Khi Bé Con Đọc Tâm Gặp Người Ba Kế Xuyên Sách - Chương 18: Bé con không ăn cá vàng

Cập nhật lúc: 2026-03-23 10:39:51
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cấu trúc của cả trung tâm thương mại là hình bầu dục, từng tầng từng tầng vòng lên , nên ở hai đầu sẽ một trống. Vị trí của trống , thang cuốn lên là thể thấy.

Tạ Lạc Thư cũng chú ý tới quầy nhỏ . Chủ quầy là một dì trông hiền lành. Dì bên cạnh bể nước, mặt luôn tươi , thấy ai cũng nở nụ . Không hiểu khiến cảm thấy thiện.

Bể nước là loại bể bơm , lớn. Đặt ở trống đó vặn. Có thể thấy trong bể bơm đủ loại cá vàng nhỏ bơi qua bơi .

Bên cạnh còn một cái rổ nhựa, mấy con rùa im lặng bên trong. Màu mai rùa khác , màu xanh đậm, màu nâu xám, còn màu hồng đỏ tươi hơn một chút, thậm chí con pha trộn nhiều màu.

Phía chủ quầy đặt một cái kệ, kệ là những bể nhựa hình ngôi nhà để đựng cá vàng, còn thức ăn cho cá và dụng cụ vớt cá. Cả quầy nhỏ thoang thoảng một mùi tanh của nước, nhẹ, nên cũng khó ngửi.

“Bé con, chúng vớt cá nhé.” Tạ Lạc Thư bế Yến Yến xổm xuống: “Chủ quầy ơi, chơi thế nào ạ?”

Trong bể bơm , những con cá vàng đủ màu vẫy chiếc đuôi linh hoạt, đáng yêu.

“Mười tệ ba cái vợt.” Chủ quầy nhanh chân tới: “Lấy mấy cái?”

“Trước mắt cho sáu cái .” Tạ Lạc Thư nghĩ một chút.

“Được thôi.” Chủ quầy làm việc nhanh nhẹn, lấy sáu cái vợt giấy, hai cái rổ nhựa đựng cá vàng, còn mang cho họ ba cái ghế nhỏ.

“Cảm ơn.” Tạ Lạc Thư nhận lấy, đưa một cái cho Yến Yến, cầm một cái, bốn cái còn đặt chiếc ghế bên cạnh: “Bé con, chúng thi xem ai vớt nhiều hơn nhé.”

Yến Yến chuẩn vớt cá, thấy lời Tạ Lạc Thư thì lắc đầu.

Bé mới thi , bé đồ ngốc. Bé còn nhỏ, ba nhỏ lớn. Bé con thắng ba nhỏ.

“Ừ?” Tạ Lạc Thư ngờ Yến Yến từ chối: “Bé con thi với ba nhỏ .”

Yến Yến lắc đầu thật mạnh: Không!

“Được .” Tạ Lạc Thư cũng ép Yến Yến: “Vậy bé con cẩn thận một chút nhé.”

Đây là đầu tiên Tạ Lạc Thư vớt cá vàng. Trước đó từng thấy mạng vợt giấy vớt cá dễ rách, thật cẩn thận mới .

Tạ Lạc Thư cúi , hai mắt chăm chú những con cá vàng bơi trong nước, tay nắm chặt vợt giấy. Cậu nhẹ nhàng thả vợt xuống nước, động tác vô cùng cẩn thận. Khi cá vàng bơi gần , cổ tay khẽ rung, định vớt cá lên, nhưng cá vàng nhanh nhẹn trượt khỏi mép lưới.

“Chậc…” Tạ Lạc Thư ngờ cá vàng xảo quyệt như . Cậu điều chỉnh tư thế, thận trọng thả vợt xuống nước nữa. Lần nhanh tay lẹ mắt, động tác cũng vững, cổ tay xoay nhẹ liền vớt một con cá vàng nhỏ màu vàng óng.

Tạ Lạc Thư thả nó rổ nhựa, đầu thấy Yến Yến cầm vợt giấy trong tay, vươn dài cánh tay đặt vợt nước, im nhúc nhích.

“Bé con, con động?” Tạ Lạc Thư chọc chọc cánh tay mũm mĩm giống củ sen của bé con: “Vợt giấy ngâm lâu sẽ rách đấy.”

Yến Yến nín thở tập trung, bàn tay nhỏ mập dùng sức nhấc lên, thành công vớt một con cá vàng. … Yến Yến còn kịp vui thì con cá vàng giãy giụa làm rách vợt giấy, cả con cá lập tức rơi trở nước.

“Không .” Tạ Lạc Thư an ủi Yến Yến, rút cái vợt hỏng , lấy cái mới nhét tay bé: “Chúng mấy cái lận. Yến Yến đừng chờ lâu quá, nhanh một chút nhé.”

