Kéo quần tên nhóc yếu đuối, khi lớn tôi bị cậu chủ cởi quần - 5

Cập nhật lúc: 2025-11-14 15:06:53
Lượt xem: 542

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thở dài, gật đầu.

 

Buổi tiệc vốn rộn ràng với khác, với như kim.

Cố gắng chịu đựng theo Chu Lẫm vài vòng, mặt đỏ bừng, choáng váng.

 

Vừa đến cửa nhà vệ sinh thì một tên tóc bóng bẩy chặn .

 

“Cậu là trợ lý của chủ Chu? Mới đến ? Chưa gặp bao giờ. Trông cũng đấy, cho WeChat ? Sau chơi với ?”

 

Tôi chẳng là ai, đang buồn nôn, bịt miệng lắc đầu.

 

Ai ngờ chịu buông.

 

“Cậu là ai ? Đừng điều!”

 

Chân mềm nhũn, kéo buồng vệ sinh.

 

Ầm một cái, cửa đẩy bật.

Chu Lẫm mặt đen sì , hai lời kéo lưng.

 

“Tiểu Trương tổng việc gì với trợ lý của ? Nếu là chuyện làm ăn thì cứ tìm . Ba vẫn đang đợi ngoài sảnh đấy.”

 

Hắn thấy đến là Chu Lẫm thì đành nhịn, trừng một cái bỏ .

 

Người , vội ôm bồn rửa nôn thốc nôn tháo.

Mơ mơ hồ hồ, Chu Lẫm vỗ lưng cho , lầm bầm:

 

“Vô dụng, chặn rượu cũng xong. Lần khỏi theo. Tôi một lát dính ruồi bọ.”

 

Tôi dụi dụi thái dương đang ong ong, yếu ớt:

là giống ruồi thật.”

 

“Được , về thôi. Cậu xem thành cái dạng gì ?”

 

Anh , gương—

Bộ vest do chính Chu Lẫm chọn bung hết, nút áo sơ mi b.ắ.n , cà vạt xộc xệch, mặt đỏ gay— đúng là thảm.

 

Tôi gật đầu, định xin , thì chân trượt một cái—ngã thẳng lòng Chu Lẫm.

 

Môi vô tình quệt qua đường quai hàm sắc bén của , “ứ” một tiếng, chỉ cảm nhận lồng n.g.ự.c nóng hổi và rắn chắc của .

 

Đầu càng choáng hơn.

 

“Cậu làm cái gì …”

 

Chu Lẫm ôm chắc, tay siết chặt lấy cánh tay .

 

Lời xin còn kịp , phần của đêm đó … mất ý thức.

 

Đến lúc tỉnh , trong phòng .

 

Nhìn đồng hồ, trễ giờ dùng bữa của Chu Lẫm.

Tôi vội bật dậy tìm, mới báo: chủ làm từ sớm.

 

Tôi sờ môi đầy lo lắng, nhớ chút ít chuyện tối qua, vành tai đỏ bừng.

 

May là hôm đó, Chu Lẫm bận hơn, cũng nhắc đến buổi tiệc hôm .

Tôi đỡ ngượng nhiều.

 

Tôi âm thầm thề: đụng rượu nữa.

 

Tôi vẫn còn đang rối bời, thì bên nhà bắt đầu sốt ruột chuyện cưới xin của .

 

Lúc đó đang bóc bưởi cho Chu Lẫm, đặt điện thoại ở loa ngoài.

 

“Thiết Trụ !” Giọng lớn của thím vang , “Ở thành phố ? Cậu chủ Chu làm khó con chứ? Mẹ con lớn , gom ít tiền về quê mà cưới vợ . Ba con xem cho con một cô , tên Tiểu Thúy, ở gần nhà đấy, còn nhớ ? Về là coi mắt liền…”

 

Tôi cầm điện thoại, gượng gạo liếc Chu Lẫm đang sofa máy tính.

 

Anh trông như để ý, nhưng thấy rõ ngón tay đang cầm chuột của khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/keo-quan-ten-nhoc-yeu-duoi-khi-lon-toi-bi-cau-chu-coi-quan-detp/5.html.]

 

Tôi ấp úng đáp thím, lòng rối như tơ vò.

Tiểu Thúy… nhớ.

Da ngăm, cao to, giọng còn lớn hơn cả thím.

 

Tắt điện thoại xong, cúi đầu.

Phòng khách im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gõ bàn phím.

 

“Nhà bảo về?”

 

“… Vâng.”

 

“Còn cưới vợ?”

 

Da đầu tê rần, ngẩng phắt lên, đụng ánh mắt

hoảng loạn ngay.

 

“Dạ… …”

 

Chu Lẫm đóng laptop, “cạch” một tiếng.

 

Anh dậy, từng bước tiến về phía .

 

Tôi vội buông trái bưởi, bật khỏi ghế.

 

“Sao? Lương trả ít ? Muốn về quê cưới vợ?”

 

Khoảng cách giữa chúng gần.

Mặt nóng đến mức như sắp bốc khói.

 

Tôi dám sắc mặt Chu Lẫm.

làm lâu nhà hối cưới, chủ nhà mà chắc chắn sẽ vui.

 

Tôi còn định giải thích rằng xem mắt—

Chu Lẫm ôm laptop giận đùng đùng bỏ khỏi phòng khách, để một câu:

 

“Tối khỏi cần chờ ăn cơm.”

 

Mười giờ đêm, vẫn về, tưởng công ty.

Vừa định ngủ thì điện thoại reo—

là tài xế của Chu Lẫm.

 

“Trợ lý Vương, gọi cho quản gia Chu nhưng ông đang nghỉ phép. Cậu Chu uống nhiều ở tiệc, thấy khó chịu nên chúng đưa về . Cậu cửa đón một chút.”

 

Tôi giật , khoác áo chạy xuống.

Đèn xe tiến gần dừng cửa biệt thự.

 

Tôi mở cửa xe—

một luồng mùi rượu phả .

 

Chu Lẫm dựa ghế, nhắm mắt, mặt tái, cà vạt kéo lỏng cả .

 

Gần đây với rượu đúng là duyên nợ gì đó ?

 

“Cậu chủ?” Tôi thử gọi.

 

Anh mở mắt chậm, ánh mắt mơ hồ, vài giây mới “ừ” một tiếng.

 

Tôi cùng tài xế đỡ xuống xe.

Anh gần như đè hết trọng lượng lên , thở nóng hổi đầy mùi rượu phả cổ , khiến rùng .

 

Anh cao, mà thì cố hết sức, lảo đảo dìu lên tầng ba phòng ngủ.

 

Đặt lên giường, đổ đầy mồ hôi.

Tài xế rời , trong phòng chỉ còn hai chúng .

 

Tôi thở dốc, định pha nước ấm lau mặt cho .

Vừa xoay , cổ tay một bàn tay siết chặt kéo .

 

 

 

Loading...