Khi Bé Con Đọc Tâm Gặp Người Ba Kế Xuyên Sách - Chương 3: Cô bị sa thải
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:34
Lượt xem: 260
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Công ty tự kém cỏi, lăng xê nổi nghệ sĩ thì liên quan gì đến ?” Tạ Lạc Thư lạnh.
Từ chối PUA nơi công sở — bắt đầu từ bạn và .
“Lạc Thư, trong hợp đồng ký với công ty ghi rõ phục tùng sự sắp xếp của công ty, nếu thì trả tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.” Giọng Trần Đông Húc truyền qua điện thoại.
Ồ? Hóa là ký hợp đồng bá đạo . là quá đáng.
“Anh Đông, nếu bên Cố tổng đồng ý thì chẳng lẽ các còn ép ?” Tạ Lạc Thư lạnh.
“Cho nên… mới bảo chuyện với Cố tổng mà.” Trần Đông Húc lúng túng : “Nếu vi phạm hợp đồng thì tổng tiền bồi thường là ba mươi triệu.”
“….”
Tạ Lạc Thư thêm gì, trực tiếp cúp máy.
Ba mươi triệu tiền bồi thường. Công ty môi giới đúng là dám , cũng dám đòi. Còn nguyên chủ nữa — ký hợp đồng mà thèm kỹ, cứ thế ký luôn, đúng là ngốc.
Tạ Lạc Thư mở điện thoại. Ứng dụng ngân hàng cài đăng nhập bằng vân tay. Cậu tính toán một chút — hiện tại chỉ tổng cộng hai triệu tiền tiết kiệm.
Sau đó, tìm trong danh bạ của vị “Cố tổng” trong truyền thuyết gọi .
“Alo.”
Sau khi gọi, Tạ Lạc Thư mới nhớ thể Cố tổng đang ở nước ngoài. lâu điện thoại bắt máy. Người đàn ông bên lẽ ngủ dậy, giọng trầm thấp mang theo từ tính. Nếu Tạ Lạc Thư là mê giọng , lúc chắc hét lên .
“Cố tổng, là Tạ Lạc Thư.”
Tạ Lạc Thư l.i.ế.m môi, nhất thời nên gì.
“Ừ.”
Bên đáp ngắn gọn.
“Tôi thể dẫn Yến Yến tham gia chương trình thực tế về trẻ em ?”
Tạ Lạc Thư thực định theo công ty. Chỉ là Yến Yến quá trầm lặng, sự hoạt bát vui chơi của trẻ con.
Đối với một đứa trẻ mới ba tuổi, điều bình thường.
Tạ Lạc Thư nghĩ lẽ vì Yến Yến ít tiếp xúc với những đứa trẻ khác. Cậu bé cũng từng mẫu giáo, chỉ học gia sư tại nhà. Nhân cơ hội đưa Yến Yến tiếp xúc với các bạn nhỏ khác, thể khiến bé hoạt bát hơn.
Bên im lặng một lúc : “Cậu hỏi ý kiến của Yến Yến . Nếu thằng bé thì , thì thôi.”
“Ừ, .” Tạ Lạc Thư gật đầu.
“Vậy… thể mượn luật sư của Cố thị ?”
Mượn luật sư để làm gì?
Đương nhiên là khởi kiện công ty môi giới .
Có luật sư miễn phí sẵn đó, dùng thì quá phí.
Nếu Trần Đông Húc gọi điện nhắc, suýt nữa quên mất công ty hút m.á.u .
Theo nội dung trong sách, khi nguyên chủ tham gia chương trình thực tế dành cho trẻ em và bôi đen đến bại danh liệt, công ty môi giới dùng hợp đồng bá đạo cùng khoản bồi thường khổng lồ ép nguyên chủ tham gia đủ loại hoạt động để kéo fame cho nghệ sĩ khác của công ty.
Nguyên chủ vốn cư dân mạng mắng c.h.ử.i đến mức tinh thần bất . Sau đó mỗi xuất hiện ở sự kiện đều ném trứng thối và rau thối, tinh thần ngày càng suy sụp.
Cuối cùng khi băng qua đường chú ý, xe đ.â.m c.h.ế.t.
“Được. Tôi gửi điện thoại luật sư cho .”
Người đàn ông bên thậm chí còn hỏi lý do.
“Yến Yến… từng đưa thằng bé khám bác sĩ tâm lý ?” Tạ Lạc Thư hỏi.
Trong nguyên tác, cho đến khi nguyên chủ c.h.ế.t, Yến Yến vẫn từng một câu nào — thậm chí phát một chữ.
Yến Yến ba tuổi .
Điều bình thường.
Tạ Lạc Thư cảm thấy… lẽ là thằng bé tự .
