Editor: Trang Thảo.
Thực Omega giống như những gì Alpha từng nghĩ. Khi Alpha nhu cầu, sẽ chủ động, nhưng cũng bài xích những gần gũi. Alpha khi ở bên dịu dàng, chú ý an nên thấy phản cảm, ngược còn cảm thấy dễ chịu.
Sự bình tĩnh của Omega dần ảnh hưởng đến Alpha, khiến cũng trở nên tự nhiên hơn. Bầu khí giữa hai hài hòa hơn, còn lạnh nhạt như . Họ bắt đầu trò chuyện khi rảnh, vài câu đùa vô thưởng vô phạt, giữ một cách , quá xa cách nhưng cũng đến mức mật.
Alpha dần chú ý đến những thói quen nhỏ của Omega. Ví dụ như phát hiện Vu Trăn dù gặp món thích vẫn sẽ lặng lẽ ăn hết.
Ban đầu tưởng Omega kén ăn. khi cùng ăn nhiều , nhận mỗi khi đối mặt với vài món nhất định, biểu cảm của Omega sẽ cứng trong chốc lát, đó vẫn bình thản ăn hết, vẫn tiếp tục gắp món đó.
Alpha thấy khó chịu trong lòng, nhịn : “Không thích thì thể ăn.”
Omega khẽ lắc đầu: “Dù thích thì cũng học cách chấp nhận. Ăn uống là , những chuyện khác cũng thế, gì to tát. Dù ăn cũng hại.”
Cậu vốn tư cách kén chọn. cũng cảm thấy bất mãn, vì bất mãn cũng vô ích. Từ nhỏ hiểu, khi thể đổi khác thì chỉ thể đổi bản , như cuộc sống sẽ dễ chịu hơn. Cậu thấy việc ăn món thích là điều gì quá khó chịu, dù một chút, nhưng so với những đến cả quyền lựa chọn còn , may mắn.
Alpha nhất thời gì. Một lúc , kéo đĩa thức ăn mặt Omega về phía , gắp hết những món thích .
Omega ngẩn , trầm giọng : “Sau cần ép nữa. Dù ăn hại gì, nhưng cảm giác thích vẫn khó chịu. Miệng của thật sự chịu ?”
Lần đầu tiên trong đời cho phép quyền kén chọn. Omega chiếc đĩa dọn sạch những món thích, còn sót chút nào, khẽ mím môi vẫn nhịn mà hỏi: “Làm thích những món ?”
Gương mặt hiện rõ vẻ nghi hoặc. Alpha thể thừa nhận rằng luôn để ý đến ? Hắn đành nửa đùa nửa thật: “Vì tâm.”
Thấy thật, Omega cũng hỏi thêm, chỉ khẽ mỉm đón nhận ý .
Thực bữa nào cũng gặp món ghét, chỉ là đôi khi vô tình gặp , cũng từng nghĩ đến chuyện né tránh. Từ ban đầu là “ thể ăn”, lâu dần trở thành thói quen.
Vài ngày , Omega nhận cuộc gọi từ cha danh nghĩa, trong lòng khỏi bất ngờ. Có lẽ vì qua điện thoại, giọng của đàn ông trung niên hơn nửa năm liên lạc bỗng trở nên hiền hòa lạ thường.
Cậu thong thả lau miệng, bình thản hỏi: “Có chuyện gì ạ?”
Thấy hỏi thẳng, đối phương cũng giả vờ khách sáo nữa: “Hai đứa kết hôn cũng lâu , về nhà một chuyến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ket-hon-cung-omega-khong-duoc-thuong-yeu/chuong-4.html.]
Về nhà ? Omega nơi đó là nhà của . cuối cùng chỉ nhàn nhạt đồng ý. Có những chuyện chỉ khiến cả hai khó xử, dù mối liên hệ mục nát từ lâu, chỉ còn lớp vỏ huyết thống mỏng manh, vẫn chọn duy trì sự yên giả tạo.
“Khi nào ạ?”
“Nếu tiện thì ngày .”
“Vâng, con .”
Cúp máy xong, mới chợt nhớ hỏi ý kiến Alpha. Cuộc gọi chắc chắn vì nhớ con, mà là vì chuyện cần nhờ đến Alpha.
Vu Trăn chút áy náy kể cho Alpha , nhưng Địch Bá Kim do dự, lập tức gật đầu: “Được, thời gian.”
“ lẽ ông nhờ giúp chuyện gì đó, vẫn ?”
“Đương nhiên là .”
Vậy là Omega bắt đầu chuẩn quà. Cậu quá dụng tâm, chỉ là tay để tránh khác . Bản quan trọng, nhưng vẫn giữ thể diện cho Alpha.
Trước khi xuất phát, mỗi cầm một ít đồ. Alpha bỗng kéo Omega , chăm chú cổ . Đây vốn là vị trí nhạy cảm thứ hai của Omega, Vu Trăn đưa tay sờ cổ , hỏi: “Có chuyện gì ?”
“Quan hệ thật sự giữa chúng , bọn họ ?”
Omega ngẩn lắc đầu: “Chắc là , bọn họ cũng quan tâm.”
“Trên mùi tin tức tố của , là từng đ.á.n.h dấu.”
“Vậy... đ.á.n.h dấu tạm thời cho ?”
Vu Trăn do dự, chủ động lộ vùng gáy yếu ớt. Alpha nâng nhẹ cổ , cúi xuống c.ắ.n tuyến thể.
“Ưm...”
Trang Thảo
Đây là cảm giác Vu Trăn từng trải qua. Không giống những mật đó, khoái cảm dâng trào, chỉ là một luồng tê dại lan dọc sống lưng xuống tận đầu ngón tay, khiến run lên, làm rơi cả đồ trong tay.