn hộ hai phòng một khách .]
[Tôi thấy thật Phương Phương cũng khá . Tuy livestream lúc nào cũng , nhưng nghĩ kỹ thì Phương Phương luôn cưng chiều, chênh lệch lớn quá nên cũng bình thường.]
[Tạ Lạc Thư: Phương Phương .jpg]
[Ôn Minh Viễn: Không .jpg]
[Ha ha ha to quá!]
Hạ Hạ gãi đầu: “Không , là tớ ồn quá.”
Lệ Lệ đung đưa chân: “Thật Lệ Lệ chuẩn quà cho đó ~”
“Thật ? Tớ cũng …” Phương Phương vui vẻ chạy tới, nhưng chợt nhớ điều gì, mắt đỏ lên: “Tớ quà…”
“Không .” Lộc Lộc an ủi: “Tổ chương trình nhất định chuẩn .”
“Tớ chuẩn .” Phương Phương xuống cạnh Yến Yến, chống cằm: “ quên mang .”
Yến Yến vỗ vỗ cánh tay Phương Phương: “Lần .”
“Ừ, .” Phương Phương nghĩ cũng đúng: “Lần tớ sẽ mang thật nhiều thật nhiều quà cho !”
Yến Yến vỗ vỗ.
Mềm mềm, thích. Không chắc lắm, vỗ thêm cái nữa.
Phương Phương cũng để ý: “Mẹ cũng thích bóp.”
“Tớ cũng bóp!”
“Anh cũng ! Mềm quá!”
“Của em trai cũng mềm!”
“Thật ? Tớ bóp thử! Thật luôn!”
Mấy đứa nhỏ vây thành một vòng, bóp , bóp .
[Ao! Bé con nào cũng đáng yêu quá!]
[Bóp , trời ơi. Còn chỉ thể mua đồ bóp về tự bóp.]
[Không ! Cảm giác của trẻ con và đồ bóp thủ công thật sự khác !]
[Tôi thừa nhận nặng với Phương Phương.]
[Nhìn thì Phương Phương chỉ tùy hứng thôi nhỉ. Với hình như chỉ tùy hứng mặt nhà.]
[Không tùy hứng mặt nhà chẳng lẽ mặt ngoài? Tôi thấy Phương Phương cũng khá . Chỉ là sĩ diện?]
[Tôi cũng nghĩ , nó xin mà vò nát cả góc áo ha ha.]
“Sắp đến giờ , chúng lên tầng nhé.” Tạ Lạc Thư đồng hồ.
“Được.”
“Đi thôi các bé.” Tạ Lạc Thư gọi. Mấy đứa nhỏ chỉ trong chốc lát , tay nắm tay thành một hàng ngay ngắn.
“Con .”
“Tớ .”
“Được , xếp theo tuổi nhé.” Tạ Lạc Thư chỉ huy: “Hạ Hạ lớn nhất, Hạ Hạ đầu ?”
“Được ạ~”
Tạ Lạc Thư giống như giáo viên mầm non, dẫn một đám trẻ con thang máy lên nhà hàng tầng thượng.
Không gian rộng rãi của nhà hàng tầng thượng khiến sáng mắt. Sàn gỗ và bàn ghế gỗ tỏa thở tự nhiên, hòa hợp với cảnh quan xung quanh khu du lịch. Nhìn ngoài qua cửa sổ ngắm cảnh khổng lồ, phong cảnh núi Thủy Vọng trải rộng mắt.
Bên cạnh nhà hàng tầng thượng còn hồ bơi. Qua cửa kính sát đất là thể thấy. Nước hồ trong suốt, xung quanh lát gạch tinh xảo, đặt những ghế thoải mái và ô che nắng. Nhân viên phục vụ đang bận rộn, bày những chiếc đèn trang trí nhỏ xung quanh ghế , tạo nên bầu khí ấm áp lãng mạn. Trên bàn cạnh hồ bơi bày sẵn bộ đồ ăn tinh xảo và các loại đồ uống.
Tổ chức tiệc hồ bơi ở đây? Đây chẳng khách sạn trong khu du lịch ?
[Tôi nhầm ? Có tổ chức tiệc hồ bơi trong khách sạn ở khu du lịch?]
[Không, bạn nhầm …]
[Trọng điểm chẳng là khách sạn trong khu du lịch hồ bơi ngoài trời lớn như ?]
[Ơ? Mọi ? Khách sạn khá nổi tiếng đó. Rất sang trọng, trung tâm thể hình, hồ bơi ngoài trời, SPA… đủ cả.]
[Nhìn phòng suite xa hoa là khách sạn tầm thường .]
[Nghe nhiều giàu cũng thích khách sạn . Vị trí địa lý , tuy ở khu du lịch nhưng khu khá yên tĩnh, trang trí sang trọng, phục vụ chu đáo.]