“Chuyện hồi nhỏ, sớm quên .” Anh từ tốn , ngón tay khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay , khiến run nhẹ một cái, “Hoặc là , điều nhớ là lúc lột quần, mà là hình ảnh khi đó – ở bờ sông, giống như một mặt trời nhỏ, chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, dẫn đám trẻ chơi đùa như điên.”
Tôi sững .
“Tôi từng ghen tị với , thể sống vô tư như . Lúc giúp việc mới là , đúng là chút ác ý, xem lớn lên thế nào, trêu một chút.” Anh thừa nhận, “ phát hiện, vẫn là – ngốc ngốc dễ thương, thật thà chất phác, nhưng chân thành và ấm áp hơn bất kỳ ai. Dù lớn, vẫn khiến ghen tị.”
Giọng trầm và rõ ràng, khiến tim đập rộn lên từng nhịp.
“Tôi từ khi nào, trêu chọc thành thói quen. Nhìn thấy vì mà cảm xúc đổi, thấy thú vị; thấy bận rộn vì , thấy an tâm; thấy thương buồn bã, thấy đau lòng.”
Anh ngừng , ánh mắt khóa chặt : “Lúc xảy tai nạn, chỉ một suy nghĩ – nhất định xảy chuyện.”
Mắt bắt đầu cay xè, sống mũi chua xót.
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y một chút, “Cậu thể ở ? Không với phận trợ lý làm, mà là ở bên – ?”
Lời tỏ tình gần như trắng trợn khiến đầu trống rỗng, tim thì hân hoan nhảy nhót.
Tôi – đàn ông mà rõ ràng tình cảm, kiêu ngạo dịu dàng – đang tỏ tình với ?
Mắt vẫn đầy nghi hoặc: “Anh… ý gì ?”
Chu Lẫm bất ngờ kéo lên đùi , hoảng đến mức định bật dậy thì siết trong lòng, dám giãy mạnh – dù tay vẫn còn bó bột, mới khỏi bệnh.
“Chính là ý đang nghĩ đó.”
Nắng xuyên qua tán lá, rơi xuống chúng thành từng đốm sáng nhảy múa.
Anh – nụ chân thật và ấm áp nhất từng thấy.
Tôi cúi đầu định xác nhận , nhưng nhẹ nhàng hôn lên cằm .
Một năm .
Tôi vẫn ở phòng bên cạnh Chu Lẫm, nhưng hầu hết thời gian, chúng ngủ chung giường.
“Vương Tranh, tay đau.”
“Vương Tranh, ăn mì trứng cà chua em nấu.”
“Vương Tranh, đừng điện thoại, mà.”
Tất nhiên, cái tính độc miệng của vẫn chẳng đổi.
“Em nêm muối vẫn dựa theo cảm giác ? Nói bao nhiêu , dùng thìa định lượng!”
“Bộ quần áo của em chán chết, mai dẫn mua cái mới.”
Tôi bực mà thấy buồn , thường chỉ khờ khạo hoặc vặc một câu: “Cậu chủ, lắm yêu cầu ghê.”
Rồi sẽ ôm lòng, “trừng phạt” một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/keo-quan-ten-nhoc-yeu-duoi-khi-lon-toi-bi-cau-chu-coi-quan-detp/8.html.]
Tôi cũng còn làm “trợ lý” nữa.
Được Chu Lẫm hỗ trợ, đăng ký học lớp nấu ăn dành cho lớn, học bài bản từ đầu, bây giờ chính là “đầu bếp riêng” của biệt thự Chu gia – đến cả kén chọn như Chu Lẫm cũng chẳng bắt bẻ mấy.
Thi thoảng, còn nghiên cứu các món ăn quê nhà, cải biên nấu cho – ai ngờ hưởng ứng.
Chuyện của chúng , cuối cùng ba Chu Lẫm cũng .
Bất ngờ là… họ phản đối gay gắt như nghĩ.
Mẹ , một quý bà tao nhã, khi về nước nắm lấy tay mà : “Tiểu Lẫm từ nhỏ tính cách lạnh lùng, chẳng mấy khi dẫn bạn về nhà, giờ nó thích cháu, tụi cả . Cháu là một đứa trẻ , chăm sóc nó chu đáo, tụi cũng yên tâm.”
Ba chỉ vỗ vai , một câu: “Tự chọn, tự chịu trách nhiệm.”
Người duy nhất vẻ hài lòng là .
Ông vài lôi nhắc chuyện “nối dõi tông đường”, kết quả Chu Lẫm phát hiện và nghiêm khắc chỉnh đốn.
Về , cũng lười nhúng tay, chỉ bảo chuẩn tinh thần bác cả mắng.
Tôi hiểu – con đường phía chắc chắn còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần Chu Lẫm bên cạnh, còn gì sợ.
Tối hôm đó, dựa lòng xem phim truyền hình, chiếu đúng đoạn chủ bá đạo bắt nạt tiểu nha .
Tôi nhịn , dùng khuỷu tay thúc : “Này, Chu Đậu Đậu, lúc chẳng cũng làm bá đạo tổng tài bắt nạt em đúng ?”
Chu Lẫm nhíu mày, rõ ràng hài lòng với cái tên đó.
Anh cúi đầu, cắn nhẹ lên tai – đau, nhưng tê rần.
“Đó bắt nạt,” ghé sát bên tai , thở ấm áp, “Đó là dạy em quy củ.”
“Quy củ gì?” Tôi nhột quá, rụt cổ .
Anh ngẩng đầu, trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh đèn… và hình bóng .
“Quy củ của là…” Anh cúi đầu, trán chạm trán , giọng trầm thấp mà dịu dàng, “Cả đời , em ở bên .”
Tôi bật , chủ động nghiêng đầu hôn .
Ngoài cửa sổ, ánh trăng rực rỡ.
Trong căn phòng, tình yêu dịu dàng lan tỏa.
Từ Vương Thiết Trụ đến Vương Tranh, từ “kẻ thù tuổi thơ” lột quần đến yêu cùng nắm tay cả đời…
Câu chuyện giữa và Chu Lẫm, chỉ mới bắt đầu.
— TOÀN VĂN HOÀN —