Kẻ thù không đội trời chung bị thu nhỏ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-07 06:59:22
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thụ ấn tượng sâu đậm về Công lúc nhỏ, chỉ nhớ rằng thường xuyên tên "thiếu gia" dẫn đầu đám đông cô lập.

Vào sinh nhật năm Thụ lên 6, gia đình tổ chức một bữa tiệc linh đình. Công hiếm hoi lắm mới xuất hiện, nhưng những bộ lễ phục tinh xảo như tên thiếu gia , chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, lúng túng ở góc phòng, tay vân vê gấu áo.

Với tư cách là chủ nhân bữa tiệc, Thụ nhỏ bé ghế để chia bánh kem, còn đặc biệt đưa một phần bánh tận tay Công. Có lẽ vì dáng vẻ của Công quá lạc lõng nên Thụ – lúc nhỏ vốn đầy lòng chính nghĩa – đặc biệt chú ý đến . Khi thấy biến mất, chạy quanh sảnh tiệc tìm một vòng, cuối cùng mới tìm thấy một gầm bàn .

Công thu , gục đầu lên đầu gối, đĩa bánh kem đặt bên cạnh bám đầy bụi bẩn, rõ ràng là rơi xuống đất. Nghe thấy tiếng động, Công ngẩng lên theo bản năng, để lộ đôi mắt đỏ hoe. Nhìn thấy Thụ vẫn còn đội vương miện sinh nhật, bất an dậy, vết kem dính áo càng khiến thêm lúng túng. Anh vội vàng nhặt đĩa bánh lên, kìm tiếng nấc nghẹn ngào: "Xin... xin ..."

"Cậu đợi chút!" Thụ kéo tay Công đang định rời , chạy biến nhà bếp, lấy một chiếc bánh kem nhỏ mà làm riêng cho .

"Đây là bánh làm cho tớ, tặng đấy, cái là của riêng một thôi." Thụ rạng rỡ, cố gắng an ủi . Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, tỏa sáng như hoàng t.ử nhỏ mặt bánh.

Thụ đưa bánh xong thì nhà gọi , để một Công ngẩn ngơ tại chỗ. Anh chiếc bánh tinh xảo trong tay, lầm bầm tự hỏi: "Của riêng một ?"

——————

Trong ký ức của Thụ, ngoại trừ chuyện đó , hai còn giao lộ nào khác. Cậu thực sự hiểu nổi tại đó liều mạng cứu .

Khi Thụ còn đang mải mê suy nghĩ, " bùn" nhỏ bé cách xa, chân nhúc nhích như đang do dự điều gì. Cuối cùng đó cũng bước tới, Thụ chú ý thấy tay cầm một chiếc móc khóa hình Hoàng t.ử bé. Khác với bộ dạng bẩn thỉu của , chiếc móc khóa sạch bong một hạt cát.

Dường như nhận ánh mắt của Thụ, Công theo bản năng giấu chiếc móc khóa lưng, vụng về bắt chuyện: "Bánh... ngon lắm."

Đã quen một Tưởng Việt mặc vest chỉnh tề, mặt mày lạnh lùng, giờ thấy một Tưởng Việt phiên bản nhí lúng túng thẹn thùng, Thụ khỏi nổi da gà.

"Người làm thế ?"

Công tưởng ghét bỏ, mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn, lấy tay áo lau vết bùn mặt.

"Tôi đang hỏi là ai làm!"

Chưa đợi Công trả lời, đám của tên thiếu gia nghênh ngang tới. Thụ vẫn quen với cơ thể 6 tuổi nên bước chút khập khiễng, nghiêm nghị mặt đám trẻ đó, dùng tư duy của một trưởng thành để giáo huấn chúng.

chẳng ngờ đổi chỉ là những tiếng nhạo lớn hơn. Thụ im lặng khuôn mặt đáng ghét của tên thiếu gia, những ân oán thời thơ ấu trỗi dậy. Nhân lúc chú ý, mạnh tay tụt quần xuống, xoay nắm tay Công chạy trốn khỏi hiện trường. Nghe tiếng c.h.ử.i bới xen lẫn tiếng lóc phía , trong lòng sướng rơn.

Cái nắm tay với Công càng siết chặt hơn. Họ chạy lâu mới dừng , Thụ phớt lờ ánh sáng thể tin nổi trong mắt Công và bàn tay đang lặng lẽ nắm ngược tay .

Kể từ ngày đó, Thụ chủ động tiếp xúc với Công. Cậu mới hóa họ học cùng trường quý tộc, lớp học cũng gần , hóa ở nhiều nơi từng bỏ qua, họ đều điểm giao .

Có lẽ vì tò mò, hoặc vì bàn tay nước nắm quá chặt khiến ngay cả khi xuyên vẫn cảm thấy ấm đó, nên Thụ vô thức xích gần, khám phá thứ về Công.

Một ngày nọ giờ học, Thụ từ chối tài xế nhà , đuổi theo Công đang bộ về nhà và đưa tay :

"Chúng làm bạn nhé!"

