Anh nên chui xuống gầm xe ! Hu hu hu~
Cố Thanh Trúc nhíu mày Hứa Yến Chu, đưa tay sờ sờ n.g.ự.c , cũng chẳng thấy cảm giác gì lớn lắm.
“Anh đừng lừa !” Cố Thanh Trúc trừng mắt liếc Hứa Yến Chu một cái.
Khóe môi Hứa Yến Chu cong lên nhẹ, “Hay là để cởi cho em xem, rốt cuộc ?”
Câu cực kỳ mờ ám.
Cố Thanh Trúc vội đưa tay ấn chặt cái tay đang rục rịch của Hứa Yến Chu, nghiến răng :
“Còn khác ở đây! Anh đừng làm mấy trò !”
Làm như thể hai họ tối qua đại chiến ba trăm hiệp !
Hứa Yến Chu rũ mắt xuống, khẽ đáp một tiếng “Ồ”.
Nói xong còn liếc mắt Tiểu Khải một cái.
Tiểu Khải lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, cả run lên một cái.
Lúc rốt cuộc là bóng đèn tỏa sáng, là bóng đèn tỏa sáng nhưng ghét đây?!
Tiểu Khải trong lòng chỉ nước mắt.
Cậu đầu Cố Thanh Trúc, lắp bắp :
“Cố… Cố ca, là cứ ăn , em… em ngoài đợi nhé?”
Thấy bộ dạng của Tiểu Khải, Cố Thanh Trúc cũng làm khó :
“Em , lát thu dọn xong sẽ em.”
Tiểu Khải lập tức như đại xá, thở phào một thật mạnh, nhanh chân rời khỏi nơi thị phi .
Người vướng víu , Hứa Yến Chu liền ghé sát , đưa tay kéo nhẹ cổ áo, lộ một mảng đỏ nhạt ngực.
Dấu vết cũng nặng, chỉ là một lớp mờ in da, kỹ thì gần như chẳng thấy.
Chỉ thôi ?
Bảo chẳng cảm giác gì.
Giống như ch.ó l.i.ế.m một cái…
Không đúng, nghĩ chẳng là tự mắng thành ch.ó !
Motchutnganngo
“Anh là tự làm đấy chứ?” Cố Thanh Trúc ghét bỏ hỏi.
Hứa Yến Chu nhướng mày, “Em thấy bản lĩnh đó ?”
Ờ… vị trí , hình như đúng là với tới thật.
Cố Thanh Trúc cúi đầu cầm bữa sáng, tự ăn, coi như chuyện gì cũng từng xảy .
Ăn sáng xong, hai chuẩn về nhà.
Hứa Yến Chu mặt dày, nhất quyết đòi lên xe bảo mẫu cùng .
Trong xe.
Hứa Yến Chu đột nhiên :
“À đúng , hôm nay thể sẽ tới tìm em, em đừng để ý là .”
Cố Thanh Trúc đầy dấu hỏi:
“Ai tới tìm ?”
Biểu cảm của Hứa Yến Chu lập tức trở nên khó thành lời, như thể chuyện mất mặt .
“Đợi cô tìm tới em thì em sẽ , coi lời cô như gió thoảng bên tai là .” Hứa Yến Chu .
Cố Thanh Trúc: “……”
Về đến nhà, Trần Bình chờ ở cửa từ . Thấy hai cùng về, nhanh chân bước tới, từ xuống đ.á.n.h giá Cố Thanh Trúc một lượt.
Lo lắng hỏi:
“Cậu chứ? Không Từ Duyệt Nguyệt chiếm tiện nghi gì đấy chứ?”
Cố Thanh Trúc xua tay:
“Không .”
Nói xong, giọng ngừng một chút, hỏi tiếp:
“À đúng , mấy đoạn camera giám sát đó là đăng ?”
“Không đăng ? Tôi tới đó , lấy camera?” Trần Bình hỏi ngược .
Cố Thanh Trúc: “……”
Cậu còn tưởng chuyện là do Trần Bình và công ty làm.
Nói như , ánh mắt của cả hai cùng lúc rơi thẳng lên Hứa Yến Chu.
Hứa Yến Chu cong môi , chẳng để tâm :
“Không gì, tiện tay giúp thôi.”
Ánh mắt Trần Bình Hứa Yến Chu càng lúc càng hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ke-thu-luu-ten-toi-la-vo/chuong-83-me-cua-hua-yen-chu.html.]
Đẹp trai, năng lực, đột nhiên cảm thấy hai họ ở bên đúng là một cặp trời sinh.
Trần Bình tiến gần, đến mức phần nịnh nọt:
“Thôi nào thôi nào, trong . Dạo vất vả cho , về nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Yên tâm , khi chương trình hẹn hò kết thúc, sẽ sắp xếp thêm công việc cho nữa.”