Yến Yến nghiêm túc gật đầu: Ừm, bé con hiểu ! Lần bé nhất định sẽ vớt cá vàng.

Yến Yến cầm vợt giấy, lao “trận chiến” vớt cá.

“Tạ .” Quản gia Lâm bước tới, nhỏ giọng : “Quản lý sắp tới .”

“Ừ.” Tạ Lạc Thư gương mặt nghiêng chăm chú vớt cá của Yến Yến với bé: “Bé con, ba nhỏ qua bên chút việc, lát nữa sẽ . Con ở đây vớt cá ?”

Yến Yến gật đầu loạn xạ hai cái. Không bé con đang tập trung vớt cá bao nhiêu, nên Tạ Lạc Thư cũng dặn thêm chủ quầy một tiếng.

“Yên tâm.” Chủ quầy xua tay: “Tôi trông giúp cho, nhanh về nhanh.”

“Cảm ơn chủ quầy.”

Quản lý thang máy lên, vị trí của họ thấy. Đó là một đàn ông trung niên, trông phát tướng, tóc cũng còn nhiều, mặc một bộ vest cũng dáng. Chỉ là hai tay chắp lưng, dáng vẻ cao cao tại thượng nghênh ngang bước tới, khiến mà khó chịu.

Liêu Chí Bằng đến gần thấy quản gia Lâm, lập tức thu dáng vẻ, chạy tới, khom đưa hai tay : “Quản gia Lâm. Sao ông tới đây, chẳng lẽ là…”

“Vị là quản lý Liêu Chí Bằng, quản lý Liêu. Đây là Tạ Lạc Thư, Tạ .” Quản gia Lâm bỏ qua hai tay đang đưa của Liêu Chí Bằng, nghiêng giới thiệu: “Là… của Cố tổng…”

“Chẳng lẽ là phu nhân của Cố tổng!” Liêu Chí Bằng sắc mặt, vội vàng đưa tay : “Phu nhân.”

“Gọi là Tạ .” Tạ Lạc Thư đưa tay .

Liêu Chí Bằng định bắt tay, tay của Tạ Lạc Thư lướt qua tay , chỉ về phía cửa hàng máy gắp thú : “Ông chủ cửa hàng đó, là…”

“À…” Liêu Chí Bằng lắp bắp một tiếng: “À, là… là cháu .”

“Cháu ông .” Giọng Tạ Lạc Thư nhàn nhạt, cảm xúc.

Liêu Chí Bằng hiểu. Chắc chắn thằng cháu của gây chuyện gì . Trước đây chuyện gì đều lấy danh nghĩa là quản lý , cuối cùng cũng bỏ qua. gặp Tạ Lạc Thư…

“Cửa hàng của cháu quản lý Liêu đúng là lớn thật.” Tạ Lạc Thư cảm thán về phía cửa hàng.

Liêu Chí Bằng phía : “Cũng tạm thôi, cũng tạm thôi.”

“Quản lý Liêu, lấy điện thoại ? Có việc gấp ?” Tạ Lạc Thư đột nhiên đầu.

Động tác lấy điện thoại của Liêu Chí Bằng khựng : “Không việc gì…”

“Nếu quản lý Liêu việc thì chúng giải quyết nhanh nhé.” Tạ Lạc Thư bước nhanh tới cửa tiệm.

Liêu Tuấn Triết đang quầy nghịch điện thoại. Thấy Tạ Lạc Thư nhưng thấy Liêu Chí Bằng phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/khi-be-con-doc-tam-gap-nguoi-ba-ke-xuyen-sach/chuong-18-be-con-khong-an-ca-vang.html.]

“Ơ? Sao tới nữa?” Liêu Tuấn Triết vỗ bàn dậy: “Tôi cho , tiền trả là trả.”

“Vậy ?” Tạ Lạc Thư : “Tôi nhớ trong hướng dẫn khách hàng của trung tâm thương mại Cố thị ghi, đồ mua trong ba ngày thể đổi trả cần lý do. Còn hàng vấn đề chất lượng thì tiền vô điều kiện.”

“Quy định ở !” Liêu Tuấn Triết đảo mắt, rõ ràng là chột .

Tạ Lạc Thư ném một cuốn sổ lên quầy: “Tự xem .”

Đây là lúc ở cửa lớn thấy, tiện tay cầm lên xem hai mắt.

“Thì !” Giọng Liêu Tuấn Triết lớn: “Chú là quản lý! Tôi…”

“Quản lý Liêu.” Tạ Lạc Thư nghiêng : “Ông thấy nên làm thế nào?”

Liêu Tuấn Triết rõ Liêu Chí Bằng, lập tức tắt tiếng: “Chú… chú.”

“Im miệng.” Liêu Chí Bằng quát một tiếng tươi với Tạ Lạc Thư: “Đương nhiên là làm theo quy định của trung tâm thương mại Cố thị, tiền!”