“Nếu nhớ nhầm thì ngày mai là ngày kiểm tra sức khỏe định kỳ mỗi tháng của Yến Yến.” Người đàn ông : “Nếu , thể với quản gia Lâm để đưa thằng bé .”
Tạ Lạc Thư nghĩ còn gì để nữa.
“Được, … tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi Tạ Lạc Thư cúp máy, đàn ông bên tin nhắn quản gia Lâm gửi.
“Tạ Lạc Thư…”
……
Bên , khi cúp điện thoại, Tạ Lạc Thư thở phào một .
Ngay lúc liên hệ xong với luật sư, lầu đột nhiên truyền xuống tiếng động.
“Yến Yến?!”
Tạ Lạc Thư lập tức chạy lên lầu.
Phòng học đàn piano của Yến Yến ngay cạnh cầu thang, cửa phòng đang mở.
Cậu bước .
Trên sàn là đĩa trái cây vỡ tan, hoa quả lăn khắp nơi.
Tạ Lạc Thư mà … đau lòng cho đống trái cây.
【Yến Yến ? Yến Yến ?】
Cậu đầu và thấy Yến Yến.
Cậu bé cách xa chỗ đĩa vỡ một đoạn nên thương. Tạ Lạc Thư thở phào.
Ngược , cô giáo dạy piano hình như mảnh vỡ b.ắ.n trúng chân, lúc đang xổm ôm bắp chân.
“Cô chứ?”
Tạ Lạc Thư định đỡ cô dậy, nhưng cô giáo piano lập tức đập tay .
“Đừng giả vờ làm .”
Cô chằm chằm Tạ Lạc Thư.
“Nếu may mắn thì vị trí Cố phu nhân còn lâu mới đến lượt !”
Tạ Lạc Thư hiểu .
Hóa cô giáo thèm vị trí vợ Cố tổng từ lâu, ngờ nguyên chủ chiếm mất nên ôm hận trong lòng.
“Còn cái đứa con hoang nữa.”
Cô chỉ Yến Yến.
“Không từ chui . Thân thiết với như … —”
“Con hoang?”
Tạ Lạc Thư nắm chặt cổ áo cô .
“Yến Yến là con trai của Cố tổng. Có ghi rõ trong hộ khẩu. Là thừa kế duy nhất của tập đoàn Cố thị mà chính Cố tổng thừa nhận.”
Ngón tay của Yến Yến dừng nút “gửi”.
“Cô tư cách linh tinh.”
Cô giáo piano dọa đến mức dám gì.
“Biết vì cô vị trí của ?”
“Vì cô xứng.”
“Sao Cố tổng để một tâm địa bất chính làm vợ chứ?”
Cô giáo piano trợn tròn mắt: “Cậu cũng —”
“Nếu tâm địa bất chính…”
Tạ Lạc Thư buông tay.
Cô ngã phịch xuống đất.
“… thì làm thể trở thành vợ của Cố tổng ?”
“Cô nghĩ Cố tổng thật sự gì ?”
Đối với tình tiết trong nguyên tác, Tạ Lạc Thư luôn thấy nghi ngờ.
Một tổng tài bá đạo, tài sản trăm tỷ — làm thể gì ?
Cho dù đó thì khi kết hôn chắc chắn cũng điều tra rõ ràng.
Vậy mà vẫn để nguyên chủ gả .
“Cút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-be-con-doc-tam-gap-nguoi-ba-ke-xuyen-sach/chuong-3-co-bi-sa-thai.html.]
Tạ Lạc Thư bế Yến Yến lên bằng một tay.
“Chúc mừng cô — cô sa thải.”
“Cậu!”
Cô giáo run rẩy.
“Cậu quyền—”
“Tôi là Cố phu nhân.” Tạ Lạc Thư lạnh.
“Cố tổng ở nhà thì Cố gia đương nhiên .”
“Tôi quyền? Vậy ai ?”
Nói xong, bế Yến Yến ngoài, lúc gặp quản gia Lâm.
“Tôi sa thải cô giáo piano . Tạm thời cần tìm mới.”
“Đã hiểu, phu… , Tạ .”
Tạ Lạc Thư bế Yến Yến tay.Trên đứa trẻ tỏa mùi sữa đặc trưng, cả mềm mềm ấm ấm, ôm thoải mái — đúng kiểu một cục bánh bao sữa nhỏ.
Nhìn thì tròn tròn mũm mĩm nhưng thật khá nhẹ.
Chỉ là Yến Yến cứng đờ, giữ nguyên một tư thế nhúc nhích.
Tạ Lạc Thư cũng để ý, đổi sang ôm bằng hai tay.
Má Yến Yến áp cổ . Làn da mềm mại của trẻ con chạm khiến cảm giác càng rõ ràng.
Nhiệt độ cơ thể truyền tới.
Khóe miệng Tạ Lạc Thư kìm cong lên.