Hai cùng nhà.
Mông Hứa Yến Chu còn kịp ấm ghế thì điện thoại reo.
Lần là nhà chính hiệu.
Trong mắt Hứa Yến Chu thoáng qua một tia bất lực, nhưng vẫn máy:
“Vâng, con về . Chuyện đó bảo Tống Lâm xử lý .”
“Ngài đây là đuổi con ?”
Không đầu dây bên gì, cuối cùng Hứa Yến Chu vẫn gật đầu đồng ý.
Cúp máy, Hứa Yến Chu thở dài một :
“Lát nữa sẽ tới tìm em. Bà tâm cơ gì , em đừng để lời bà trong lòng.”
Cố Thanh Trúc kinh ngạc, giọng đầy ngỡ ngàng:
“Mẹ tìm làm gì?”
“Xấu dâu sớm muộn gì cũng gặp cha chồng.” Hứa Yến Chu .
Cố Thanh Trúc lập tức giơ tay hiệu dừng:
“Dừng dừng! Ông đây trai thế , chỗ nào?!”
Hứa Yến Chu gật đầu theo:
“, em . Tôi việc một chút, sẽ nhanh.”
Nhìn bóng lưng Hứa Yến Chu rời , Cố Thanh Trúc chỉ cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Không chứ! Tự nhiên gặp của Hứa Yến Chu là ?!
Nói như thể giữa bọn họ quan hệ mờ ám thể cho ai !
Hơn nữa, dựa mà ngoan ngoãn gặp chứ?!
Còn kịp nghĩ thông, chuông cửa vang lên.
Cố Thanh Trúc tưởng là Hứa Yến Chu để quên đồ , liền mở cửa.
Kết quả cửa bốn đàn ông lực lưỡng, ai nấy đều mặc vest, đeo kính đen.
Ít nhất về khí thế thì trông cũng đủ dọa .
“Các là ai?” Cố Thanh Trúc nhíu mày mấy cửa nhà .
Đây là khu biệt thự cao cấp, ai cũng . Bọn họ thể cửa nhà , chứng tỏ chắc chắn chút thế lực.
“Chào ngài Cố, chúng do cô Lâm phái tới, mời ngài một chuyến.” Người vệ sĩ dẫn đầu .
Khóe miệng Cố Thanh Trúc giật giật:
“Tôi thể từ chối ?”
Vệ sĩ chắn cửa như một ngọn núi nhỏ:
“Hiện tại ngài hai lựa chọn: tự nguyện cùng chúng , hoặc ép cùng chúng . Tất nhiên, lựa chọn thứ hai thể sẽ kèm theo một chút biện pháp bạo lực.”
Thôi xong…
Chẳng trách Hứa Yến Chu sẽ tới tìm .
Hóa là sẽ dùng thủ đoạn kiểu gì .
Xem chuyến .
Cố Thanh Trúc gật đầu, tiện tay đóng cửa :
“Được, với các , dẫn đường .”
Nói xong liền theo vệ sĩ rời .
Lên xe, xe chạy hơn mười phút, dừng một quán cà phê.
Quán cà phê rõ ràng bao trọn, cửa còn hai vệ sĩ gác.
Bên trong.
Một phụ nữ mặc sườn xám màu xanh nhạt đang tao nhã sofa, tay cầm tách cà phê, nhấp từng ngụm nhỏ.
Nhận động tĩnh, bà đặt tách cà phê xuống, ngẩng đầu sang.
Đường nét tinh xảo năm phần giống Hứa Yến Chu, cả đoan trang, thanh nhã như một bức tranh.
“Đến , .” Lâm Giang Tuyết .
Theo kịch bản thường thấy của tiểu thuyết tổng tài, Cố Thanh Trúc cảm thấy lúc bà hẳn sẽ ném một tấm séc mặt , bảo rời xa Hứa Yến Chu.
Liếc nửa cốc cà phê còn , chỉ mong đừng màn tạt cà phê cẩu huyết gì đó.
Cố Thanh Trúc xuống, liền Lâm Giang Tuyết bắt đầu tự giới thiệu:
“Tôi tên là Lâm Giang Tuyết, là của Hứa Yến Chu, đồng thời cũng là nắm quyền của tập đoàn Giang Tuyết. Thời học nhảy liền ba cấp, 23 tuổi lấy bằng thạc sĩ. Khi còn học đại học, sáng lập tập đoàn Giang Tuyết, dẫn dắt tập đoàn niêm yết chỉ trong vòng bốn năm!”
“Sau đó còn sáng lập thương hiệu thời trang riêng, hiện định vị ở phân khúc cao cấp. Sau khi đạt tự do tài chính, còn thành lập quỹ từ thiện…”