Tay Công co rúm theo bản năng, thả lỏng, âm thầm lau quần áo khi thận trọng đặt lên tay Thụ. Nhìn thấy nụ đổi của Thụ, mới siết c.h.ặ.t t.a.y .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ke-thu-khong-doi-troi-chung-bi-thu-nho/chuong-2.html.]

Khi hai tay giao , Thụ thoáng thấy hình ảnh của Tưởng Việt khi trưởng thành, cả như trở trong làn nước lạnh giá. Đến khi Công khẽ lay , trong tích tắc, như kéo mạnh khỏi mặt nước. Định thần , bàn tay đang nắm chặt hơn một chút, trái tim cảm nhận một sự bình yên kỳ lạ. Cậu thấy vẻ lo lắng mặt Công mới khôi phục nụ :

"Đi thôi, chúng cùng về nhà."

——————

Tất cả ở trường quý tộc đều lưng Thụ thêm một "cái đuôi nhỏ", một đứa con riêng danh phận. Vì kiêng dè gia thế của Thụ, sự bắt nạt dành cho Công mặt nổi giảm nhiều.

Hai gần như hình với bóng. Xuất phát từ lòng ơn cứu mạng, Thụ luôn bảo vệ . Ngay cả khi chiều cao của Công vượt xa , vẫn như gà bảo vệ gà con, làm gì cũng cùng .

, Thụ cũng thể can thiệp sự cô lập mà Công chịu đựng ở nhà. Những uất ức mà tên thiếu gia chịu ở trường đều trút hết lên đầu Công khi về nhà.

Công chẳng phản ứng gì lớn với những trò nhắm , cho đến một , tên thiếu gia ném chiếc móc khóa Hoàng t.ử bé bàn học của Công xuống đất. Một cánh tay của Hoàng t.ử bé và bông hồng đó gãy lìa. Công sững hồi lâu, lẳng lặng nhặt chiếc móc khóa lên, ánh mắt u tối khó đoán. Tên thiếu gia thấy khí thế nguy hiểm tỏa từ Công, vẻ đắc ý ban nãy biến thành chột , vội vàng rời khỏi phòng.

——————

Ngày hôm giờ học, hiếm khi Công về cùng Thụ. Anh một trong con hẻm nhỏ, tin nhắn "tỏ tình" gửi từ một lạ điện thoại, ngón tay gõ nhịp xuống đất chờ đợi.

như dự đoán, tên thiếu gia xuất hiện ở đầu hẻm với vẻ mặt hớn hở, ngó nghiêng tìm kiếm xem ai là tỏ tình với . Cho đến khi Công xuất hiện với khuôn mặt lạnh lẽo trong tầm mắt, sợ hãi lùi theo bản năng, nhưng kịp chạy túm cổ lôi hẻm.

Tên thiếu gia đấu sức mạnh của Công, ấn lên tường, từng cú đ.ấ.m giáng xuống chắc nịch. Công lúc giống như một con sư t.ử xâm phạm lãnh thổ, thở đầy mùi m.á.u me. Anh đang vật lộn bờ vực mất kiểm soát thì tiếng chuông điện thoại đặc biệt vang lên, gõ tim . Phản ứng chậm nửa nhịp, tên thiếu gia đ.á.n.h trả một cú mặt.

Anh thản nhiên hất kẻ đó sang một bên, xem tin nhắn bước khỏi hẻm.

"Tớ thấy cùng đó, hai ? Cậu chứ?!"

Chưa kịp trả lời tin nhắn thấy Thụ đang lo lắng ở đầu hẻm. Tay trái của Công dùng hết sức đ.ấ.m mạnh tường, tùy ý vò rối tóc mới bước gần. Quả nhiên, Thụ thấy bộ dạng của vội vàng hẻm tính sổ với tên thiếu gia.

Công giữ , thuận thế kéo lòng, cúi , đầu tựa nhẹ vai , che giấu sự thỏa mãn trong đáy mắt.

"Hắn , , tớ ."

Vừa , ngẩng lên Thụ, cố ý lộ vết thương mặt, hàng mi rủ xuống, hiện rõ vẻ ủy khuất.

Uyen

"Vậy tớ mua t.h.u.ố.c cho nhé?"

Công gật đầu. Nhân lúc Thụ mua thuốc, liếc con hẻm, khẩy một tiếng đầy khinh bỉ, dùng lạ gọi điện cho tài xế của nhà họ tới đón , đó mới tìm Thụ.

——————

Buổi tối, nhà họ Tưởng hỗn loạn, ba thậm chí kịp hỏi tội, vội vàng đưa tên thiếu gia bệnh viện.

Công phớt lờ những động động tĩnh bên ngoài. Tay cầm keo, bàn tay trái băng bó vẫn còn run, tập trung sửa chữa chiếc móc khóa Hoàng t.ử bé.

Chiếc móc khóa khi khôi phục nguyên vẹn đặt ở chính giữa bàn học. Công gục xuống bàn, như đang đối đãi với vật báu trân quý nhất, khẽ chạm đầu Hoàng t.ử bé.

"Của ."

Loading...