Thấy Liêu Tuấn Triết im động, Liêu Chí Bằng tức đến nghiến răng vỗ mạnh tay .

“Xì…” Liêu Tuấn Triết đau đến hít một lạnh, ôm tay: “Bao… bao nhiêu tiền?”

“Một trăm xu game, trả hết.” Tạ Lạc Thư “cạch” một tiếng đặt hai giỏ nhựa đầy xu lên quầy.

“Ơ!” Liêu Tuấn Triết chỉ Tạ Lạc Thư: “Cậu dùng mấy cái …”

“Chậc!” Liêu Chí Bằng sắp IQ của thằng cháu chọc điên: “Trả! Trả hết! Nhanh lên!”

Liêu Tuấn Triết chỉ đành tiền bộ.

“Vậy Tạ …. chuyện của …” Liêu Chí Bằng lo lắng xoa tay.

“Cửa hàng của cháu quản lý Liêu…” Tạ Lạc Thư như : “Trông còn lớn hơn cửa hàng đồ chơi bên cạnh nhiều.”

Mồ hôi lạnh của Liêu Chí Bằng chảy ròng: “Chỉ… chỉ lớn hơn một chút.”

“Vậy ?” Tạ Lạc Thư nhướng mày: “Tôi thấy cửa hàng bằng hai cửa hàng.”

“Ha ha…” Liêu Chí Bằng gượng.

“Quản lý Liêu từng chơi gắp thú ở đây ?” Tạ Lạc Thư đột nhiên hỏi.

“Chưa. Dĩ nhiên là .” Liêu Chí Bằng lắc đầu: “Đó là trò trẻ con…”

“Vậy quản lý Liêu thể thử chơi.” Tạ Lạc Thư nhận chiếc xe đẩy từ tay quản gia Lâm đẩy tới mặt : “Thế , tiểu thiếu gia con khủng long trong máy gắp , quản lý Liêu giúp một chút nhé.”

“Cái …” Tay Liêu Chí Bằng toát mồ hôi.

“Sao ?” Tạ Lạc Thư nhẹ: “Quản lý Liêu ? Tôi thấy Yến Yến thích con khủng long đó. Đáng tiếc kỹ thuật của , gắp . Nếu ông gắp …”

“Nếu tiểu thiếu gia thích!” Liêu Chí Bằng lập tức to: “Vậy đương nhiên giúp tiểu thiếu gia gắp .”

“Không làm chậm công việc của ông chứ?”

“Không !” Liêu Chí Bằng lắc đầu lia lịa: “Tôi việc gì gấp! Giúp tiểu thiếu gia gắp thú là quan trọng nhất!”

“Vậy thì .” Tạ Lạc Thư hài lòng gật đầu: “Phải tự gắp nhé, nếu lấy thì thú vị.”

“Biết .” Liêu Chí Bằng đẩy xe: “Tôi gắp thú cho tiểu thiếu gia ngay!”

“Quản gia Lâm.” Tạ Lạc Thư Liêu Chí Bằng cửa hàng gắp thú: “Chuyện làm phiền ông .”

“Đã báo cho Cố tổng .” Quản gia Lâm : “Tạ yên tâm.”

“Vậy thì . Lát nữa cho kiểm tra sổ sách. Những con thú bông trong cửa hàng gửi cho những đó, là cảm ơn họ luôn ủng hộ trung tâm thương mại Cố thị.” Tạ Lạc Thư gật đầu: “Còn dư thì gửi tới viện phúc lợi.”

“Vâng Tạ .” Quản gia Lâm bỗng cảm thấy giống quản gia nữa. Ngược … giống trợ lý hơn?!

“Đi thôi. Đi xem bé con.” Nhắc tới Yến Yến, giọng Tạ Lạc Thư liền trở nên nhẹ nhàng.

Tạ Lạc Thư , từ xa thấy Yến Yến từ lúc nào lên, chủ quầy bên cạnh tận tâm trông chừng bé.

Yến Yến một tay cầm vợt giấy, một tay bám mép bể bơm . Bé kiễng chân, vươn cổ, cố gắng vớt cá vàng. Không ngờ cơ thể bé càng lúc càng nghiêng về phía .

Tạ Lạc Thư thấy gì đó , hình như bé quá sát . Cậu tăng nhanh bước chân. Đừng rơi xuống đó.

“Ào!” Nước b.ắ.n tung tóe.

Tạ Lạc Thư chạy vội tới: “Bé con!”

Chủ quầy bên cạnh lao tới như mũi tên, nắm lấy áo bé con, nhấc bổng cả bé lên như xách gà con.

Tạ Lạc Thư lập tức ôm lấy Yến Yến: “Bé con chứ! Con nuốt cá vàng bụng chứ?!”

Yến Yến còn kịp phản ứng, thấy lời thì mắt mở to, miệng mấp máy một chút lắc đầu.

Không , bé con ăn cá vàng .

 

Loading...