【Ôi trời! Mềm quá, sướng quá!】
Bộ vest của Yến Yến dùng chất liệu , sờ thích. Tạ Lạc Thư vẫn thấy hợp với trẻ con.
“Phòng của Yến Yến ở ?” Cậuhỏi.
Ngẩng đầu lên liền thấy biển tên cửa.
là nhà tổng tài bá đạo. Sợ nhầm phòng nên còn gắn bảng tên.
Phòng Yến Yến ở ngay cạnh phòng Tạ Lạc Thư, giữa hai phòng là một phòng chứa đồ.
Tạ Lạc Thư tấm bảng kim loại vuông vức lạnh lẽo.
【Hôm nào cái bảng dễ thương hơn. Cái lạnh tanh c.h.ế.t. Gu thẩm mỹ của Cố tổng cũng tệ thật.】
… trang trí trong nhà do ba lớn chọn.
Yến Yến ôm thoải mái.
Vòng tay của Tạ Lạc Thư ấm áp.
Hơn nữa ba nhỏ dường như khác , nên Yến Yến cũng thả lỏng một chút, .
Tạ Lạc Thư cũng cảm nhận điều đó.
Cậu mở cửa phòng.
phòng của Yến Yến giống phòng trẻ con chút nào.
Tông màu chủ đạo vẫn là đen — trắng — xám. Không trang trí gì cả.
Mở tủ quần áo …
Một hàng vest chỉnh tề khiến Tạ Lạc Thư hít một lạnh.
Cậu đặt Yến Yến xuống giường, xổm mặt bé.
“Yến Yến, con quần áo khác ?”
Quần áo khác? Không . Yến Yến lắc đầu.
Ba lớn chỉ những bộ đồ . Nên cũng chỉ những bộ đồ .
Tạ Lạc Thư lục khắp tủ.
Cuối cùng xác nhận một sự thật.
Yến Yến chỉ vest!
【Hu hu hu, Yến Yến đáng thương của chúng chỉ vest.】
Vest ?
Yến Yến nghi hoặc.
Ba lớn cũng mặc vest mà.
【Cái cha Cố tổng làm , cũng đối xử hơn với Yến Yến. Bảo thằng bé chuyện.】
Ở tận nước ngoài, vị Cố tổng hắt xì một cái, quyết định mặc thêm áo khoác.
Yến Yến chớp mắt.
Thật … cũng thể ba lớn như .
“Yến Yến.” Tạ Lạc Thư bế bé lên.
Lần ôm quá chặt, hai mắt .
“Chúng ngoài mua quần áo mới ?”
【Ôm thích quá… ôm buông nữa.】
Yến Yến gì.
Tạ Lạc Thư rảnh một tay liền xoa đầu bé.
Tóc trẻ con mềm mại, sờ thích.
Sao xoa đầu Yến Yến nữa.
Yến Yến đưa tay nắm lấy tay .
Cậu bé ăn uống , chuyên gia dinh dưỡng chuẩn nên mũm mĩm khỏe mạnh.
Bàn tay nhỏ cũng mềm mềm thịt thịt.
Tạ Lạc Thư thuận theo nắm tay bé, bóp nhẹ.
【Trên đời gì bóp tay hơn tay trẻ con!】
“Nếu con thì ba xem như con đồng ý nhé, bé con.”
Tạ Lạc Thư định gọi Yến Yến, nhưng thấy gọi bé con thiết hơn.
Cậu bế Yến Yến xuống lầu.
Cô giáo piano rời , phòng đàn cũng dọn sạch.
“Quản gia Lâm.”
“Chuẩn xe. Tôi đưa Yến Yến trung tâm thương mại.”
“Là trung tâm thương mại của tập đoàn Cố thị ?” quản gia hỏi.
là tổng tài trong tiểu thuyết, tiêu chuẩn trung tâm thương mại riêng.
Rất .
Không cần tự bỏ tiền.
Mấy năm sống khổ khiến Tạ Lạc Thư hình thành thói quen tiết kiệm.
Cậu gật đầu.
“ . Hàng nhà thì yên tâm hơn.”
Quản gia Lâm làm việc nhanh.
Chẳng mấy chốc Tạ Lạc Thư và Yến Yến lên xe.
Nhìn logo nhận hãng xe nào — chắc tác giả bịa .
thoải mái, khí trong xe cũng dễ chịu.
Khứu giác của Tạ Lạc Thư nhạy.
Hồi nhỏ chỉ cần trong xe mùi lạ là sẽ say xe buồn nôn.
Cho nên xe trong nhà đều xử lý khử mùi.
Quản gia Lâm cũng theo, ghế phụ.
“Tạ dự định tầng mấy ?”
Tạ Lạc Thư khuôn mặt tròn trịa của Yến Yến.
Mũm mĩm tròn vo, giống hệt Shin - bé bút chì.